Pair of Vintage Old School Fru
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Tình yêu thứ ba

/>
"Ngại quá, hiện tại tôi đang ở nơi khác."

"Vậy khi nào anh trở về?"

"...... 4 giờ chiều thứ 3 tuần sau, tôi ở văn phòng." Anh ta rất dứt khoát.

"Được, tới lúc đó gặp mặt."

"Được, tạm biệt." Anh ta khách khí trả lời.

Tôi gập điện thoại, thầm nghĩ, đây không phải là di động bên người của Lâm Khải Chính, vậy thì, những tin nhắn của Tiểu Nguyệt có tám chín phần đã bị người khác thưởng thức rồi, thật thảm. Trở vào phòng khách, đang thấy Tiểu Nguyệt soi gương trong phòng tắm, trong lòng tôi dâng lên chút chua xót, lẽ nào nó không biết điểm này? Đứa con gái ngốc nghếch này rốt cuộc đang làm gì? Tình yêu không được người ta quý trọng chính là chuyện cười nhục nhã.

Tôi bước tới đằng sau nó, vỗ vỗ vai con bé, dịu dàng nói: "Ngủ sớm đi."

Tiểu Nguyệt quay đầu ngạc nhiên nhìn tôi, sợ hãi bởi vẻ ân cần niềm nở của tôi.

3 giờ 50 chiều thứ 3 tuần sau, tôi đứng trước toà nhà của tập đoàn Trí Lâm, một công ty lớn có trị giá hàng chục tỷ đồng, toàn văn phòng mộc mạc bé nhỏ không ngờ, phong cách thận trọng, giản dị của nhà họ Lâm đã sớm nổi tiếng trong giới kinh doanh.

Tuy giản dị, nhưng cách bảo vệ lại vô cùng nghiêm ngặt, tôi trải qua nghi lễ dò kim loại, câu hỏi, đăng ký và điện thoại chờ chỉ thị của 3 bảo vệ và lễ tân, mới đứng trước phòng làm việc của Lâm Khải Chính. Vừa nhìn đồng hồ, quá 4 giờ được 5 phút rồi, tôi đến muộn.

Thư kí nhẹ nhàng gõ cửa, thò đầu vào khẽ thông báo, sau đó quay người mỉm cười gật đầu mời tôi.

Tôi bước vào, văn phòng tuy lớn nhưng thiết kế rất bình thường, nổi bật nhất là một hàng lớn tủ sách đặt dựa tường, cao thấp xếp đầy sách. Tầm nhìn của tôi vượt qua tủ sách, qua bàn làm việc, sau đó thấy Lâm Khải Chính đứng bên cửa sổ, tư thế của anh ta dường như đang đặc biệt chờ tôi.

Ánh mặt trời buổi chiều xuyên qua cửa chớp kéo nửa lên, chiếu rọi từ phía sau anh ta, tôi nhìn không rõ, nhưng thấy anh ta mặc áo sơ mi màu xám sậm và quần bò, khác xa với bộ hàng hiệu lần trước tôi gặp trong viện. Tôi thậm chí còn nghi ngờ có phải tìm lầm người không nữa.

Anh ta đứng thẳng người, gật đầu với tôi, sau đó chỉ ghế sô fa nói: "Mời ngồi."

Tôi bước tới rồi ngồi xuống, anh ta cũng ngồi đối diện với tôi. Ánh sáng trực tiếp chiếu lên gương mặt anh ta, chính xác là anh ta rồi, ánh mắt vẫn lạnh lùng, mệt mỏi như thế, hơn nữa cũng không đẹp trai như lời đồn, tôi thầm nghĩ, đàn ông ngũ quan quá tuấn mỹ không có chỗ trống cho dư vị.


Thư ký đặt cốc trà trước mặt tôi, dùng cốc Thanh Hoa rất tinh xảo đẹp đẽ, hơn nữa là loại cốc dùng một lần, trà xanh vắt, vừa nhìn đã biết là loại trà cao cấp.

Anh ta ho nhẹ hai tiếng, rồi nói: "Xin lỗi, tôi hơi cảm, xin hỏi cô có việc gì muốn nói với tôi?"

Tôi ý thức ngồi thẳng lại, nghiêm mặt nói: "Liên quan tới em gái tôi – Trâu Nguyệt, nó đến công ty anh làm việc được nửa năm, luôn rất cảm ơn sự quan tâm và giúp đỡ của anh đối với nó, nhưng vì sức khỏe em gái tôi không tốt, nên muốn về nhà nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian"

"Tôi đã phê chuẩn cô ấy nghỉ 1 tháng rồi, còn không đủ ư?"

"Không phải vấn đề xin nghỉ, em gái tôi cảm thấy không phù hợp tiếp tục làm ở công ty này nữa, nó muốn đổi môi trường, hy vọng anh hiểu cho."

"Nhưng tôi cảm thấy cô ấy làm rất tốt, đang chuẩn bị thăng chức cho cô ấy nữa."

Khi chúng tôi nói chuyện, cơ thể anh ta dựa nghiêng lên ghế, tay phải đặt lên tay vịn không ngừng bật nắp điện thoại màu đen, mở ra, gập lại, mở ra rồi gập lại, vẻ mặt không tập trung.

Tôi không muốn vòng vo với anh ta nữa, quyết định đi thẳng vào vấn đề chính: "Lâm tổng, di động tuần trước tôi gọi tới là số trong tay anh à?"

"Không phải, của trợ lý tôi. Cái đó cũng là số liên lạc đối ngoại của tôi."

"Nhân viên của anh cũng không biết số điện thoại di động trên tay anh?"

"Hầu như không biết."

"Vậy trợ lí của anh có nói cho anh biết, thời gian trước di động đó có vài tin nhắn kỳ lạ không?"

Động tác nghịch điện thoại của anh ta dừng lại, cúi đầu nghĩ vài giây rồi ngẩng lên nói: "Có, có vài tin. Đặc biệt là đêm Valentine, có điều khi đó tôi ở Hồng Kông, không ở đây, sau khi sự việc xảy ra mới biết."

"Sao trợ lý không kịp thời nói lại cho anh? Đêm hôm đó suýt chút xảy ra án mạng, anh biết không?" Tôi hơi bực vì Tiểu Nguyệt ngu ngốc đó.

Anh ta trịnh trọng trả lời: "Xin lỗi, trợ lý không thể liên lạc được với tôi, tôi cũng có không gian riêng."

"Vậy thì, anh nghĩ thế nào về việc này?"

"Tất cả đều sẽ qua, cô ấy chỉ có chút mộng tưởng không thực tế mà thôi."

"Nhưng, anh muốn nó đối diện thế nào với anh, hoặc anh định đối diện với nó thế nào?"

"Tôi sẽ coi như chưa từng xảy ra gì cả, công việc là công việc." Anh ta ngồi thẳng, nghiêm túc nhìn tôi: "Tôi biết mục đích hôm nay cô đến, tôi cũng có thể nói một cách trách nhiệm rằng tôi chưa bao giờ có bất cứ hành động hoặc lời nói nào quá mức đối với Tiểu Nguyệt, chưa từng có bất kỳ sự chấp nhận nào đối với thể hiện của cô ấy. Sau này tôi cũng sẽ không có bất cứ thành kiến nào với cô ấy. Hơn nữa cô yên tâm, tuy trợ lí của tôi biết việc này nhưng tôi đã nhắc nhở anh ta không được tiết lộ ra ngoài."

"Đúng, anh có thể không coi là chuyện gì to tát, nhưng anh từng suy nghĩ qua cảm nhận của Tiểu Nguyệt chưa? Tuy anh tự thấy mình không hề có chút đáp ứng lại nó, nhưng nhất cử nhất động của anh đều có ý nghĩa đặc biệt đối với nó, bây giờ anh bảo nó làm sao có thể làm nhân viên của anh?"

"Tôi hy vọng cô ấy có thể điều chỉnh tốt bản thân, cũng hy vọng cô có thể giúp cô ấy."

"Tôi không giúp nổi nó, chuyện tình cảm , ai cũng không thể giúp nổi nó, chỉ có để nó rời bỏ môi trường này."

"Điều này tạm thời tôi không đồng ý, Tiểu Trâu tuy không phụ trách công việc gì cụ thể, nhưng cô ấy ở phòng tài vụ, tiếp xúc với nhất nhiều bí mật của công ty, tôi không thể để cô ấy từ chức."

Google PlusTwitter

[4/92] < 1456>

 

Wap đọc truyện » Ngôn tình

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON