hơi nước, nắm quả đấm muốn tránh thoát khỏi giam cầm củaanh.
“Vậy... tại sao không thể làm tình nhân...” Doãn TrạchVũ không đếm xỉa đến giãy dụa của cô, anh chân chân thiết thiết, là muốn duytrì tình cảm của hai người.
“Tôi sợ tình cảm như thế, mập mờ mà lại không thể lộra ngoài ánh sáng, càng lún càng sâu lại không thể danh chính ngôn thuận, rõràng là chân thành nhưng lại không chiếm được chúc phúc của người khác... Tôi sợcó một ngày anh chán ghét tôi, đuổi tôi đi...” Cô ngồi dậy, một hơi đều thốt ralo lắng cùng băn khoăn của cô, chuẩn bị chạy trối chết.
Cô muốn rời khỏi giường, Doãn Trạch Vũ cười khổ đưatay kéo trở về đè ở dưới thân.
“Cô ngốc, em thật là... Ngốc đến đáng yêu!” Anh nhỏgiọng nói.
“Những người có tiền thích chơi trò chơi tôi khôngthích, tôi từ chối cái loại không thể lộ ra ngoài ánh sáng này, quan hệ lén lénlút lút, mặc dù có thành phần yêu nhưng là rất ích kỷ, tôi từ chối làm tìnhnhân của anh, tôi muốn làm bạn gái, người yêu, người thân, của một người đànông khác, nhưng nhất định không phải là tình nhân!”
Đường Gia Nghê miệng động không ngừng, một hơi đềutrút ra hết thảy điều muốn biểu đạt, mặc cho anh chiếm lấy bộ ngực đầy đặn cũngvào rất sâu trong cơ thể của cô, nhưng lúc cô tỉnh táo lại cô đã không cưỡng lạiđược, cảm thấy muốn ngừng mà không được làm cho cô phát ra một tiếng rên mất hồn.Ưm, lại càng giống như đánh cho anh một loại thuốc kích thích, điên cuồng màrong ruổi ở trong cơ thể cô...
Đường Gia Nghê đổ mồ hôi đầm đìa nằm ở bên cạnh anh,tất cả lý trí như là bị anh rút hết, chỉ còn lại có phập phòng trước ngực nhắcnhở cô còn sống. Ham muốn chiếm hữu của anh quá mạnh mẽ, quá điên cuồng, quá báđạo, kế tiếp chỉ cần công việc chăm sóc hết hạn, cô liền lui về vị trí bạn bè,sẽ không còn mập mờ với anh.
Chủ ý đã định, cũng cho cô tăng thêm vài phần sức mạnh,cô ngồi đậy, mò mẫn tìm kiếm váy của mình, chuẩn bị mặc vào rời đi.
“Trong lòng của em có tôi không?” Doãn Trạch Vũ ởsau lưng cô, nhàn nhạt hỏi, chiếc váy ngủ mềm mại kia của cô, nắm thật chặt ởtrong tay anh.
Đường Gia Nghê dừng động tác mò mẫn, trái tim như lànhảy rơi rớt một nhịp.
Giọng nói của anh tràn đầy từ tính, là cô thích; khoảngthời gian bị phụ tình, anh làm cho cô cười, là cô thích, có lẽ trong lòng cô sớmđã có anh rồi, nhưng cô đoán không ra lòng của anh, đối với vấn đề của anh, côchỉ có thể trầm mặc.
“Nếu như nói, một khi công khai quan hệ của chúngta, cha của tôi sẽ phản đối chúng ta ở cùng nhau, mấy đối thủ cạnh tranh trênthương trường cũng sẽ gây phiền nhiễu cho em, em có sợ không?”
Đường Gia Nghê suy nghĩ một chút, vẫn không nói gì.
“Em luôn hung dữ, đương nhiên không sợ, nhưng tôi sợ...những thứ muốn quý trọng đã mất đi quá nhiều, ước mơ, hạnh phúc, theo đuổi, đềubị bóp chết, gánh vác trọng trách của công ty, trải qua cuộc sống không có tìnhcảm, bản tính thô bạo lại lạnh lùng. Trong lòng của tôi, không có tình yêu, làmtình nhân cũng chỉ là nuôi dưỡng một người, thỏa mãn yêu cầu cách nói.”
“Em rất lương thiện, thực sự đấy... Em là bạch ythiên sứ, thiên sứ làm sao có thể ở lại bên cạnh ma quỷ, làm thiên sứ không thểlộ ra ngoài ánh sáng? Trở lại quỹ đạo cuộc sống vốn là của em, có lẽ... sẽ kháhơn một chút...”
Anh nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy lồng ngực bị đau đớn,hóa ra anh cũng biết đau lòng!
“Nói nhiều như vậy, chính là để dùng một số lý do đườngđường chính chính đuổi tôi đi đúng không?” Đường Gia Nghê quay mặt sang.
Doãn Trạch Vũ đột nhiên mở to hai mắt, lòng bị hiểulầm bị hung hăng đấm một cái, mà cô, trên mặt lại nở rộ một nụ cười quật cường.
“Nhưng, tôi sẽ không trách anh.” Cô dùng sức gật gậtđầu, “Có lẽ, tôi thực sự không có đặt mình vào hoàn cảnh của người khác suynghĩ qua cho anh... Chỉ có điều, nó không quan trọng.”
Thay vì làm cho anh khó xử, không bằng cô lui trở vềvị trí không đáng kể, như vậy, anh sẽ không cần phải lo lắng về người changhiêm khắc của anh, cô cũng không cần lo lắng sẽ có một cái tương lai không cókết quả.
Trải qua tình yêu cũng vô cùng ngắn ngủi, cô chỉ muốnnói về một tình yêu bình thản an ổn, sau đó sanh con dưỡng cái giống như tất cảnhững người phụ nữ bình thường, cô không cần tình yêu oanh oanh liệt liệt, chỉmuốn một người hiểu cô, cho cô đầy đủ cảm giác an toàn.
Nhưng trước mắt cô đã yêu người đàn ông này rồi,không cách nào cho cô những thứ kia.
“Được rồi!” Đọc được cô không sao cả, anh cũng làmra vẻ không có gì quan trọng.
“Vậy trả lại quần áo của tôi cho tôi.” Trên mặt côtràn đầy nụ cười, đưa tay về phía của anh.
Doãn Trạch Vũ chậm rãi đưa chiếc váy cho cô, giốngnhư là sắp mất đi một cái gì đó yêu thích nhất vậy.
Ba phút sau, Đường Gia Nghê về tới phòng của mình,cô cần phải sắp xếp suy nghĩ của mình thật tốt, chỉ là quá khát nước làm cho côkhông thể không dừng lại suy nghĩ.
Lúc cầm cốc nước đi qua cửa phòng của Doãn Trạch Vũ,trong lúc vô tình Đường Gia Nghê nghe được lời nói, làm cho cô vô cùng thấtkinh.
“Bố trí tốt cạm bẫy, cả đám bọn họ đều sẽ rơi vào...Dùng con gái của ông ta làm mồi dụ, phụng cô ấy như nữ hoàng, cưng chiều nhưcông chúa, để cho ông ta trở tay không kịp... Có cái gì không xuống tay được?Đàn bà như quần áo. Huống chi Lương Salsa ngưỡng mộ con đã lâu, chỉ cần con lênkế hoạch một cách cẩn thận, sử dụng tốt con cờ này, sắp xếp kế hoạch đến khôngchê vào đâu được, kế tiếp nằm ở trong bệnh viện, chính là ông ta - Lương BấtPhàm! Nhưng cha... Tốt, lợi ích luôn luôn xếp hàng đầu.
Tay cầm cái cốc của Đường Gia Nghê bắt đầu run rẩy,mặc dù cô không biết kế hoạch mà họ nói đó là gì, nhưng cô biết, anh đang dùngthái độ thờ ơ của anh, chuẩn bị làm tổn thương một người quan tâm đến anh, hơnnữa lợi ích này là điều kiện tiên quyết để trả thù.
Anh ta thật sự rất đáng sợ... Cô bắt đầu sợ anh, anhtuyệt đối không phải là Doãn Trạch
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm