Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Theo đuổi tình yêu

được chưng cất từ năm loại ngũ cốc, trong đó có nếp và bo bo.

Người phục vụ vừa đặt chai rượu lên bàn thì Trần Tự đã chộp lấy ngay, rót hai ly lớn, cho đến khi Nhiễm Tân đến trước mặt.



Chương 6: Ràng buộc, trọn đời trọn kiếp


Đại học W vào tháng 11, lá phong nhuộm đỏ cả sân trường giống như lửa đốt.

Nằm trên bãi cỏ vàng, ngắm bầu trời xanh thẳm, Trần Tự thở dài một hơi, anh quay đầu nhìn qua Khưu Nghênh Nghênh ngồi bên cạnh đang đọc sách, hỏi: “Cậu nói xem tối hôm đó Mạt Lê nói thế nào với Nhiễm Tân?”

Khưu Nghênh Nghênh nhìn sách không chớp mắt, lật qua một trang giấy: “Tớ không ở đó, làm sao biết được?”

Trần Tự bình tĩnh nhìn cô hai giây, thu hồi tầm mắt rồi nhìn trời.

Một áng mây hờ hững như khói như sương thong thả bay trên trời, giống y như vẻ u sầu của Trần Tự, thoạt nhìn không thấy nhưng không thể tan biến, mà nghẹn ngào trong lòng.

Tâm tư bay về buổi tối tệ hại kia.

Tại hành lang gần toilet, Nhiễm Tân nói với Mạt Lê: “Mạt Lê, tôi thích em.”

Sau đó, âm thanh của Mạt Lê vang lên, trầm thấp khẽ khàng như cơn mưa phùn không ngớt vào mùa xuân tại trấn nhỏ ở Giang Nam, rơi trên ngói nhà xanh rêu, hòa vào bùn đất trong vách tường.

Trần Tự không nghe rõ cô nói gì, chỉ khi Mạt Lê im lặng, anh nghe được tiếng của Nhiễm Tân: “Thế…em thích Trần Tự ư?”

Dè dặt như vậy, giống như sợ Mạt Lê không vui.

Trần Tự dựng lỗ tai lên nghe, bước chân nhẹ nhàng đi về phía hai người kia.

Vừa đến chỗ rẽ, bờ vai Trần Tự bị người ta vỗ mạnh một cái: “Trần Tự! Bên trong còn chờ cậu hát đó! Ngồi xổm ở đây làm gì hả!”

Trần Tự thầm kêu một tiếng hỏng bét, Mạt Lê và Nhiễm Tân từ trong chỗ rẽ hành lang đi ra.

Trần Tự chân tay cứng ngắc đứng tại chỗ, không biết làm sao.

Mà Mạt Lê thì ngẩng đầu liếc anh một cái, im lặng không lên tiếng từ bên cạnh anh rảo bước đi qua. Trong hành lang im lìm, cô lại mang theo một trận gió lạnh.

Sau đó sinh nhật của Nhiễm Tân cứ thế kết thúc.

Khi ở bên Mạt Lê, Trần Tự có hỏi qua chuyện này.

Mạt Lê không trả lời, dựa vào ghế ở tiệm trà sữa, lắc lư đôi chân nhỏ bé với không tới dưới đất, tự mình ăn sữa hấp trong chén.

Nhìn thấy Mạt Lê không nói gì, trong lòng Trần Tự hơi chột dạ.

Về sau, Trần Tự không hỏi chuyện này nữa.

Chuyện Nhiễm Tân thổ lộ với Mạt Lê hình như cứ thế bỏ mặc.

Gió Bắc thổi ào ào, tháng 12 tới rồi.


Chương 7: Thi cử, đổi vé về nhà


Lễ Giáng Sinh đi qua, thi cử tới rồi.

Trần Tự chỉ mãi lo chạy về phía Mạt Lê mà bỏ bê nhiều khóa học.

Vì thế, cuộc sống của anh bắt đầu bận rộn.

Lớp chuyên ngành khá ổn, máy tính vốn là điểm mạnh của Trần Tự. Môn học khiến anh đau đầu là toán cao cấp, đại số tuyến tính và tu dưỡng đạo đức tư tưởng.

[cảm ơn chị GR đã dịch giúp tên môn học">

Trong thư viện, Mạt Lê nói khẽ với Trần Tự đang lật sách giáo khoa soàn soạt: “Cậu im lặng một chút đi!”

Trần Tự lập tức lật chậm lại, nhưng chưa đầy hai phút, quyển sách lại vang lên tiếng soàn soạt.

Mạt Lê nhìn anh bất đắc dĩ lắc đầu: “Bình thường không phải cậu đều ở chung với tôi trong thư viện sao? Tôi còn nhớ lúc ấy cậu có mang theo sách mà…”

Trần Tự vùi đầu thấp xuống: “Lúc ấy chỉ lo nhìn cậu, ai có thời gian đọc sách chứ…”

Mạt Lê nhướng mày: “Cậu nói cái gì?”

Trần Tự nói lấy lệ: “Không có gì không có gì, cậu mau đọc sách đi!”

Vội vội vàng vàng một hồi, kỳ thi tới rồi.

Mạt Lê đã tính trước mọi việc, còn Trần Tự thì thấp thỏm bất an.

Ra khỏi trường thi, Mạt Lê liền nhận được điện thoại của Trần Tự: “Mạt Lê Mạt Lê! Lần này thi dễ quá!!”

Mạt Lê mỉm cười: “Mới là trận đầu thôi, cậu đừng vui mừng quá sớm.”

Hiệu suất thi ở đại học W rất cao, một tuần, tất cả môn học đều thi xong.

Trần Tự xử lý xong vấn đề thi cử, anh mới phát hiện một vấn đề nghiêm trọng ——

Về nhà!!

“Mạt Lê, cậu và tôi cùng ngồi máy bay về nhé, tôi sẽ giúp cậu đặt vé máy bay.”

“Không cần, tôi đã mua vé xe lửa rồi.”

“Trước đó sao cậu không nói với tôi cậu muốn ngồi xe lửa trở về chứ?!”

“Tôi có nói mà, khi đó cậu đang xem tu dưỡng đạo đức tư tưởng…”

“Ặc…”

“?”

“Tôi mời cậu ngồi máy bay trở về, được không?”

“Không được.”

“…Được rồi, tôi đi mua vé xe lửa…”

Đến chỗ bán vé hỏi, phát hiện vé nằm vé ngồi đều bán hết sạch, chỉ còn vé đứng.

Đứng hơn hai mươi mấy tiếng…

Nghĩ một chút Trần Tự nhịn không được mà run lên.

Vẫn là Khưu Nghênh Nghênh có cách. Cô cầm vé máy bay của Trần Tự đổi lấy vé xe lửa.



Chương 8: Pháo hoa, nở rộ đầy trời


Kỳ nghỉ đông trôi qua bình thản cũng không quá bình thản.

Buổi sáng, Mạt Lê gọi điện cho Trần Tự, hai người cùng đi ăn bữa sáng. Ăn xong thì đi dạo phố, dạo nhà sách, dạo viện bảo tàng, dạo thư viện tỉnh, lúc ăn trưa mỗi người đều tự về nhà. Ngủ trưa dậy hai người cùng lên mạng chơi game trò chuyện trên QQ. Sau khi ăn tối thì hẹn gặp tại bãi cỏ công viên. Chừng tám giờ Trần Tự đưa Mạt Lê về nhà, lên mạng tiếp tục tán gẫu.

Mùa đông này tại thành phố M rất lạnh, nhưng Trần Tự lại rất ấm áp.

Nếu như Mạt Lê không gọi anh đi xỏ lỗ tai, thì Trần Tự sẽ cảm thấy mùa đông này càng ấm áp hơn.

Nhìn thấy bông tai lấp lóe trong tay nhân viên cửa hàng, Trần Tự hít một hơi lạnh. Anh nhìn Mạt Lê với vẻ cầu xin: “Này, tôi có thể đừng xỏ không?”

“Không xỏ?” Mạt Lê làm bộ muốn đi, Trần Tự vội vàng giữ chặt cô.

“Được thôi, xỏ thì xỏ…” Trần Tự nhượng bộ, “Nhưng mà chỉ xỏ một bên thôi đó…”

Mạt Lê gật đầu: “Ừ ừ ừ ~!”

Lỗ tai đỏ đỏ từ trong tiệm trang sức đi ra, mặt mũi Trần Tự nhăn thành đóa hoa.

Mạt Lê nhón chân nhìn lỗ tai anh, nói: “Ai da, hình như rất nghiêm trọng nhỉ…”

Trần Tự bày ra vẻ mặt đau đớn: “Còn

Google PlusTwitter

[3/4] < 134>

 

Wap đọc truyện » Ngôn tình

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON

Old school Swatch Watches