cười.
“Em tham tiền thì sao chứ? Chẳng phải anh đã sớm biết rồi ư?” Tưởng rằng anh đang cười nhạo cái tính keo kiệt của mình, tuy ngoài miệng cô làm như không có gì nhưng trong lòng lại có chút khó chịu.
“Ngốc quá đi.” Nếu thật sự để ý, không thích cái tính bủn xỉn của cô thì anh sẽ không tốn thời gian và tâm trí để đưa cô vào bẫy.
Có lẽ những cô gái đang yêu cứ thích nghĩ mông lung, Hà An Ân cũng không ngoại lệ. Tuy thỉnh thoảng có cãi nhau, cáu kỉnh đôi chút để gia tăng tình cảm thì được. Nhưng nếu thật sự làm cô buồn thì đó là điều anh không mong muốn nhất.
Đỗ Khang đưa tay ngắt lấy mũi cô. “Đừng nghĩ nhiều, mau ăn pizza đi, sau đó anh đưa em về.” Nói thì nghe hay lắm, nhưng thực tế thì Đỗ Khang cực kỳ không thích lần nào cũng phải đưa bạn gái về đúng giờ.
Nhưng biết làm sao được, bây giờ anh chỉ là bạn trai chứ có phải là chồng của người ta đâu, cho nên người nhà cô tuyệt đối sẽ không để cho cô dọn về sống chung với anh. Mà điều quan trọng nhất là bạn gái của anh vẫn không có báo với cha mẹ chuyện cô đã có bạn trai. Cứ thế, trước mặt người nhà cô, anh vẫn là người không rõ thân phận.
Anh đã thảo luận chuyện này với Hà An Ân không biết bao nhiêu lần. Anh cho rằng chuyện này rất quan trọng, nhất là người nhà cô còn có thể giới thiệu người khác, bắt cô đi xem mắt. Thế nhưng đối với chuyện này, Hà An Ân cũng rất kiên quyết, nói không báo là không báo, cho dù anh dùng chiêu gì trên giường cũng không thể ép cô nhận lời.
Nhìn thấy vẻ tức tối của anh, Hà An Ân thầm cười lén. Thật ra cô đã sớm nói với ba mẹ về chuyện của Đỗ Khang, nhưng Hà An Cần nói với cô là phải cho ông sếp từng hành hạ cô nếm chút đau khổ, nên cô phải giả vờ như còn chưa nói với cha mẹ, khiến Đỗ Khang cứ tưởng anh là một người tình bí mật.
Nếu để cho Đỗ Khang biết người nhà cô đã biết chuyện của họ thì chắc chắn sau đó cô sẽ bị anh bắt qua sống chung với anh.
Hà An Ân không phải là đứa ngốc. Nếu dọn tới đây, không thể tránh khỏi chuyện đêm đêm sênh ca. Cô không muốn ngày nào cũng phải chống eo đi làm, tới phòng làm việc còn bị đám đồng nghiệp nữ đói khát kia dùng mắt kiểm tra toàn thân, cộng thêm bị trêu chọc đâu.
Cho nên cứ giữ nguyên tình trạng này là tốt nhất. Cắn một miếng pizza thật to, cô suy nghĩ với một tâm trạng rất vui vẻ.
[1"> - Trích Trường Hận Ca của Bạch Cư Dị, Tản Đà dịch thơ
Chương 7
Dịch: Mon
Hà An Ân là một cô gái tốt trong thời đại mới, không xa xỉ, không lãng phí, cho nên cô chỉ đi mua thức ăn sau 6h tối, khoảng thời gian mà thức ăn được giảm giá đặc biệt.
Tuy gần chỗ Đỗ Khang ở không có chợ truyền thống, chỉ có siêu thị nhưng cứ đến sau 6h tối là khu đồ tươi sống sẽ có chương trình khuyến mãi, cho nên cô luôn tan ca xong mới kéo Đỗ Khang cùng đi tranh mua những thức ăn vừa rẻ, vừa có giá trị dinh dưỡng, mặc dù từ đầu tới cuối, Đỗ Khang chỉ có tác dụng xách đồ cho cô.
Môn học cao thâm như tranh nhau mua đồ, dù là người thông minh như Đỗ Khang cũng không cách nào học được, cho nên mỗi khi tới khu giảm giá đặc biệt, anh tự hiểu lấy mình mà đứng sang một bên, nhìn bạn gái thân yêu của mình xông vào giữa những cô gái cũng có ý định tranh mua, hệt như một chiến sĩ anh dũng xông pha trận mạc.
Hôm nay là ngày phải tới nhà Đỗ Khang quét dọn. Tuy nói bạn gái giúp bạn trai sắp xếp nhà cửa là chuyện rất bình thường nhưng xét thấy Đỗ Khang đã lừa cô, biến cô thành ứng cử viên cho chương trình đào tạo vợ tốt nên cô vẫn tiếp tục xòe tay ra đòi lương với anh.
Vừa tan ca, dưới ánh mắt cực kỳ mờ ám của Phương Du Du và các bạn đồng nghiệp, cô và Đỗ Khang kẻ trước người sau, cách nhau ba bước, cùng rời khỏi phòng làm việc.
Chuyện hai người họ quen nhau đã không còn là bí mật ở công ty, đây cũng là một trong những quỷ kế của Đỗ Khang. Anh cố ý trả lại cho cô chiếc áo khoác mà cô để quên ở nhà anh ngay trước mặt các đồng nghiệp trong phòng tài chính, còn mập mờ, nói bóng nói gió quan hệ thân mật của hai người. Vì thế, tất cả các đồng nghiệp nữ trong bộ phận tài chính đều kinh ngạc. Dưới sự giám thị nghiêm ngặt của họ, không ngờ Đỗ Khang và Hà An Ân lại thành công lén lút qua lại với nhau mà bọn họ chả hay biết gì.
Nhất là Phương Du Du, lấy thân phận là chị em tốt của Hà An Ân, bắt Đỗ Khang phải khao ở Trúc Giang, còn uy hiếp nếu Hà An Ân dám ra tay ngăn cản thì sẽ trói cô lại chụp ảnh nude, khiến Hà An Ân chỉ có thể đau lòng nhìn Phương Du Du gọi rượu vang và những món ăn đắt nhất.
Ngược lại, Đỗ Khang không hề có cảm giác đau lòng, dường như đã đoán được mấy cô gái này sẽ chơi anh một bữa nên đã sớm chuẩn bị tâm lý, lúc móc túi trả tiền cũng rất lanh lẹ, gọn gàng.
Đến khu giảm giá đặc biệt trong siêu thị, Đỗ Khang cầm lấy túi xách của Hà An Ân theo thói quen, sau đó đứng sang một bên ở cạnh cửa, mặc cho bạn gái rút túi mua sắm ra, rời xa mình. Hà An Ân cũng nhanh nhẹn quơ lấy một cái giỏ, lao vào dòng người đang đổ đến khu thực phẩm tươi sống. Khi vừa bước vào siêu thị, cô đã liếc thấy một bảng quảng cáo nói hôm nay thịt bò đông lạnh được giảm giá đặc biệt.
Đỗ Khang là đàn ông nên thích ăn thịt hơn rau củ, nhất là thịt bò. Hà An Ân nhớ lần trước cô học làm món thịt bò sốt rượu vang, khiến anh ăn nhiều hơn bình thường hai chén.
Cô ỷ mình nhỏ nhắn nên cố chui chui lách lách đến trước tủ đông lạnh, ánh mắt sáng trưng lướt qua lướt lại trên những miếng thịt bò, nhanh chóng xác định được mục tiêu. Một miếng thịt rất tươi, có lớp tuyết rải đều đặn và đẹp mắt trên những thớ thịt.
Cô nhanh chóng vươn tay ra, chộp lên cái hộp được đóng gói kia. Có điều miếng thịt này không chỉ thu hút ánh mắt của cô mà còn khiến những người khác ngấp nghé, cho nên trên cái hộp cũng có mấy bàn tay đang nắm chặt không buông.
Cô giương mắt lên, cười hì hì với một bà dì trung niên, tay thì ra sức kéo cái hộp về phía mình.
“Ai da cô à, cô đừng có giành với tôi, tôi chọn lâu lắm mới chọn được miếng thịt này đó.” Bà dì cũng dùng sức kéo hộp thịt về phía
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm