nhiên, cũng như mọi lần, tôi chủ trì còn hai thằng kia chủ chi. Và đương nhiên, khi gặp hai thằng bạn của mình, tôi tạm thời vứt bỏ vẻ lạnh lùng và kiêu hãnh của mình đi, Nhiều tháng sau ngày cưới của Lãng Tử, tôi vẫn xinh đẹp, vui vẻ và tài giỏi như chưa từng có vụ thất tình chấn động lịch sử đó. Bạn biết đấy, một khi không còn ai để yêu nữa, bạn sẽ dành trọn trái tim cho công việc. Tôi cũng thế, sau ngày cưới của Lãng Tử tôi lao đầu vào công việc, tôi trở nên xinh đẹp và tài giỏi gấp bội phần ( Mặc dù điều này tôi đã nói n lần rồi, nhưng nhắc lại một lần nữa để khỏi quên).
Người vui nhất, và được lợi nhất có lẽ là sếp Tam Mao của tôi, ông ấy rất hài lòng vì thấy một đứa ất ơ như tôi trở nên hết lòng vì công ty. Thi thoảng, tôi vẫn thường bắt gặp ánh mắt ông ấy nhìn tôi trìu mến, những lúc như thế tôi nhe răng ra cười lại, và ông ấy giơ tay chữ V như nói với tôi là tôi sẽ làm được. Công nhận, dù sếp tôi già đến mấy, những điệu bộ ông thể hiện với tôi thật là xì tin. Tôi luôn ngưỡng mộ độ tự tin siêu phàm của ông ấy, nếu tôi mà xấu như ông thì không bao giờ tôi làm mấy cái động tác ngớ ngẩn gây sự chú ý như thế. Nhưng, nói đi thì cũng phải nói lại, ngoài cái tội xấu ra, ông ấy là một người dễ mến, dễ chịu, tôi không phủ nhận rằng mình cũng yêu quý ông ấy như ông ấy yêu quý tôi. Tôi nghĩ, chắc ông ấy phải thích mẹ tôi lắm thì mới dịu dàng quá mức với tôi như vậy, nhưng chẳng sao, thích hay không đó là việc của mẹ tôi, còn tôi chỉ để tâm xem ông ấy có trả lương cho tôi đúng thời hạn không mà thôi.
Có một việc rất lạ là kể từ khi Lãng Tử cưới vợ, tôi không còn xuống căng tin lấy lý do mua café để gặp anh ấy nữa, và tôi cũng không bao giờ đi bộ xuống cầu thang nơi anh ấy làm việc nữa. Đó là điều đương nhiên, không mua café nữa thì tôi đỡ tốn tiền, không đi thang bộ xuống nữa thì tôi đỡ mỏi chân. Tất nhiên, nó không phải là cái sự lạ mà tôi muốn nói đến, ý tôi là từ khi tôi không còn săn đón Lãng Tử nữa thì anh ấy lại xuất hiện thường xuyên trước mặt tôi. ( Đời thật lắm nỗi éo le ). Chúng tôi gặp nhau ở sảnh, ở trên sân thượng hay ở trong thang máy, tóm lại bất kể đâu có thể có khả năng chạm mặt nhau, nhưng thật may chúng tôi chưa bao giờ gặp lại nhau thêm một lần nào nữa trong toilet. Những lúc đó, tôi chỉ mỉm cười hoặc gật đầu chào anh, còn Lãng Tử thì nhìn tôi với ánh mắt rất khó nói.
Mặc dù, sự thật là tôi vẫn chưa thể quên được Lãng Tử, nhưng giờ đây, tôi không còn mơ tưởng hay suy đoán bất cứ tín hiệu nào anh ấy dành cho mình như trước đây nữa. Với một người đã có vợ, thì tôi nên giữ khoảng cách, vì dù sao, tôi không muốn mang tiếng là mình dùng nhan sắc để quyến rũ chồng của người khác. ( Mặc dù tôi thừa biết, mấy năm qua tôi có quyến rũ được thằng cha nào đâu).
Tôi vẫn mang vẻ mặt lạnh lùng và kiêu hãnh vốn có của mình, nhưng tôi không mặc váy ngắn và son phấn như trước nữa. Không phải là do thất tình nên mới thế, mà thực ra son phấn vốn là của mẹ tôi, mẹ tôi giành lại mất rồi. Còn váy ngắn thì, biết nói sao được nhỉ ? chẳng là tôi đi đứng rất dũng mãnh nên các thể loại váy bó, váy ngắn, váy hơi ngắn của tôi cái thì bục chỉ, cái thì rách toạc, cái khác thì quá chật. Và tôi thì sau khi nhìn đống váy đó đã chậc lưỡi mà phán rằng “ Quần jean, áo phông vẫn là lợi hại nhất”. Thế là tôi trở về với phong cách trước đây của mình kèm theo một đôi dép bệt kiểu hầm hố. Đấy, dù cho vật đổi sao dời, chân tôi vẫn cứ đời đời… 90. ( thực ra chân tôi có 89 phân thôi, nhưng ăn gian thêm một phân thì đã sao ? Khối đứa đi thi hoa hậu còn ăn gian thêm 5 phân ấy chứ ) . Tôi vẫn thường chắc mẩm chân lý rằng “ Dù bạn không cao, nhưng người khác cũng phải…cúi nhìn”, mà sự thật là như thế, tôi toàn làm việc với Tây, và anh Tây nào khi gặp tôi đều cúi nhìn tôi hết. Đó là một lợi thế mà những kẻ chân dài mãi mãi không bao giờ với tới được. Khà Khà… nói chung, dù thế nào đi nữa tôi vẫn thấy rất hạnh phúc và tự hào về cơ thể, tính cách và nhan sắc mà tôi có.
Một lần, trong khi tôi hoảng hốt ôm tập tài liệu dày cộp chạy như điên vào sảnh ( thưa bà con, nguyên nhân của sự việc này là cái tội ngủ nướng và hậu quả là muộn giờ làm). Tôi lao như tên bắn đến thang máy, nhưng chưa đến nơi tôi đã kịp va vào một người đàn ông khiến tài liệu văng tung tóe. Tôi hét lên “ Trời ơi, đi đứng kiểu gì thế hả ? Không biết nhìn à ?”. Thực ra, xét một cách công bằng thì anh ta là người nói câu đó mới đúng, vì tôi là đứa chỉ chăm chăm nhìn cánh cửa thang máy chứ có thèm nhìn xung quanh đâu. Nhưng kệ chứ, các bạn phải hiểu rằng, trong văn hóa va chạm, người nào to mồm hơn thì chắc chắn cơ hội chiến thắng càng cao hơn ( Nếu không tin, bạn có thể thử đi xe máy ra đường Hà Nội và va chạm với một ai đó xem, tôi đảm bảo, khi bạn chưa kịp định thần xem mình đã ngã chưa thì ngay lập tức bạn nghe được tiếng gào thét của đối thủ cho đến khi bạn nhận sai và đền bù mới thôi). Tôi, đương nhiên không bao giờ dám làm như thế ngoài đường, nhưng trong tòa nhà này thì khác. ( Tôi đâu có ngu vì ngoài đường sẽ có nhiều kẻ còn manh động hơn tôi gấp tỉ lần) .
Người đàn ông kia lồm cồm bò dậy, nhìn tôi rồi nhe răng ra cười. Tôi càng điên tiết hơn, máu ăn thua trong tôi trỗi dậy, tôi gào toáng lên “ Cái gì ? anh còn nhe răng ra mà cười được nữa à ? Không biết xin lỗi à ?”. Người đàn ông cao lớn trước mặt tôi tỏ ra lúng túng ấp úng xin lỗi, ngay sau khi nhìn lên mặt anh ta, tôi mới nhận ra rằng anh ta đâu có cười tôi mà tại răng anh ta hô mà thôi. Ngay lập tức người lúng túng là tôi, tôi chẳng biết nói gì khi đã trót gào rú như vậy, nếu xin lỗi anh ta thì quả là mất mặt quá. Vì thế, tôi cúi xuống nhặt tài liệu để che giấu sự xấu hổ của mình. Anh ta cũng luống cuống ngồi xuống sàn nhặt tài liệu giúp tôi. Đúng lúc đó, một giọng đàn ông quen thuộc vang lên “Có chuyện gì vậy ?”. Tôi ngẩng đầu lên, người đó không ai khác chính là Lãng Tử của tôi, à không, Lãng Tử của vợ anh ta mới đúng. Anh ấy nhìn tôi như khó hiểu, còn cái người vừa đâm sầm vào tôi chợt lắp bắp “ Sếp… không có chuyện gì đâu”. Hả ? Cái quái quỷ gì thế này, cái anh chàng
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm