ông sếp của mình... Theo lời mẹ thì ông ta nhát... chết, sợ uy quyền và tiền bạc. Mẹ phát hiện ra ông Thượng Nghị sỹ đã ăn hối lộ, bòn rút công quỹ từ hàng chục năm nay ,nhưng chưa được xử lý. Ông ta còn có dấu hiệu dính dáng đến buôn bán ma túy nữa... Mẹ cau có :
_ Mẹ không sợ dù cho ông ta có cả Thống đốc chống lưng... Không bao giờ !
Phương hơi ngẩng đầu lên. Vậy là bố Henry cũng dính dáng đến những phi vụ này... Nếu công chúng biết ca sỹ lừng danh Henry có một người cha buôn ma túy thì tiếng tăm của cậu có còn nữa không?
_ Mẹ đễ tư liệu trong máy nhà mình... Chứ ở cơ quan... nguy hiểm lắm !
Phương gật đầu, nhưng cũng cố dặn dò :
_ Mẹ cẩn thận nha mẹ... Gì mẹ cũng làm một mình như vậy có nguy hiểm lắm không? Ông ngoại mà biết mẹ phiêu lưu như vậy chắc nhồi máu mất...
_ Ông con chắc chắn ủng hộ mẹ thôi !
_ Mẹ... Một cảnh sát như mẹ thật là hiếm !
Bà Lan nhìn con, cười dịu dàng :
_ Một người mẹ như mẹ mới hiếm chứ?
Phương sà vào lòng mẹ, thì thầm :
_ Mẹ... con yêu mẹ nhất!
_ Mẹ biết trong lòng con có những nỗi đau mà mẹ đã vô tình tạo ra. Con đừng oán trách mẹ nhé? Cả cuộc đời mẹ chỉ có con... hãy ở bên mẹ mãi mãi được không?
_ Vâng ạ !_ Phương gật nhẹ đầu.
_ Nhưng mà... phải theo chồng chứ con?
Phương đưa một tay lên trời, thề thốt :
_ Con bắt chồng con ở rể suốt đời mẹ ạ !
_ Thế thì mẹ biết số mẹ hẩm hiu... không có con rể rồi !
Phương cười ngặt nghẽo. Hôn nhẹ lên má mẹ, Phương rời ghế sô fa vì có điện thoại. Duy gọi. Cậu nói nhớ Phương , muốn nghe giọng nói của cô... Phương ngước mắt lên trời... Bầu trời trong lành thật... Một buổi tối đáng yêu làm sao !
Phương nhận lời rủ đi chơi với Henry vào chủ nhật. Chơi thân hơn với cậu, Phương thấy rất thoải mái. Henry dễ tính, hòa đồng nhưng lại có những cảm nhận tinh tế, sâu sắc. Con người của Henry là sợ kết hợp hài hòa giữa con người của công chúng với con người sâu lắng dịu dàng... Đôi khi Phương còn nhìn thấy được cái tôi cô đơn rất lớn của Henry.. có thể cuộc sống sôi động của cậu, cũng có những mảng tối u buồn.. Và Phương không còn giữ khoảng cách nữa... Đúng là cô cần bạn chứ không muốn tạo thêm thù oán... Ở đất nước xa xôi này.. phải sống vui vẻ để Nhật Duy có thể yên tâm...
Henry đưa Phương đến công viên chơi đủ các loại trò chơi... kinh dị nhất. Phương thích đến mức gần như cuồng lên khi nhìn thấy tàu siêu tốc, hang thủy quái... hay những thứ đại loại kinh dị như thế... Henry chỉ cười. Trong đầu cậu chỉ xuất hiện duy nhất một câu hỏi : Cái gì có thể làm Phương sợ? Cô không giống bất cứ một cô gái nào cả, không sợ độ cao, không sợ tốc độ, không sợ ma quái... Thật kinh dị quá đi !
Cậu mua cho mỗi đứa một cây kem bự, vừa ăn vừa xem diễn hài. Phương cười gập cả người ,làm kem rơi vào áo một vị khách... Thế là cả hai phải chuồn sớm trước khi người kia phát hiện ra...
Khi đã chậm rãi đi trên con đường rợp bóng cây, và trải dày những chiếc lá vàng rồi, Phương vẫn không ngớt cười. Cô công nhận với Henry là kịch hay nhưng nếu tưởng tượng ra khuôn mặt của người bị dí kem khi phát hiện cái áo đẹp của mình dính đấy kem thì thích hơn nhiều...
Henry lặng im, ngắm nhìn say mê nụ cười của Phương. Không hiểu đã có ai khen nụ cười của Phương đẹp chưa? Chứ Henry gần như muốn... mê đi trong thứ cảm xúc lạ lùng của người vừa được ngắm kỳ quan... Nụ cười hồn nhiên làm khuôn mặt thanh tú của Phương sáng bừng lên... Phụ họa theo đó là đôi mắt nheo lại tinh nghịch nhưng rèm mi cong rợp lại hơi rủ xuống... êm đềm. Người đối diện đi hết từ cảm giác thích thú đến ngạc nhiên, rồi từ say mê đến... khao khát được hôn lên đôi mắt nửa hồn nhiên , nửa quyến rũ đó...
_ Henry... nhìn xem... lá vàng tuyệt quá!
Henry dừng nghĩ, nhìn ra xa.. Như một thảm hoa màu vàng sậm, ngun ngút mắt. Phương không cười nữa, cô đưa mắt nhìn lên, khẽ thở dài... Những ngày trước, tưởng như mới hôm qua, Duy cùng Phương đi khắp Hà Nội kiếm từng chiếc lá cho bộ sưu tập của Duy... Cũng có lúc cả hai đi dưới con phố Hoàng Diệu, trầm lặng dưới những tán cây mùa thu... Gió mơn man thổi nhẹ mái tóc. Không ai nói một câu, nhưng lại như hiểu rõ lòng nhau...
_ Phương nghĩ gì vậy?
_ Nghĩ về quá khứ ! _ Phương dịu dàng _ Những cơn gió này giống những cơn gió ở trên con đường Hoàng Diệu lắm...
Henry mơ màng :
_ Tớ cũng muốn đến con đường đó một lần xem sao...
_ Con đường trầm lặng đến mức những người đi qua cũng không dám đi nhanh... không dám làm bụi bẩn những chiếc lá... Đẹp mơ hồ nhưng không xa cách... Tớ muốn quay trở về để được cùng cậu ấy đi dạo dưới tán cây ấy...
Tim Henry đập mạnh, một cảm giác ghen hờn cồn lên. Hơi quay mặt đi, Henry nói bâng quơ :
_ Phương chắc... nhớ cậu ấy lắm?
_ Nhớ... nhưng lại không dám nghĩ đến... Vì cứ nghĩ tới là trái tim lại đau...
Một tên con trai hạnh phúc ! Henry chua chát nghĩ thầm... Hắn ta liệu có biết hết hạnh phúc của mình và liệu có xứng đáng nhận nó?
Phương cúi xuống nhặt một chiếc lá lên, đưa nó ra phía trước. Ở đây cao nên có thể thấy được mặt trời đỏ au ở phía xa. Những luồng sáng cuối ngày rực lên, rọi vào chiếc lá mỏng manh , hắt lên gương mặt bầu bầu của Phương... Thật dịu dàng...
_ Đó là một điểm tựa mà mình tìm thấy sau bao năm chới với không yên... Cậu ấy sẵn sàng chịu những vết thương thay mình, chịu những lời trách mắng, chịu đựng cơn giận dữ vô cớ của mình... không một lời than, không một chút mệt mỏi... Kể cả khi mình ra đi, cậu ấy cứ vẫn cười giống như hiểu được mong muốn của mình là không ai được khóc... Chỉ có cậu ấy, duy nhất cậu ấy hiểu mình thôi...
_ Nếu cậu mở lòng... thì sẽ còn một người nữa ! _ Henry dịu dàng, nhìn thẳng vào mắt Phương... Đôi mắt ánh lên vẻ băn khoăn, rồi ngay lập tức tinh nghịch trêu đùa.
_ Đã sẵn sàng mở cửa... Mời quý khách vào !
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm