Snack's 1967
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Không sợ làm em hư

nắn.

...

Cô từ từ thả lỏng, mặc cho anh ở trong cơ thể cô, cuốicùng thở hổn hển ngã vào trên người cô.

Một tiếng chuông điện thoại di động phá vỡ sự yêntĩnh lúc này, tiếng chuông kia ngọt ngào đáng yêu, là phát ra từ di động của ĐườngGia Nghê.

“Nghe điện thoại đi!” Anh vỗ vỗ cái mông đáng yêu củacô, để cho cô ngồi dậy.

Cô cầm lấy di động chần chờ một lúc, nhận nghe điệnthoại, “Mẹ.”

“Con gái, đã làm xong đồ ăn rồi, tất cả mọi ngườiđang đợi con.” Má Đường ở đầu bên kia điện thoại yêu thương nói.

“A... Mẹ, đêm nay con... Ăn cơm ở bên ngoài...” ĐườngGia Nghê ấp a ấp úng, vừa nhìn liền biết chưa từng nói xạo qua.

Doãn Trạch Vũ nằm ở trên tường, nhìn cô gái đáng yêucủa anh, cô làm bộ dáng gạt mồ hôi lạnh.

“Con quên mất hôm nay là ngày gì rồi hả?” Má Đường ởđầu bên kia cười thần bí.

“Ngày mấy?” Đường Gia Nghê xoắn một góc chăn bông, bắtđầu cùng mẹ tán gẫu chuyện nhà.

“Hôm nay là sinh nhật của con, quên mất rồi hả? Mùahè năm đó hai mươi ba năm trước, con giày vò mẹ bao lâu mới ra ngoài, sinh nhậtcon chính là ngày mẹ chịu khổ, con không về, mẹ cũng không vui nha!” Má Đường ởđầu bên kia giả bộ tức giận, “Huống hồ mẹ gọi điện thoại cho y tá trưởng củacon, cô ấy nói con tan ca từ lâu rồi, con đã chạy đi đâu?”

Tiếng la hét của má Đường, Doãn Trạch Vũ đều đã ngheđược.

“Mẹ, xin lỗi, con...” Đường Gia Nghê có chút lúngtúng nhìn Doãn Trạch Vũ một cái, tiếp xúc đến anh đang nhìn vào mắt cô, cô đỏ mặt,mặc dù có mối quan hệ thân mật với anh, nhưng vẫn không thể nào triệt tiêu phầntrần trụi tương đối ngượng ngùng này.

“Về nhà...” Doãn Trạch Vũ nhìn biểu hiện tiến thoáilưỡng nan của cô, nhịn không được cười trộm, sau đó nhẹ nhàng mà lại gần cô thổihơi ở bên tai của cô.

“Nghê Nghê, hình như mẹ nghe được bên cạnh con có tiếngcon trai nha!” Má Đường ở đầu bên kia điện thoại hưng phấn giống như là phát hiệnra bí mật lớn vậy.

“Không... Không có!” Đường Gia Nghê không biết giảithích thế nào, không thể làm gì khác hơn là nói dóc, giữ im lặng, để tránh báiquái0 nhất, mẹ quan tâm nhất chính là truy tìm nguồn gốc chung thân đại sự củacon gái.

0 Bát quái: nôm na là suy đoán lung tung, đoán mò.

“Rõ ràng mẹ có nghe được, có phải là Đoạn Minh haykhông? Để cho cậu ta tiếp điện thoại một chút.”

Đôi mắt của Doãn Trạch Vũ lóe lên một tia sáng lạnhlùng, hóa ra người nhà cô đều biết đến bạn trai cũ bắt cá hai tay của cô, mà bảnthân anh cũng không phải là bạn trai danh chính ngôn thuận, phải biết rằng, anhchính là chân chân thực thực có được cô!

Anh chộp lấy di động của Đường Gia Nghê, “Bác gái,chào bác.”

Rõ Ràng giọng nói khác với Đoạn Minh, khiến Má Đườngở đầu bên kia nhất thời phản ứng không kịp.

“Cậu là...” Má Đường không hiểu ra sao.

“Cháu là bạn trai của Gia Nghê, còn Đoạn Minh đã trởthành chuyện quá khứ rồi, chờ một chút cháu sẽ cùng Gia Nghê đến nhà thăm hỏi,hy vọng sẽ không quấy rầy đến mọi người.”

“Điểm này...” Má Đường sững sờ lẩm bẩm, sau đó khônghề gì nói: “Được rồi, vậy chúng tôi liền chuẩn bị một chút, hoan nghênh cậu tới.”

Cúp điện thoại di động, Doãn Trạch Vũ nhẹ nhàng ômĐường Gia Nghê vào trong lòng, sau đó một tia ưu thương đánh úp tới trong lònganh.

“Anh thực sự định đi... đến nhà của em sao?” ĐườngGia Nghê nhẹ nhàng hỏi.

“Ừ.” Đầu ngón tay của anh nhẹ nhàng mà mơn trớn mặtcô, vuốt ve.

“Nhưng mà không phải anh nói mối quan hệ của anh vớiem phải giữ bí mật sao?” Đường Gia Nghê ngước mặt lên, trong mắt đầy nghi ngờ.

“Trước đây anh là nghĩ như vậy, cũng làm như vậy,nhưng đối với em anh làm không được, anh hận không thể nói cho toàn thế giới rằnganh yêu em! Gia Nghê, tình yêu của chúng ta, nhất định không có thuận lợi như vậy,có thể có trở ngại, có thể có nguy hiểm, em... bằng lòng cùng anh cùng nhau đốimặt không?” Anh để cho cô đối mặt với anh, siết chặt bàn tay cô.

“Em không sợ, em bằng lòng.” Vẻ mặt của cô nghiêmtúc, sau đó nở một nụ cười vô cùng xán lạn với anh.

“Mặc quần áo tử tế, chúng ta xuất phát đi đến nhà củaem!” Anh gần như bị si mê bởi nụ cười ấm áp của cô, nhưng anh lại nóng lòng muốntìm hiểu thêm về thế giới của cô hơn.

Doãn Trạch Vũ ăn mặc rất tùy tiện, một T-shirt cổ chữV thêm một cái quần jeans, phối hợp với một cặp mắt kính, anh hoàn toàn có thể ẩnmình rất khá, cho nên cho dù vào ban đêm, khứu giác của các tay săn ảnh thươngnghiệp rất nhạy cảm cũng không thể theo dõi anh được.

Từ gara anh lái chiếc xe thể thao màu bạc chạy băngbăng, Đường Gia Nghê cũng ngồi vào chỗ ngồi ghế trước, không có vệ sĩ, không cótài xế, hai người bí mật đi ra ngoài như thế, đây là lần đầu tiên.

Đèn đường ngoài cửa sổ xe nhanh chóng trượt về phíasau, Doãn Trạch Vũ rất bình tĩnh lái xe, anh gặp qua vô số trùm buôn bán, côngty lão tổng, nhưng chính là chưa từng gặp qua gia trưởng, anh phải suy nghĩ rõràng, nên làm thế nào không mất đúng mực, có thể giành được tín nhiệm cùng yêumến của người nhà cô.

Đường Gia Nghê cũng là lo sợ bất an, bởi vì cùng anhđã xảy ra mối quan hệ thân mật nhất, đây là người nhà luôn luôn không tándương, từ bé người nhà đã răn đe con gái nhất định phải bảo vệ tốt bản thân,hơn nữa cô đối với tương lai của nhau, thực sự không có nắm chắc nhiều, cho nêndẫn anh về nhà, cô thực sự không có bất kỳ sự chuẩn bị tâm lý gì.

Nhưng cô biết lo lắng là hơi dư thừa, cô chỉ có thểđể cho mọi thứ có một cái bắt đầu tốt, về phần sau này, không có ở trong lòngbàn tay của cô, chỉ có thể tùy duyên.

“Đó... đó chỉ là bữa cơm thông thường, hy vọng anh đừngđể ý...” Cô nhìn anh, mười ngón tay đan xen nhau, bộ dáng có chút luống cuống.

“Ăn qua thức ăn em làm, hậu sinh khả úy, tin rằngtài nấu nướng của bác gái cũng sẽ rất tốt, mới có thể đào tạo ra tiểu đồ đệ nàynhư em.” Anh tỏ vẻ không bận tâm.

Google PlusTwitter

[16/31] < 1161718>

 

Wap đọc truyện » Tiểu Thuyết

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON