Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Theo đuổi tình yêu

không phải tại cậu! Cậu phải chịu trách nhiệm với tôi!”

“Được rồi.” Mạt Lê nói ngay không nghĩ ngợi gì.

“Ặc…” Trần Tự bị vẻ sảng khoái của Mạt Lê hù dọa: “Vừa rồi hai chúng ta nói gì?”

“Cậu nói muốn tôi chịu trách nhiệm với cậu…” Mạt Lê nhìn ánh mắt long lanh của Trần Tự, “Tôi nói được.”

Tôi nói được.

Ba chữ, đánh trúng trái tim Trần Tự.

Hạnh phúc như đóa hoa súng dưới ánh trăng, từ từ nở rộ, mùi hương ngập tràn trong tim.

Từng ngày bình thản hay là không bình thản trôi qua, trong nháy mắt đã tới 30 tết.

Đêm 30, bữa cơm đoàn viên.

Ăn xong cơm tất niên, là liên hoan tết âm lịch.

Trong tivi, Triệu Bản Sơn nói tiếng Đông Bắc, chọc cười khán giả vui tươi hớn hở.

Mạt Lê vừa ăn kẹo vừa dán mắt vào tivi, vui ơi là vui.

Đột nhiên, điện thoại vang lên, là bài hát phát sóng tin tức. Mạt Lê thiết lập nhạc chuông này cho cuộc gọi của Trần Tự.

Mạt Lê cầm điện thoại, mở ra rồi lên tiếng: “A lô.”

Trần Tự trầm giọng nói: “Đoán xem tôi là ai.”



Chương 9: Khai giảng, nhiều việc hơn


Khai giảng.

Mạt Lê vẫn không phối hợp, không chịu ngồi máy bay. Trần Tự đành chịu, chỉ có thể tiếp tục ngồi xe lửa.

Mẹ Trần Tự tâm trí cởi mở, đối với chuyện này, bà chỉ nói một câu ——

“Ừ, nuông chiều con nhiều năm như vậy, cũng nên thể nghiệm cuộc sống một chút.”

Ngồi xe lửa. Lại giày vò hơn hai mươi mấy tiếng.

Trần Tự đã có kinh nghiệm, lần này biểu hiện rất tốt, lúc xuống xe anh còn giành kéo hành lý giúp Mạt Lê.

Trở về trường học, báo cáo, thu dọn phòng ngủ, sau đó huấn luyện quân sự.

Bởi vì là đầu mùa xuân, thời tiết nóng lạnh bất thường, trường chọn lúc này huấn luyện quân sự, thật là có tính người.

Trong gió xuân se lạnh, sinh viên không tính là năm nhất mới toanh, cùng nhau hô khẩu hiệu nhịp nhàng, đi đều bước, ngay ngắn.

Thời gian thấm thoát, tháng một lập tức trôi qua.

Nhưng trong tháng này, Trần Tự rất thất vọng.

Khưu Nghênh Nghênh khó hiểu: “Cậu và cô ấy đã kiss, cậu còn phiền muộn gì nữa? Hai người chưa tỏ rõ danh phận người yêu sao?”

Trần Tự nhìn bầu trời xa vời, tiếp tục đau thương: “Nhưng tớ và cô ấy chưa nói rõ…”

Bàn tay Khưu Nghênh Nghênh vung qua đây: “Đồ ngốc! Cậu cậu cậu! Cậu tức chết tớ!”

Hôm sau, Trần Tự và Mạt Lê ăn cơm bên ngoài.

Mạt Lê: “Gần đây có phải cậu không hài lòng về tôi không?”

Trần Tự: “Hả?”

Mạt Lê: “Con người cậu sao lại như tuyệt vọng hả?”

Trần Tự: “…Rốt cuộc cậu nói gì thế…”

Mạt Lê: “…Cậu coi như tôi chưa nói đi…”

Trần Tự: “………..”

Lúc ăn tới một nửa thì Khưu Nghênh Nghênh cùng một nữ sinh tay trong tay đi vào tiệm.

Trong lòng Trần Tự hồi hộp, còn chưa kịp nháy mắt với Khưu Nghênh Nghênh bảo cô đừng qua đây thì cô đã sải bước dài đi tới bàn của hai người bọn họ: “A! Trần Tự!”

Cái thìa trong tay Trần Tự tách một tiếng rớt vào bát canh…

Xong rồi, Mạt Lê có thể hiểu lầm Khưu Nghênh Nghênh là gì của mình không…

Trần Tự đang lo lắng, Khưu Nghênh Nghênh quay đầu về phía Mạt Lê, cười thật tươi: “Mạt Lê!”

Mạt Lê mỉm cười: “Thật khéo Nghênh Nghênh, cậu cũng tới đây ăn cơm sao?”

Trần Tự há hốc mồm: “Hả? Hai người biết nhau?!”

Khưu Nghênh Nghênh và Mạt Lê cùng cười gian: “Hì hì hì, cậu cho là thế nào?”

Chương 10: Cảm thán, thanh xuân thật tốt


Trần Tự ở dưới lầu ký túc xá của Mạt Lê, anh cúi đầu nhìn di động trong tay mình, nhấn tới nhấn lui.

Số điện thoại của Mạt Lê đã hiện trên màn hình di động, nhưng Trần Tự vẫn không thể hạ quyết tâm ấn xuống.

Làm sao bây giờ làm sao bây giờ….

Trần Tự sốt ruột gãi đầu.

Hôm đó mình ăn phải gió gì chứ, lại đi gào thét với Mạt Lê…..

Haiz……….

Nghĩ đến vẻ mặt tự cậu lo liệu của Khưu Nghênh Nghênh, Trần Tự càng sốt ruột hơn. Anh khép lại điện thoại rồi nhét vào túi quần.

Vừa mới xoay người muốn đi, điện thoại trong túi anh vang lên.

Trần Tự lấy ra nhìn, lại là Mạt Lê gọi tới, anh dè dặt rồi nhanh chóng nhận máy.

“A lô…”

“Anh ở dưới lầu đi qua đi lại lâu thế muốn làm gì hả?”

“Ặc?”

“Ngẩng đầu!”

Trần Tự đột nhiên ngẩng đầu, trông thấy Mạt Lê đang ló người ra ban công phòng ngủ ở lầu bảy nhìn anh.

Hai người cứ thế nhìn nhau từ xa.

“…………”

“…………”

“Sao anh không nói gì?”

“…Mạt Lê, em còn giận anh không?”

“Hở?”

“Thì mấy hôm trước anh gào thét với em…”

“À, em quên rồi…”

“………….”

“…Sao lại im nữa?”

“………….”

“Này??”

Trần Tự nhìn chăm chăm Mạt Lê ở lầu bảy, như là muốn nhìn thấu đáy lòng cô.

Hồi lâu sau, anh mới nói: “Mạt Lê, anh thích em.”

Mạt Lê cảm thấy hơi buồn cười: “…..Anh phát thần kinh gì đó hả……Sao lại đột nhiên nói những lời này…..”

Anh đứng thẳng, nói tiếp: “Mạt Lê, anh thật sự thích em.”

Cô mỉm cười: “Trần Tự, em cũng thích anh.”

“Bộp” một tiếng, pháo hoa rực rỡ nổ tung trong lòng Trần Tự.

Những lời này của Mạt Lê đẹp mắt như pháo hoa, khiến Trần Tự mê hoặc.

“Mạt Lê.”

“Hửm?”

“Anh không ra nước ngoài, anh ở lại với em, được không?”

“Chuyện này không tốt đâu, mẹ anh…”

“Em đừng lo tới mẹ anh!”

“…………”

“Mạt Lê, anh ở lại với em, được không?”

“….Được…..”

Nhận được câu này của cô, giờ đây anh tựa như luyện được tuyệt thế võ công, tứ chi trăm xương cốt, toàn thân khoan khoái.

“Mạt Lê, em xuống đi, chúng ta đi ăn cơm!”

“Bây giờ mới ba giờ rưỡi…”

“Xuống đi xuống đi! Chúng ta có thể đi uống trà chiều!”

“Ờ…”


Chương 11: Cuối cùng, kết thúc rồi


“Mẹ ơi, hồi trước mẹ và bố vì sao ở bên nhau thế?”

Trần Trần nằm sấp trên mặt đất, nghiêng đầu nhìn Mạ

Google PlusTwitter

[4/] < 14

 

Wap đọc truyện » Ngôn tình

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON

XtGem Forum catalog