Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Tình yêu thứ ba

/>
Nghe lời này của anh ta, tôi hơi giận: "Lâm tổng, em gái tôi trẻ người non dạ, tự cho là anh có tình cảm với nó, vì vậy cho dù cái ngày nó chết trong nhà, tôi cũng sẽ không cho rằng anh có trách nhiệm gì. Nhưng, anh cũng phải suy nghĩ tới cảm nhận bây giờ của nó, suy cho cùng nó mới chỉ 24 tuổi, nếu để nó tiếp tục làm việc ở đây, tôi không bảo đảm nó sẽ làm ra chuyện ngu ngốc gì, tới lúc đó tất cả hậu quả do các anh chịu trách nhiệm."

"Ban đầu khi cô ấy ký hợp đồng với chúng tôi đã thỏa thuận rõ, nếu cô ấy đề nghị chấm dứt hợp đồng trước thì phải bồi thường công ty 3 vạn, và trong vòng 5 năm không được làm việc ở công ty có quan kệ kinh doanh với công ty chúng tôi. Cô phải biết, trong thành phố này, không có nhiều công ty lớn không làm ăn cùng công ty chúng tôi. Cho nên tôi cảm thấy Tiểu Nguyệt không cần làm như vậy."

"Anh làm như vậy không công bằng, tôi có thể khới tố lên toàn án rằng hợp đồng thiếu công bằng, vi phạm, điều khoản vô hiệu."

"Không, hợp đồng rất công bằng, nếu chúng tôi sa thải nhân viên, cũng phải bỏ ra một khoản lớn, ví dụ với cấp bậc của Tiểu Trâu, có thể là 10 vạn. Công ty chúng tôi từ trước tới này không thích thay đổi nhân viên nhiều lần. Đây là nguyên tắc, tôi không thể phá vỡ quy định này."

Thái độ của anh ta trước sau đều hòa nhã, dường như có chuẩn bị. Tôi nhất thời không biết trả lời thế nào, đành bưng cốc trà lên uống một ngụm. Đặt cốc trà xuống, tôi đứng lên, nói: "Cho dù thế nào Trâu Nguyệt cũng sẽ không đến công ty nữa, tôi sẽ nghiên cứu tỉ mỉ bản hợp đồng đó, có lẽ chúng ta sẽ gặp nhau trên toà."

Anh ta cũng đứng dậy: "Hy vọng không phải như vậy, tôi sẽ vô cùng vui mừng thấy Trâu Nguyệt trở lại làm việc. Mong cô chuyển ý của tôi tới cô ấy."

"Anh có thể tự mình nói với nó." Tôi quay người đi ra cửa.

Anh trả lời phía sau tôi: "Nếu cần, tôi sẽ nói."

Bỗng chốc tôi quay người, câu nói này của anh ta quá không nghiêm túc, tôi bước tới trước mặt anh ta, hung dữ nhìn anh ta: "Đừng tới trêu ghẹo nó, đừng xem thường nó, tuy nó rất ngốc nhưng anh cũng nên tôn trọng nó! Tôi cảnh cáo anh, nó còn là một đứa trẻ, nếu anh để nó xảy ra sai xót gì, tôi và anh sẽ không xong đâu."

Nói xong, tôi đẩy cửa bước ra. Thư kí thấy dáng vẻ của tôi, bị dọa tới nỗi phải đứng lên.

Tôi rẽ sang hành lang, bước vào thang máy, cảm thấy tinh thần mình đang bốc cháy, trong lòng chỉ có một câu nói: Thật quá đáng! Thật quá đáng!

Nhưng vận đen hôm nay vẫn chưa hết, một gương mặt vô cùng quen thuộc thò ra khỏi một phòng làm việc — chồng trước của tôi – Tả Huy, anh ta cũng thấy tôi, hai người đều có một khoảnh khắc lúng túng, anh ta trấn tĩnh trước, gật đầu với tôi: "Sao em ở đây?"

Tôi kéo khóe miệng ra cười: "Có chút việc." Bước nhanh lướt qua người anh ta, tiếp tục đi về phía thang máy. Anh ta quay người bước theo.

"Gần đây em khỏe không?"

"Rất tốt."

"Tháng trước anh gọi điện thoại tới nhà, Tiểu Nguyệt nghe máy nói em uống say."

"Ờ, anh có chuyện gì?"

"Không có, chỉ muốn hỏi em có tốt hay không? Trâu Vũ, đừng như vậy, chúng ta còn có thể làm bạn mà." Anh ta giơ tay kéo cánh tay tôi, muốn giữ tôi lại. Tôi hất tay anh ta ra, đứng lại: "Tôi và anh không cần phải làm bạn. Anh có việc gì thì nói đi."

"Sức khỏe mẹ em bây giờ tốt hơn chút nào không?" Anh ta hỏi.

"Vẫn như vậy."

"Vẫn một tuần tiếp máu một lần à?"

"Vâng."

"Việc đổi thận tiến hành thế nào rồi?"

"Cũng tạm."

"Nhưng Tiểu Nguyệt nói bác sĩ cho rằng mạo hiểm. Nếu cần anh giúp, em cứ việc lên tiếng."

"Không cần, tự tôi có thể nghĩ cách."

"Trâu Vũ, anh có ý tốt..." Tả Huy đột nhiên dừng lại, ân cần niềm nở với người đằng sau tôi: "Lâm tổng." Tôi quay đầu nhìn, Lâm Khải Chính bước tới từ phía sau tôi.

Tôi nhân cơ hội bước đến thang máy, loáng thoáng nghe thấy Lâm Khải Chính và Tả Huy chào hỏi.

Tôi đứng ở cửa thang máy, ngẩng đầu nhìn con số lóe sáng, đột nhiên phát hiện mắt mình hơi mờ mờ, giơ tay lau đi, lại có chút ẩm ướt. Tôi thầm mắng bản thân kém cỏi, mãi không thể đối diện với Tả Huy, sau đó hít sâu một hơi để ổn định lại tinh thần.

Lúc này thang máy mở cửa, tôi bước vào, ấn tầng 1, trong khoảnh khắc cửa thang máy đóng, đột nhiên một tiếng "tinh", lại mở ra, sau đó Lâm Khải Chính bước vào.

Tôi miễn cưỡng nở nụ cười chào hỏi anh ta, anh ta cũng dè dặt gật đầu với tôi.

Hai người đứng trong thang máy, anh ta rất cao, trên người có mùi thơm thoang thoảng, giống như mùi lá cây tỏa ra dưới ánh mặt trời chiếu trong rừng mùa hạ, mùi vị của công tử quần áo lụa là.

Đột nhiên anh ta lên tiếng: "Trưởng phòng Tả bên cục thuế đó, cô quen anh ta à?"

"Chồng trước của tôi." Câu này vừa nói xong khiến bản thân tôi cảm thấy sửng sốt, tôi hoàn toàn không cần nói cho anh ta biết.

Anh ta nhất định rất kinh ngạc, tôi thấy anh ta quay đầu nhìn tôi chăm chú.

Tôi cố gắng ra vẻ vô cảm.

Sắp xuống tầng 1, cửa thang máy có vài người đang đợi anh ta, tôi băng qua đám người, đi thẳng ra ngoài cửa lớn.

Thời gian đã hơn 5 giờ rồi, xe, người trên đường đi lại đông nghịt, trên trời ánh tà dương đã chuyển sang sắc hồng, tôi đứng bên đường, định gọi một xe taxi, nhưng xe đi qua đều có người trên xem, thi thoảng có xe trống, lái xe cũng vội giao ban, căn bản không dừng lại. Tôi đành bỏ đi dự định bắt xe, chầm chậm bước về nhà.

Chương 3

Cô và anh hai đường thẳng song song không biết lúc nào đã dường như có xu hướng lại gần.

Có lẽ còn có khả năng giao nhau. Cuộc đời, thật không phải lúc nào cũng đều để lại chỗ dư.

Ngày hôm sau, tôi đem hợp đồng của Trâu Nguyệt tới văn phòng, gọi Cao Triển Kỳ tới, nói với anh ta: "Về lĩnh vực lao động anh thông thạo hơn tôi, giúp tôi xem bản hợp đồng này của Tiểu Nguyệt, xem có thể nghĩ ra cách nào để tránh phải thực hiện trách nhiệm khi vi phạm hợp đồng không nhé."

Cao Triển Kỳ nhìn tôi khó

Google PlusTwitter

[5/92] < 1567>

 

Wap đọc truyện » Ngôn tình

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON

Pair of Vintage Old School Fru