XtGem Forum catalog
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Không sợ làm em hư

đó của anh, bởi vì biết được quá khứ của anh, nghe anh dốcbầu tâm sự, cho nên ở dưới tiền đề như vậy, cô biết mình có thể cho anh cái gì.

Quan tâm là mỗi người đều có thể cho, chiếu cố cũnglà mỗi một người đều có thể cho, nhưng cô không phải là cô gái thời thượng bêncạnh anh, con gái ông chủ có điều kiện ưu đãi và thực lực đáng kể như vậy, dànhcho anh những giúp đỡ và hỗ trợ.

Dè dặt cẩn trọng để cho mình duy trì ở một vị trí dừngcương trước bờ vực, thực sự muốn đưa vào một tình yêu chân thành và ấm áp, lạikiềm chế để cho mình lui về phía sau, ngoại trừ cảm thấy mình không có năng lựcgiúp đỡ anh, cũng thiết thiết thực thực là vì cô thực sự không thể thua, chonên cô tình nguyện không muốn yêu, cũng không muốn để cho chân tâm mình bịthương.

Đoạn Minh phản bội làm tổn thương cô, nếu như khôngcó Doãn Trạch Vũ, có lẽ cô sẽ đau lòng chết mất, bề ngoài xem ra cô không cókiên cường như thế, may mà có Doãn Trạch Vũ, với sự che chở cùng chu đáo củaanh, kéo cô ra một cuộc tình gió bão như thế. Một người lạnh lùng như vậy, có tình cảm tinh tế như vậy, là cô thấy không rõ, đọc không ra, nhưng cô đắm chìm ởtrong đó, cũng rất dễ dàng vượt qua một cuộc tổn thương.

Bởi vì cảm nhận được anh khác thường làm cho ngườikhác đặc biệt cưng chiều, cô cảm thấy nảy sinh mến mộ với anh là bình thường,giao mình cho anh cũng là rất cam tâm tình nguyện, chẳng qua là, thế giới nàyquy định cứng nhắc quá nhiều, từ đầu tới cuối cô không cách nào thoát khỏi nhữnggiam cầm này.

Xe dừng ở trước cửa nhà, người nhà đã mở rộng cửachính rồi, dưới ánh đèn màu cam, cảm nhận được một sự ấm áp của gia đình, lantran ở trong lồng ngực của cô, cô nhìn anh, khát khao anh là người nhà của cô.

Như vậy cũng không cần phải lo lắng sẽ mất đi rồi....Trong lòng cô ngây thơ nghĩ tới, trên mặt có một nụ cười thương tiếc.

“Đừng lo lắng, chuyện này giao cho anh.” Anh thươngxót nụ cười thương tiếc của cô, lại không biết cô tâm sự nặng nề.

“Cái này... Không đúng không đúng!” Cô vội vàng xuatay, nếu như anh ở trước mặt cha mẹ nói một số lời nói không hợp quy tắc, chờ đếnở cuộc họp gia đình cô sẽ bị giáo huấn rồi.

“Thế nào? Không muốn ở cùng với anh?” Anh đột nhiênkéo cô từ chỗ ngồi ghế trước đến trước mặt, nói chuyện kèm với luồng hơi nóng rựcphất qua mặt cô, nếu như tư thế mờ ám này bị người nhà nhìn thấy, thì cô khôngxong rồi.

“Không phải... Em... Ý của em là... Chúng ta...” Cônói năng lộn xộn, dáng vẻ lắp ba lắp bắp, ở trong mắt của anh xem ra thật làquá ngu ngốc, làm cho anh nhịn không được tức cười cười một tiếng.

“Xuống xe vào nhà thôi.” Anh xuống xe cũng lấy ra tấtcả quà biếu.

Cùng với một tiếng “Con đã trở về” Đường Gia Nghê đivào nhà, thay dép, cũng đưa cho Doãn Trạch Vũ một đôi, cô tùy tiện đi vào trongnhà.

Bóng dáng cao lớn của Doãn Trạch Vũ, xuất hiện ởtrong phòng khách mặc dù cũng không rộng rãi nhưng là rất ấm áp và sạch sẽ, túiquà biếu trong tay đều được để một bên trên sofa.

Anh tự hỏi sao người ở trong nhà này đều không thấybóng dáng.

“Lộp cộp lộp cộp” Chân đạp xuống sàn gỗ phát ra âmthanh, ở phía sau lưng Đường Gia Nghê một đại gia đình người bắt đầu tuôn ra đivào phòng khách, tiếng cười nói liền tề tụ cả phòng.

“Doãn tiên sinh, hóa ra mấy tháng trước Nghê Nghê làđến nhà cậu để giúp việc chăm sóc, thế hiện tại thân thể đã bình phục chưa?”Ông Đường nhìn Doãn Trạch Vũ tuấn tú lịch sự trước mắt, cử chỉ bất phàm, ôngcũng là tùy tiện thay đổi tác phong ngày thường, trở nên rất có uy nghiêm của bậcgia trưởng.

“Bởi vì Gia Nghê chăm sóc, hồi phục rất nhanh, cámơn bác trai quan tâm.” Doãn Trạch Vũ khách sáo nói.

“Thức ăn đã chuẩn bị xong rồi, phòng ăn có chút ngộtngạt, mọi người đến sân nhỏ ăn cơm.” Má Đường xoa xoa tay, tỏ ra có chút khẩntrương, bởi vì từ phòng bép nhìn ra ngoài cửa sổ, vị khách mời này của nhà bàlái xe thể thao thật sự quá phong cách rồi.

“Lúc em còn nhỏ thích nhất chính là ăn cơm ở sân nhỏ,có cảm giác của một bữa ăn lớn.” Đường Gia Nghê vừa đi vừa nhỏ giọng nói vớiDoãn Trạch Vũ ở bên cạnh.

Mấy cây xoài trong sân nhỏ cũng đã kết vô số quả,trong gió đêm có thể ngửi được hương thơm ngọt ngào, nếu không chú ý đỉnh đầucũng có thể đụng phải nhánh xoài vàng óng đè xuống.

Một chiếc bàn đu dây dựng bên dưới gốc cây xoài, lặnglẽ ở nơi đó cho thấy tuổi thơ của Đường Gia Nghê tràn đầy hạnh phúc.

Vây quanh một cái bàn tròn, một nhà già trẻ hưởng thụhạnh phúc gia đình, tiếng cười nói reo hò, khiến cho Doãn Trạch Vũ luôn luôn cóthói quen được một mình, đối với cuộc sống gia đình như thế hoặc ít hoặc nhiềunảy sinh chút ao ước.

“Doãn tiên sinh, nhà chúng tôi cơm canh đạm bạc, hyvọng cậu đừng ghét bỏ.” Má Đường khách sáo nói, vội vàng cùng con dâu chuẩn bịthức ăn ngon.

“Sẽ không, ăn cơm gia đình mẹ làm, là mong mỏi lớnnhất của cháu, còn có nếu như bác gái không ngại, có thể gọi cháu là Trạch Vũ.”

“Được! Trạch Vũ... Cái tên rất quen thuộc, giống nhưlà nghe qua ở đâu...” Má Đường có vẻ đăm chiêu gãi gãi đầu, “Thực không nhớ đượcrồi, đúng rồi, chẳng lẽ mẹ cậu không thường nấu cơm cho cậu ăn sao, ngay cả cơmgia đình cũng là một hy vọng xa vời?”

“Khụ khụ...” Ông Đường ho khan vài tiếng nghĩa là ámchỉ, “Bà quá tò mò rồi.”

Má Đường nhìn ông Đường đặc biệt có uy nghiêm của bậcgia trưởng ở bên cạnh, “Mẹ của nhà người có tiền không cần làm việc nhà, cótrách nhiệm trang điểm cho mình phải xinh xắn đẹp đẽ là được, không giống tôi,mỗi ngày lo liệu việc nhà, còn phí sức lại chẳng có kết quả tốt.”

Má Đường trách cứ ông Đường, mặc dù nói vặt vãnh nhưthế, nhưng có một hương vị rất ấm áp, dẫn đến mọi người cười to một trận.

Khi trên mặt bàn mâm bát la liệt, tất cả thức ănngon đều đã ăn sạch rồi.

Trong ấn tượng của Doãn Trạch Vũ chính mình chưa từngcó ăn qua nhiều đồ ăn như vậy, hơn nữa đều là rất

Google PlusTwitter

[18/31] < 1181920>

 

Wap đọc truyện » Tiểu Thuyết

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON