XtGem Forum catalog
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )

mình.

Hà An Ân lắc đầu lia lịa. “Dì à, dì làm ơn nhường miếng thịt này cho cháu đi, cháu cũng chọn lâu lắm mới chọn được miếng thịt này, bạn trai cháu thích ăn thịt bò nhất đó. Được không dì, dì nhường cho cháu đi.” Đôi mắt tròn xoe chớp chớp như có sương mờ, thoạt nhìn có vẻ rất đáng thương.

Bà dì nhất thời bị gương mặt ngây thơ này mê hoặc nên vô thức buông tay.

Hà An Ân vô cùng hớn hở bỏ chiến lợi phẩm vào trong giỏ, mừng rỡ cười nói với bà dì: “Cảm ơn dì, dì đúng là tốt bụng.” Cuối cùng vẫn không quên nói vài lời ngon tiếng ngọt.

Cô xách giỏ đi về phía một khu khác, miệng thì nhẩm tính xem hôm nay nên nấu gì, phải mua những nguyên liệu nào, ở nhà Đỗ Khang còn những thứ gì…

Tuy Đỗ Khang không có đòi hỏi gì quá cao với thức ăn, hơn nữa không hề yêu cầu hương vị phải này nọ nhưng cô không muốn làm đại một món gì đó cho anh no bụng, ngược lại thường học mẹ mình thêm nhiều món ngon để nấu cho anh ăn, đây cũng coi là một phương thức thể hiện tình yêu của bạn gái đối với bạn trai.

Cô lại qua khu hải sản và khu rau quả mua những thứ cần thiết. Cô nhìn những thứ trong giỏ, cuối cùng cũng mua đầy đủ nguyên liệu, cô hớn hở ngẩng đầu định tìm Đỗ Khang. Thế nhưng nhìn xung quanh một lượt mà vẫn không thấy dáng người cao cao lẽ ra phải đang đứng đợi cô.

Bình thường khi cô mua thức ăn, anh sẽ đứng một bên chờ cô mua xong thì xách cho cô. Hôm nay bỗng nhiên không thấy, Hà An Ân tự nhiên cảm thấy hoảng hốt vô cớ.

Xách cái giỏ hơi nặng, cô bắt đầu tìm bóng anh trong siêu thị rộng lớn. Nhưng còn chưa tìm được anh thì lại gặp được một người khiến cô cảm thấy xấu hổ, đó chính là Dương Thiếu Đình, đối tượng xem mắt lần trước của cô.

Thật ra, sau cuộc chia tay vội vội vàng vàng lần trước, Dương Thiếu Đình có gọi cho cô vài lần, muốn hẹn cô ra ngoài ăn cơm, dạo phố, xem phim. Nhưng lúc ấy cô đã quen với Đỗ Khang, hơn nữa không nói cũng biết Đỗ Khang rất hay ghen, cho dù cô chỉ ra ngoài ăn bữa cơm với người đàn ông khác thì anh cũng sẽ dùng những thủ đoạn tàn nhẫn nhất để trừng phạt cô.

Bởi vì một lần không nghe lời, cô đã bị anh trừng phạt thích đáng. Bài học nhớ đời ấy khiến cô không dám tuyên chiến với giới hạn cuối cùng của anh nữa. Tuy rằng cũng có ấm ức, nhưng chỉ cần cô không quá đáng thì bình thường Đỗ Khang rất thương cô, chiều cô.

Cô vốn định lén chuồn êm, làm như không thấy Dương Thiếu Đình nhưng Dương Thiếu Đình lại nhanh hơn cô một bước, đi về phía cô. Vì lịch sự nên cô đành phải đứng đó, đợi anh tới.

“An Ân, thật là trùng hợp.” Dương Thiếu Đình có vẻ rất vui mừng, dường như không nghĩ là có thể gặp cô ở đây.

“Đúng vậy, thật là khéo, anh cũng đến mua đồ sao?” Hà An Ân thuận miệng hỏi, nhưng vừa hỏi xong thì muốn cắn lưỡi của mình. Vào siêu thị không mua đồ thì đến tham quan sao?

“An Ân, em đúng là đáng yêu.” Anh bật cười, ánh mắt rơi vào cái giỏ trên tay cô. “An Ân, thì ra em biết nấu cơm, đúng là đảm đang. Bây giờ ít có cô gái nào biết nấu ăn lắm, không biết anh có cơ hội ăn những món em nấu hay không đây?”

Nghe những câu có vẻ lịch sự nhưng lại thoáng bức ép của anh, Hà An Ân hơi cứng người lại, nhìn anh, chỉ cảm thấy dường như chàng trai trước mặt có gì khang khác với lần trước, dù diện mạo, thân hình đều như nhau nhưng hình như tính cách lại hơi khác. Nếu không phải anh chủ động gọi cô, nếu cô biết rõ anh không có anh em sinh đôi thì cô sẽ tưởng người trước mắt là em trai sinh đôi của Dương Thiếu Đình.

“Thiếu Đình… xin lỗi, tôi nghĩ tôi phải nói rõ với anh.” Cô biết nếu không mau làm rõ với Dương Thiếu Đình thì hiểu lầm giữa họ sẽ ngày càng lớn. “Thiếu Đình, tôi đã có bạn trai rồi, cho nên, cho nên… anh hiểu ý của tôi không?”

Nghe thế, Dương Thiếu Đình lẳng lặng nhìn cô gái trước mặt. “Ý của em là em đã có bạn trai rồi cho nên đến cả bạn bè chúng ta cũng không làm được, anh có hiểu sai ý của em không?”

Những lời nói thẳng thắn và có vẻ bị tổn thương khiến Hà An Ân rụt cổ lại, dù không chính miệng cô nói ra như vậy thì cô vẫn thấy áy náy. “Thiếu Đình, tôi…”

Cô định an ủi anh rằng cô không có ý đó, nhưng sự thật thì sao? Trên thực tế, những lời Dương Thiếu Đình nói tuy không hoàn toàn chính xác nhưng cũng không sai.

“Anh sẽ không bỏ cuộc đâu.” Anh nhìn cô, chậm rãi gằn từng tiếng một.

Anh chưa từng thua ai, cho nên không thể thua bởi một người đàn ông khác. Nếu Hà An Ân đã khiến anh cảm thấy hứng thú thì đừng hòng dùng một câu đã có bạn trai để xua đuổi anh.

Chương 7.2

Dịch: Mon

Anh chưa từng thua ai, cho nên không thể thua bởi một người đàn ông khác. Nếu Hà An Ân đã khiến anh cảm thấy hứng thú thì đừng hòng dùng một câu đã có bạn trai để xua đuổi anh.

Hà An Ân vô thức lùi ra sau một bước: “Tôi và anh ấy… sắp kết hôn rồi.”

“Cho dù em đã kết hôn thì anh cũng sẽ không bỏ cuộc.” Dương Thiếu Đình hết sức kiên trì.

Nghe thế, nỗi bất an trong lòng Hà An Ân càng mạnh mẽ. Trực giác cho cô biết không nên quá gần gũi với người đàn ông này, bởi vì sự cố chấp trong mắt anh ta làm cô đột nhiên thấy sợ. Rất ít khi cô có cảm giác này đối với ai, nhưng Dương Thiếu Đình lại khiến cô cảm thấy bối rối hoảng sợ. Cô vô thức tìm kiếm bóng dáng của Đỗ Khang. Lần này, vừa ngẩng đầu lên thì liền nhìn thấy Đỗ Khang đang bước nhanh về phía cô.

Đỗ Khang vừa đến gần liền ôm cô vào lòng, như vừa trách vừa yêu nói: Sao em không đứng chỗ đó chờ anh? Anh tìm em lâu muốn chết.”

“Em không thấy anh nên mới đi tìm anh.” Cô vùi mặt vào lồng ngực anh, lúc ấy mới cảm thấy nỗi bất an vừa bị Dương Thiếu Đình kích thích dần dần biến mất.

“Anh vừa nhìn thấy loại kem mà em thích nhất nên đi lấy hai hộp đây.” Anh buông lỏng cô ra một chút, để cô có thể nhìn thấy kem trong cái giỏ trên tay anh.

Đúng là mùi vị mà cô thích.

“Cảm ơn anh.” Cảm giác được nâng niu chiều chuộng thật là thích. Tuy Đỗ Khang không biết nói lời ngon tiếng ngọt, càng không biết làm những chuyện

Google PlusTwitter

[27/29] < 12728>

 

Wap đọc truyện » Ngôn tình

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON