Teya Salat
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Cô gái Đông dương

/>
Henry bật cười... Cậu nhìn ra xa. Bây giờ cả hai đang đừng trên một đỉnh đội Gió thổi mạnh hơn, mát lành đến tận... tâm can. Henry biết mình sẽ còn cố gắng nhiều hơn nữa , nhưng không thấy buồn. Cậu đến sau, nhưng lại được ở bên Phương nhiều hơn người con trai ấy... Coi như lợi thế của cả hai đã cân bằng, giờ chỉ còn là những cố gắng không từ nan... giành lấy hạnh phúc của mình thôi...

Chia tay với Henry , Tố Phương đi bộ về nhà. Gió thổi nhẹ, cô cảm thấy khoan khoái... Ngước nhìn lên bầu trời, đen thầm một vệt ngoằn ngoèo, Phương nghĩ đến cơn mưa lớn... Nhưng trời đã vào thu rồi còn gì? Cô cũng đã bắt đầu thấy se lạnh... HÌnh như mùa đông cũng lẩn khuất đâu đây...

Một vài tiếng la ó, chửi thề vang lên trong một con hẻm phía trước làm Phương chú ý :

_ Mẹ kiếp ! Sao nó lâu vậy?

_ Đợi tý đi !

Rồi một giọng nói lanh lảnh vang lên khi Phương đi đến con hẻm đó :

_ Nó kia... Nào , ra cho nó bài học đi !

Phương giật mình, hơi lùi lại khi thấy toán người từ hẻm tối lao ra... Ba đứa con trai cùng với một con bé tóc vàng...có che mặt. Phương không kịp phản ứng thì ba tên lao ra, nắm lấy cánh tay cô kéo vào trong... Con hẻm cụt. Chúng ném mạnh cô vào bức tường , dưới ánh sáng mù mịt của một cây đèn công cộng.. Đứng nhanh dậy, Phương quắc mắt nhìn bốn đứa, gằn giọng :

_ Tụi mày là sao?

_ Mày không được gần Henry nữa. Cảnh cáo lần đầu... nếu còn ngoan cố thì... không còn đường sống đâu.

_ Đồ du côn!

Phương rút dây cước ra, mắc nó vào những dây thép trên tường, đu mạnh lên, và co chân đá những tên lao đến mình... Những cú đá khá mạnh, nhưng chỉ làm chúng ngã chứ... không có vẻ gì là làm chúng đau...

Nhưng Phương đã tính sai lầm..., cô không rút được những sợi cước ra. Ngay lúc ấy, một tên lao vao, Phương chỉ kịp xoay người tránh cú đấm của hắn. Thêm một tên nữa, Phương cũng chỉ tránh và thi thoảng... phản lại nhưng không mấy hiệu quả. Phương cố gỡ những sợi dây, nhưng càng gỡ càng rối... Cô đành rút tay ra, ngã lăn xuống đường lé sự tấn công của hai thằng cùng một lúc. Con bé duy nhất trong nhóm đứng ngoài, hét toáng lên :

_ Cho nó bài học thật sự đi !

Một thằng rút con dao nhỏ ra, lợi dụng cô né người tránh hai tên kia, phi con dao về phía cô. Phương lại phải tránh, nhưng cánh tay vẫn bị con dao xẹt qua thành một vệt dài. Phương nghe đau rát, những vẫn cố vung tay đấm... Ba thằng có vẻ như không sợ mà lao vào cùng một lúc, bám lấy tay cô, dúi mạnh. Phương mất đà, ngã sấp xuống đường... Bọn chúng cười ré lên, cùng lao xuống, đè mạnh cô ngay khi cô chưa kịp vùng dậy. Thằng giữ chân, thằng kẹp tay, thằng còn lại túm lấy tóc kéo đầu cô lên...

Phương gằn giọng :

_ Lũ khốn nạn!

_ Con bé này cũng... ghê chứ mày...Nó đấm tao... giờ vẫn đau này... Lam gì nó đây?

_ Trông nó ngon mắt đó...

Phương chợt thấy trong đầu hình ảnh của năm ngoái... Người cô như mơ đi trong cảm giác vừa chua xót , vừa giận hờn... Nhật Duy... Nhật Duy ơi...

_ Tụi mày tùy ý... sử dụng ! _ Đứa con gái nói lạnh lùng...

Ba thằng cười ré lên khoái trá, nhưng cũng tắt lịm đi khi một giọng nói giận dữ vang lên :

_ Chúng mày dám sao? Dưới ánh sáng mờ mờ, Henry đứng xọc tay vào túi quần, cười lạnh lùng... Con nhỏ có vẻ sợ, đứng lùi lại. Ba thằng thì cười nhạt :

_ Thằng ca sỹ... yếu ớt đã xuất hiện. Định làm anh hùng cứu mỹ nhân?

_ Tao không thích mỹ danh anh hùng lắm đâu.. Chỉ tại chúng mày tạo cơ hội cho tao thôi nhé...

Ba thằng lao lên, bỏ mặc Phương nằm đó... chưa hết bàng hoàng. Henry không phải là một tay mơ trong... đấm đá. Cậu ta có võ.. và con bé kia chỉ biết hét lên :

_ Biến thôi... Cậu ta đai đen Karate đó... Muốn lộ chuyện à?

Ba thằng xẹt xuống như bánh đa nhúng nước. Henry cũng chẳng muốn đánh nhiều vì lo cho Phương quá đỗi... Để mặc bốn đứa chạy , cậu lại gần , xốc Phương lên. Phương hơi cười :

_ Tớ cứ tưởng... Nhật Duy lại cứu tớ lần nữa !

Phương khóc lặng lẽ vì biết rằng mãi mãi không quay lại được. Henry lau nhẹ những giọt nước mắt vương trên má Phương, định ghì chặt cô vào ngực mình, nhưng lại không dám...

Phương ngồi dậy, lau lại mặt bằng cánh tay không bị thương, uể oải nói :

_ Cảm ơn Henry... Nhưng sao lại quay lại?

_ Vì những đồng xu may mắn của Phương trong trò chơi kinh dị còn trong túi mình... Để mình đưa Phương đi bệnh viện...

Nhìn xuống tay mình, Phương khẽ gật đầu... Cô không biết Henry xót xa thế nào khi nhìn thấy vết máu vương trên cánh tay trắng nõn của Phương... Giống như ai đó cứa vào trái tim mình... Vì tay đau mà Tố Phương không tham gia chơi bóng được. Lớp 11B6 phải đi mượn người ở lớp khác, nhưng thua liên tiếp hai trận, vớt vát thắng hai trận với hai đội yếu nhất trường. Kết quả cũng đứng nhì bảng và vào Tứ kết, gồm 4 đội : 11B6, 11A 4, 11A3 và 12 C1. 11 B6 đấu với 11A4 ngay vào vòng đầu tiên của tứ kết, nhưng Phương từ chối vì có bài kiểm tra phần Lịch sử Thế Giới cổ đai (? ). Đội 11B6 đã thua một cách rã rời. Đội 11A3 thắng 12C1 một cách ngon lành và đấu tiếp với 11B6.

Jalet thuyết phục Tố Phương :

_ Cậu phải thắng trong 3 hiệp liên tiếp mới có khả năng vượt điểm 11A3 và 12C1 và vào đấu với 11A4... Nếu ta cứ thua một hiệp thì cũng thiếu điểm, vậy là nhục " nước nhà " khôn rửa...

_ Để tớ xem lại..

Jalet hơi hài lòng. Nhưng trong lòng cô vẫn thấy bấp bênh, thắng 3-0 đội 11A3 thì đúng là... nằm mơ ban ngày...

Trước lúc thi đấu, Phương nhận không biết bao nhiêu lời động viên chân thành. Nhật Duy động viên và hứa sẽ tặng cô một món quà khi cô chiến thắng. Phương thấy không có gì là rào cản nữa , chỉ băn khoăn... bao giờ thì quà Duy tới và là cái gì? Duy bao giờ cũng làm người ta bất ngờ mà...

Ngay quả đầu tiên, đội B6 đã ăn điểm. Nhưng rồi lại để mất điểm ngay. Phương bị con bé đội trưởng lừa cho một cú ngã sóng xoài trên sàn nhà. KHi bóng trong tay Phương , cô đẩy bóng lên cao. Jalet lao theo hướng bóng rơi

Google PlusTwitter

[31/85] < 1313233>

 

Wap đọc truyện » Tiểu Thuyết

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON