Snack's 1967
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Không sợ làm em hư

tay ra xoa tóc Đường Gia Nghê, sợi tóc mềm mại ở dưới bàntay của anh, tản ra nhàn nhạt mùi thơm dầu gội đầu.

Không phải là Doãn Trạch Vũ không biết, cô đối vớianh tràn đầy quan tâm nhưng không dám thể hiện, không phải là anh không muốn giữcô lại, nhưng kéo cô vào thế giới của anh, sẽ chỉ làm cho cuộc sống của cô trởnên không tốt đẹp, cho nên anh không chút để ý cho cô một câu trả lời nghĩ mộtđằng nói một nẻo.

“Ừ,cũng tốt, vậy tôi cũng không cần lo lắng, trở vềngủ đi.” Đường Gia Nghê nhẹ nhõm muốn đứng dậy, lại bị Doãn Trạch Vũ nắm kéovào trong ngực.

Doãn Trạch Vũ cho rằng mình như thế thực sự khôngsao cả, nhưng ở khoảnh khắc cô chuẩn bị đứng lên, anh mới biết được trong lòngcủa mình thực sự rất quan tâm cô, đôi tay ôm chặt lấy cô.

Anh để mặt sát vào mặt cô, luồng hơi thở phất quabên má cô, bàn tay to đặt ở trên lồng ngực của cô cách bởi lớp áo ngủ mỏngmanh, cảm nhận được trái tim của cô như một con nai con nhảy loạn, bộ ngực mềmmại cao thẳng ở trong bàn tay của anh đầy một nắm tay.

Chết tiệt! Cô không có mặc áo lót!

Mặc dù thân thể bị anh kẹp chặt, nhưng trong tiềm thứcĐường Gia Nghê lại muốn cùng anh giữ một khoảng cách.

Cô khao khát nụ hôn của anh, nhưng lại sợ nụ hôn củaanh hạ xuống, vừa mới thoát khỏi giai đoạn thất vọng từ trong tình yêu, vếtthương còn chưa có hồi phục, trái tim của cô còn chưa có chuẩn bị tốt để đi yêungười kế tiếp, nếu như tình yêu của cô là không hoàn chỉnh, cuối cùng cũng chỉkết thúc trong bi kịch, cô cần thời gian, nhưng cũng sợ thời gian.

Doãn Trạch Vũ nhẹ tay nắm giữ vật hình tròn mềm mạinày của cô, môi mỏng manh cơ hồ có thể che phủ đến môi phiếm mật đào sáng bóngcủa cô, nhưng ở trong nháy mắt đó cô ra sức uốn tách bàn tay to của anh ra, anhđọc được trong mắt cô quét qua sợ hãi.

Cô còn chưa có chuẩn bị tốt để yêu anh...

“Hiện tại cô chính là『danhhoa vô chủ』rồi, tôi có thể chứ?”Anh cười thần bí.

Đường Gia Nghê trợn mắt nhìn anh, cô không cho phépmình xấu hổ như vậy, cố tình giữ khoảng cách, vẫn đang tràn ngập nguy cơ.

Mà Doãn Trạch Vũ rất khó có được một trò đùa quái đảntức cười cười một tiếng, buông lỏng cô ra.

Chân tình lộ ra, là vì che dấu mà trở nên hài hước,mập mờ bốn phía trong không khí bỗng chốc thu hẹp, chung quanh trở nên mát rượinhư nước, hai người cũng tỉnh táo rất nhiều.

“Gia Nghê, có thể nói chuyện với tôi một chútkhông?” Doãn Trạch Vũ ôm đầu gối ngồi ở trên bậc thềm, ánh trăng tỏa chiếu xuốngmột bóng râm ở trên mặt anh, che phủ biểu cảm khuôn mặt của anh.

Theo bản năng Đường Gia Nghê giữ một khoảng cách antoàn với anh, kéo váy của mình, lấy tay nhẹ nhàng chế trụ, “Anh nói đi.”

“Tuổi thơ của cô, là trải qua như thế nào?”

“Tuổi thơ của tôi... Ừm, có thể nói là rất hạnhphúc, rất vui vẻ, mặc dù về vật chất không có được đầy đủ, nhưng, có một tuổithơ tương đối vui vẻ, có rất nhiều bạn bè thân thiết.”

“Nghe có vẻ khá hấp dẫn người.” Doãn Trạch Vũ nhànnhạt cười một tiếng, để Đường Gia Nghê bắt được một cái quay mặt rất đẹp mắt.

“Giấc mộng làm y tá của tôi, chính là bắt đầu từ tuổithơ.” Trên mặt của cô vẫn là nụ cười đắc ý, nhưng nhiều hơn một chút đối vớihoài tưởng ngày xưa.

“Kể với tôi.” Doãn Trạch Vũ nhiều hứng thú nhìn cô.

“Lúc nhỏ, tôi thích nhất vào lúc tan trường, chào hỏivới chó mèo lang thang trong ngỏ nhỏ, có đôi khi gặp phải động vật nhỏ bịthương, sẽ băng bó vết thương cho chúng nó, khi đó liền nghĩ, sau khi lớn lên,nhất định phải trở thành một nhân viên hộ lý xuất sắc, để bệnh nhân giảm bớtđau đớn, nhận được giúp đỡ và chăm sóc.”

“Tôi không có nghĩ tới bất cứ gì khác, chính là cảmthấy động vật nhỏ cũng như con người, cũng cần được chăm sóc, chẳng qua làkhông nghĩ tới sau khi lớn lên, thực sự đi con đường này... Tôi nói xong rồi.”Đường Gia Nghê mỉm cười gật gật đầu, sau đó nhìn anh, hai mắt sáng lấp lánh.

“Tuổi thơ thực làm cho người ta hâm mộ.” Doãn TrạchVũ có thể tưởng tượng ra, một cô bé buột tết bím tóc đáng yêu, mang theo mộttúi sách nhỏ, ở dưới hoàng hôn tuyệt đẹp, vẫy tay với mèo con, chó con.

“Chẳng lẽ anh không như thế sao?” Đường Gia Nghê chorằng, gia cảnh sung túc của Doãn Trạch Vũ hẳn là có một tuổi thơ hạnh phúc hơn,có đủ mọi thứ hơn so với mình.

“Tôi có lẽ... Chỉ có phần hâm mộ thôi.”

Ánh mắt ảm đạm của Doãn Trạch Vũ đột nhiên khiến ĐườngGia Nghê hoàn toàn thất vọng, ngước mắt nhìn anh, chỉ thấy anh cười nhạt.

“Nhưng thực sự, chưa từng có một người nào giống nhưcô vậy, thôi thúc khiến tôi rất muốn biết quá khứ của cô.”

“Tôi thực sự hy vọng quá khứ của cô, tôi có thể thamgia, bởi vì nụ cười của cô, lạc quan của cô, không nhiễm bất kỳ tạp chất gì,toàn tâm toàn ý đối tốt với người chung quanh, cho dù bị phụ lòng, bị phản bộicũng sẽ không có bất cứ lời oán thán nào, chỉ biết tìm nguyên nhân từ trên ngườimình... Rất ngốc, rất khờ. Sau khi bị tổn thương vẫn có thể có một nụ cười ngâythơ, có lẽ là tâm hồn tốt đẹp nhất trên thế giới này!”

“Vậy tuổi thơ của anh thì sao, Trạch Vũ?”

“Rất tối tăm, rất ảm đạm, có rất nhiều khát vọngnhưng lại bị bóp chết, sau đó trở nên không phải vì bản thân mà sống, lúc còn rấtnhỏ, đã được truyền thụ tư tưởng tranh giành quyền lợi, trở nên không từ một thủđoạn nào, tính cách thô bạo, có đôi khi làm ra một chuyện thủ đoạn độc ác,nhưng có thể không chút động lòng, cũng cho rằng đối phương xứng đáng.”

“Tôi cũng muốn một chút tình bạn, muốn chia sẻ niềmvui, đoàn kết giúp đỡ nhau vinh quang, nhưng cha của tôi không cho phép, ôngkhông cho phép tôi có chút nhân từ nào, có tình đều là mệt mỏi, ngay cả mẹ củatôi là ai tôi cũng không biết.”

“Tôi cùng với cha, trong đầu nghĩ đến được chỉ cótin tức thương nghiệp, tranh chấp quyền lợi, niềm vui của cuộc sống là ở chỗtiêu diệt đối thủ cạnh tranh, sau đó để cho đoàn đội mình

Google PlusTwitter

[10/31] < 1101112>

 

Wap đọc truyện » Tiểu Thuyết

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON