Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Không sợ làm em hư

Vũ mà cô biết hơn hai tháng qua, có lẽ cô biếtchỉ là một góc núi băng của anh.

Vậy tại sao ma quỷ phải đeo một bộ mặt giả dối khác?

Hóa ra trước những thứ khác thường kia không phải làảo giác của cô, mà là anh thực sự là một người lãnh khốc, một bộ mặt khác đíchthực là không có ai biết, chỉ là ở trước mặt của cô, anh cố che dấu.

Cô đoán không ra anh, một trái tim thích anh mâu thuẫnkhông thôi, chỉ muốn rời đi, trở lại bệnh viện, trở lại thế giới bận rộn, như vậycô sẽ không cần phải để ý tới quá nhiều, cũng không cần vướng vào quá nhiều tình cảm phức tạp.

Thời gian thoáng cái qua đi, bỗng chốc đã đến ngàyanh cắt chỉ.

Bầu không khí xung quanh giống như dòng chảy bất động,cô biết, làm xong những thứ này cho anh, cô sẽ phải rời đi, sau này, bọn họ cóthể là bạn bè, cũng có thể là người xa lạ sẽ không bao giờ liên lạc nữa.

Rừng cây nhỏ ngoài biệt thự truyền đến tiếng ve kêulúc trầm lúc bổng, bóng cây xanh biết chiếu vào cửa sổ sát sàn, tỏa chiếu ởtrên sàn nhà bóng loáng.

Doãn Trạch Vũ lặng lẽ nhìn vào khuôn mặt của cô, bấttri bất giác khuôn mặt ấy đã khắc vào trong lòng anh, mà anh lại muốn thực hiệnchút gì đó, cho dù là một cái ôm nhẹ nhàng.

“Không có gì muốn nói với tôi sao?”

Đường Gia Nghê ngước mắt nhìn anh, bốn mắt nhìnnhau, môi cô giật giật, nhẹ nhàng mà lắc đầu.

“Không có một chút lưu luyến sao?” Doãn Trạch Vũnhìn đôi môi sáng bóng phiếm mật đào của cô, rất muốn nhẹ nếm.

Cô chẳng ừ hử gì cả, khóe miệng chỉ có một độ congđáng yêu, trên mặt có một nụ cười như có như không.

“Tôi biết rồi...” Doãn Trạch Vũ lẩm bẩm.

Cô đứng dậy, giúp anh tháo ra băng vải quấn ở trên đầuanh, anh lại ngửi được luồng hơi thở nhẹ trên người cô, trang phục hấp dẫn, thựcsự đủ hấp dẫn, anh nhịn không được nhẹ nhàng mà tựa mặt vào trước ngực cô.

Nhưng trên đầu lại bị Đường Gia Nghê dẫn dắt.

“Đàng hoàng một chút.” Cô nhắc nhở anh.

“Em thật nhẫn tâm!”

“Tại sao không cho tôi xem con người thật của anh?”Cô hỏi.

“Con người thật... của tôi?” Anh nghi hoặc.

“Ừhm.” Cô gật gật đầu, tiếp tục chuyên tâm làm việc.

“Bởi vì ở trước mặt của em, tôi không thể biến thànhmột diện mạo khác, có lẽ em cho rằng tôi không phải là con người thật của tôi,nhưng ở trước mặt em, tôi chính là một người rất hạnh phúc, cho nên, bất cứ lúcnào nơi này cũng mở rộng cửa vì em, tôi kỳ vọng có thể chung sống một mình vớiem.”

“Nhưng sau khi đi làm, tôi sẽ rất bận rộn, tôi nghĩmuốn có thời gian ở bên nhau lần nữa, gần như là bằng không, chỉ hy vọng về sauanh tự chăm sóc tốt chính mình.” Đường Gia Nghê không chút để ý nói, trong lòngcũng là một loại chua sót.

“Hy vọng thế.” Doãn Trạch Vũ hiểu được, từ sau khivượt qua đêm đó, rõ ràng cô đã bắt đầu phân rõ ranh giới hai bên, cố ý giữ khoảngcách với anh, anh biết nếu như lại làm ra chút gì đó với cô, nhất định cô sẽ chạytrốn.

Mặc dù anh không biết trọng lượng của mình tronglòng cô, càng không biết cô có thể thay đổi tư tưởng quyền lợi cha truyền thụcho anh hay không, nhưng anh không muốn nhìn thấy nụ cười của cô biến mất, hoặclà trở nên lạnh lùng.

“Cô gái à! Hóa ra tính tình của em quật cường khôngdưới tôi.” Anh nhéo mũi cô một cái.

“Anh có biết anh rất đáng ghét hay không!” Cô ném tấtcả băng gạc vào thùng rác.

“Ha ha, em thật đáng yêu!” Anh bật cười.

“Được rồi, tôi phải đi.” Cô đứng dậy, thu dọn cáihòm thuốc của mình.

“Nhanh như vậy sao?” Anh thu lại nụ cười, sắc mặt đạibiến.

“Anh đã khỏi hẳn, trong bệnh viện còn có rất nhiềuviệc để làm...”

“Vậy có thể cho tôi một cái ôm lúc chia tay đượckhông?” Anh ngắt lời cô, sợ cô vừa nói xong, liền biến mất không dấu vết.

“Được chứ!” Cô mỉm cười mở rộng vòng tay.

Nếu như không thể hứa hẹn, thì một cái ôm thật chặt,ít nhất bây giờ để lại cho cô một cái hạnh phúc và một hồi ức tốt đẹp.

Doãn Trạch Vũ bước lên phía trước, mở rộng cánh tayđột nhiên kéo cô vào trong lòng, dùng sức ôm, ngửi mùi thơm trên tóc cô, thậtlâu, thật lâu...

Cuộc sống căng thẳng và bận rộn, làm cho cuộc sống củaĐường Gia Nghê lúc nào cũng tỏa ra một sức sống của ánh mặt trời.

Trong thời gian một tháng, trong lúc vô tình từ cáctờ báo và trên tivi cô biết được là Doãn Trạch Vũ xuất hiện thần bí, còn cóscandal tình cảm của anh với thiên kim của chủ tịch tập đoàn nào đó. Nhưng mọithứ đều quá đột ngột, scandal đang thảo luận xôn xao thì chớp mắt lại được tinchủ tịch tập đoàn nào đó phá sản nhảy lầu tự sát để che đậy.

Cuộc thảo luận ở trong dư luận xã hội sục sôi đến ngấttrời; Có thể là lúc Doãn Trạch Vũ đối với thiên kim gặp nạn không rời không bỏ,lại thêm truyền đến tin tức Doãn Trạch Vũ bí mật xuất hiện ở con đường nhỏ trướccửa bệnh viện...

Cô thừa nhận trong lòng cô đối với anh quan tâm vẫnphải có, tựa như luồng hơi thở lạnh lùng trên người anh vậy, trong nháy mắt nhớđến cô vẫn có thể ngửi được một cái nào đấy, dù sao thì bọn họ cũng đã từng khắngkhít thân mật một đêm.

Cô rất nghiêm túc, nhưng cô lại phải thừa nhận đó đãlà một dấu chấm tròn của quá khứ, cuộc sống của bọn họ sẽ không còn xuất hiệncùng một lúc.

Khắc sâu và lại gặp phải vui vẻ như thế, quay đầu lạicũng chỉ là một cuộc chia ly, cái ôm kia, cô vẫn khắc ghi trong lòng, anh ôm chặtlấy cô lực độ lớn đến suýt nữa làm cho cô ngạt thở, đến bây giờ lúc nào nó cũngrán đốt cô, tim vẫn đập rộn ràng.

Nhanh chóng thích một người như thế, rồi nhanh chóngnói chia tay với anh, tình cảm thật là một thứ gì đó không sao nói rõ được. Xúcđộng là ma quỷ, nếu như có thể lựa chọn, cô thà rằng không cần một đêm nóng bỏngnhư vậy, cuộc sống sau này, trở nên khó mà phóng thả tưởng nhớ nhất.

“Gia Nghê, gần đây lúc nào cũng mất hồn mất vía vậy?Không phải là cãi nhau với bạn

Google PlusTwitter

[14/31] < 1141516>

 

Wap đọc truyện » Tiểu Thuyết

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON

XtGem Forum catalog