chọc cô, làm cho cô thê thảm, dù côkhông ghi thù thì làm sao có thể quên được chứ?
“Không có lý do gì hết, tôi nói cô quên là cô phảiquên.” Anh quát to nhưng không phải để nói với cô mà là nói với chính mình.
Hôm nay anh thực sự không bình thường, nhưng vìkhông dám đi tìm hiểu nguyên nhân cho nên anh bắt buộc chính mình phải quênchuyện hôm nay.
“Dạ. Tôi sẽ quên!”
“Lại đây mát xa cho tôi.” Cách tốt nhất là lấy cáiuy của ông chủ ra để không phải nghĩ nhiều.
“Cậu chủ không muốn ăn cơm hả?” Chưa thể chắc chắnanh đã hết giận, cô không dám đến gần.
“Tôi còn cả đống việc cần xử lý, trong lúc tôi ăncơm cô đứng một bên mát xa để không lãng phí thời gian.” Trong khi trước đó anhđã lãng phí đến một tiếng đồng hồ.
“Dạ.” Thấy anh ngoắc ngoắc ngón tay, cô đành nuốt ựcsự sợ hãi từ từ bước lại gần.
“Nhanh lên, đồ ăn nguội hết rồi.” Anh quát to rồi điđến sofa.
Rõ ràng là anh ăn hiếp cô cho nên đồ ăn mới nguội,bây giờ lại bắt cô phải nhanh chân, đúng là “A bá!” Tiêu Tung Thục chửi mắnganh trong bụng nhưng cô vẫn bước nhanh hơn theo đúng ý anh.
Sau khi ngồi xuống ghế, Tư Đồ Trác bắt đầu thưởng thứcbữa trưa của mình.
Thực sự phải nói rằng đồ ăn cô nấu ngon nhất, saunày anh sẽ gọi cô đến công ty nấu cơm để anh khỏi phải ăn thứ cơm hộp khó nuốt.
Dù bao tử đang kêu réo nhưng Tư Đồ Trác ăn rất taonhã còn Tiêu Tung Thục đứng sau lưng ngoan ngoãn mát xa cho anh.
Cùng lúc được hưởng thụ hai sự sung sướng, anh thíchthú tới mức quên cả việc đã quá giờ cơm trưa.
“Cậu chủ.”
“Chuyện gì?” Vì đang no nê và sảng khoái nên giọngnói của anh trở nên dịu dàng.
“Chuyện anh bị trĩ và táo bón tôi sẽ giữ bí mật,không nói cho ai biết đâu.”
“Cô lại chọc tức tôi hả? Cô…” Đúng lúc anh nổi cáuthì cô nhắm nghiền hai mắt ngủ khò trên vai anh làm Tư Đồ Trác vừa tức vừathương.
“Đứng mà cũng ngủ được. Cô thật là…”
Đang định mắng cô thì sực nhớ ra tối qua cô đã bận rộnđến khuya sau đó phải mát xa cho anh cả đêm, bây giờ cô lại còn đến đây nấu cơmvà tiếp tục mát xa cho anh, chắc chắn vẫn chưa ngủ đủ giấc, cơn giận dữ tronganh bỗng chốc xẹp xuống.
Thả đũa, anh nhẹ nhàng gỡ hai tay cô đang đặt trênvai anh ra rồi rời khỏi ghế bế cô bước lại đặt xuống sofa. Anh không đi làm việcmà ngồi xổm bên ghế nhìn vào gương mặt ngây thơ đáng yêu.
“Rốt cục trên người cô có ma lực gì mà hết lần nàylên lần khác khiến tôi nổi thú tính với cô?”
Vuốt nhẹ hai má phúng phích, anh không thể hiểu nổibản thân, cảm thấy mình không bình thường.
“Không biết đã bao lâu rồi tôi không nạt nộ ngườikhác và còn ăn hiếp họ? Tôi nhớ lần cuối cùng tôi chọc cho một đứa con gái khóclà năm tôi tám tuổi. Cô tài thật đó.” Nhớ lại những hành động của mình, anh cườikhẽ, lắc đầu.
Một người đàn ông đã 30 tuổi còn chọc gái, mặc dù cảmthấy không hợp chút nào nhưng trong lòng lại trào dâng thứ cảm xúc ngọt ngào.
Anh nhếch môi cười đứng dậy cởi áo vest đắp cho cô đểcô không thấy lạnh.
“Ngủ đi, chuyện ngày hôm nay xin hãy tha thứ chotôi.”
***
Sau chuyện xảy ra ở phòng làm việc, Tư Đồ Trác nhậnra anh càng ngày càng chú ý đến Tiêu Tung Thục.
Chỉ cần có thời gian, anh sẽ đi tìm cô rồi bước lạigần để cô nhìn thấy anh, và cũng là để được nhìn thấy nụ cười tươi như hoa củacô.
Khi cô tập trung làm việc mà không nhận ra sự có mặtcủa anh, anh sẽ tìm lý do nào đó để bắt chuyện với cô nhằm thu hút sự chú ý củacô.
Như lúc này, dù biết cô đang bận rộn lau cửa kínhnhưng anh vẫn chạy lại nói chuyện với cô.
“Tôi muốn uống nước trái cây.” Anh lên tiếng để côbiết sự tồn tại của mình.
“Anh muốn uống nước trái cây gì?” Cô ngừng lau.
“Hỗn hợp các loại trái cây.”
“Anh có thể chờ một chút được không? Tôi đang laukính, chờ một chút nữa thôi.”
“Tôi muốn uống bây giờ.” Anh cắt ngang, không thíchviệc cô cứ dán mặt vào cửa kính.
Đồ độc tài! Cô liếc mắt nhìn anh một cái, bỏ khănlau kính xuống, sau đó đi cà rề vào trong bếp. Tư Đồ Trác cũng đi theo sau.
“Tôi không thích ăn nho, cho nhiều táo, cho thêm mậtong, đừng bỏ nhiều đá, một ít là được.” Anh nói một lèo.
“Dạ dạ dạ.” Cô lấy đống trái cây từ trong tủ lạnh rađúng ý anh sau đó lấy máy xay sinh tố để trên bàn.
Tư Đồ Trác không ra khỏi phòng mà đứng một bên nhìncô gọt trái cây.
Không hiểu tại sao anh rất thích nhìn cô làm việcnhà.
Khi cô tập trung làm bất kỳ việc gì anh đều không thểdời mắt đi đâu được, nhất là khi cô đối mặt với những vết bẩn cứng đầu nào đó,nghiến cả răng để chùi hoặc giặt cho sạch làm anh phải bật cười.
Anh chưa bao giờ thích nhìn người khác làm việc nhà.Lạ thật.
“Mặt cô dính cái gì đỏ đỏ.” Anh đột ngột nói.
“Ở đâu vậy?”
“Ở đây.” Anh bước lại gần đưa tay lên má cô.
Bị bàn tay lạnh chụp lên má, những hành động khủng bốngay lập tức tái hiện lại trong đầu khiến cô nhớ lại chuyện lần trước bị anh ănhiếp, cô đứng tách ra ngay.
“Anh lại muốn véo má tôi nữa phải không?” Cô lớn tiếnghỏi.
“Làm gì có.” Anh đáp.
Cô không còn tin anh được nữa. “Cậu chủ bận rộn lắmmà phải không? Anh đừng nên lãng phí thời gian của mình nữa, đi làm việc đi.”
“Hôm nay là Chủ nhật, tôi nghỉ.”
“Vậy anh đi coi ti vi chứ đứng trong này làm gì?” Cômuốn đuổi anh ra khỏi phòng bếp.
“Tôi ở đây có làm gì cô đâu?”
“Anh ở trong này chắc chắn là có âm mưu. Anh muốn ănhiếp tôi nữa đúng không?” Lúc phỏng vấn thì lạnh lùng nhưng hóa ra lại là một kẻxấu xa, trên ti vi báo chí đều nói rằng đây là một người đàn ông nghiêm túcđúng là nhảm thật.
“Cô nghe tin đồn về căn biệt thự này chưa?” Anh độtngột chuyển đề tài.
Nhìn vẻ mặt anh bí hiểm,
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm