Pair of Vintage Old School Fru
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Osin của anh

chủ dùng cơm…” Nói đến đó, cô im bặt.

Đột nhiên trán bị một bàn tay to chụp lên nên cô mởto mắt nói không nên lời.

“Rõ ràng chỉ là một cô bé ngốc nghếch, tại sao lạinhư vậy?” Anh cảm thấy giận cả bản thân mình và cô, nếu cô không le lưỡi thìanh đã chẳng phải đi tắm nước lạnh.

Cô chỉ là một cô bé giúp việc nhưng tại sao lại cóthể làm cho anh mất tự chủ.

Tại sao lại như vậy?

Anh vừa giận vừa tức, giơ ngón trỏ lên cốc trán cô.

“Đau!” Tự nhiên bị cốc vào đầu, Tiêu Tung Thục sữngsốt sau đó kêu lên đau đớn.

“Tại sao cô cứ cười hoài giống con sóc chi vậy? Haycô cố ý?” Mỗi khi cười miệng cô lộ ra hai chiếc răng cửa nhìn đáng yêu không cưỡnglại được.

“Tôi đâu có…” Định mở miệng cãi lại nhưng hành độngsau đó của anh khiến cô không nói được gì nữa.

Đưa mắt xuống nhìn thấy bàn tay to của anh đang bóp mámình đau điếng, Tiêu Tung Thục hít sâu.

Đau! Đau quá! Cơn đau lên đến tận não nhưng nhìn ánhmắt khủng bố của Tư Đồ Trác, cô không dám nhúc nhích.

“Với lại, mặt cô phì quá nhìn như quả banh. Cô nêngiảm cân đi.”

Thực ra mặt cô không quá phì, hai má phúng phính rấtđáng yêu, nhưng vì đang tức giận nên anh phải bóp má cô cho hả giận.

“Không có phì…” Hai má bị bóp lại khiến cô nói khôngrõ lời, và cũng vì đau quá nên mặt cô nhăn nhó.

Liệu có phải cậu chủ đang tính sổ vụ cô và quản giaTrần móc nối với nhau thăm dò thái độ của anh hay không? Nếu vậy thì cách trừngphạt này của anh có phải biến thái quá không?

Nhưng nếu cậu chủ thực sự đang tức giận thì chỉ cầntrừ lương là được sao còn bóp má cô làm gì? Đau quá!

“Có phì!”

Cô dậm chân cãi lại. “Không phì!” Con gái ghét nhấtlà bị người khác nói mình mập, cô cũng không ngoại lệ.

“Cô còn cãi nữa hả?” Anh nhíu mày thấy cô cãi lạicàng bóp mạnh hơn.

Cô đau đến mức đỏ hoe hai mắt: “Anh ăn hiếp tôi!”

“Tôi ăn hiếp cô hồi nào? Tại má cô phúng phính quánên phải để người ta bóp.”

Thấy mắt cô đỏ hoe, anh đau lòng hơi thả tay ra.

Nhưng làn da cô rất mịn màng làm anh thích thú chonên không buông tay ra mà tiếp tục vuốt ve hai bên má cô.

“Làm gì có!”

“Đáng đời!” Tư Đồ Trác nhếch môi, hết véo má, mân mêtới xoa nắn đủ kiểu trên gương mặt đáng yêu của cô.

Anh cũng biết những hành động này không giống anhchút nào nhưng đứng trước cô anh không thể tỏ ra lạnh lùng, cứ như một thằngnhóc chưa lớn nổi.

“Cậu chủ… Á… Đau quá!”

Dù anh không bóp mạnh nhưng cô vẫn thấy đau, hai máđều ở trong lòng bàn tay anh, cô có cảm giác khó mà thoát ra được.

“Cô có biết tôi cũng đau lắm không?” Đàn ông nổi hammuốn cơ thể rất đau, cô là đầu sỏ còn dám la đau. Hừ!

“Anh đau hồi nào?”

“Tôi rất đau lòng!” Anh chỉ nói một nửa sự thậtnhưng đó không phải là vấn đề anh quan tâm. Hiện tại anh vẫn không thể nào tinđược rằng anh lại có thể nổi thú tính với cô.

“Gì kỳ vậy?” Cô thực sự không hiểu sao anh lại cảmthấy đau lòng, hay là… “Để tôi đoán nhé, có phải lúc nãy anh vào toilet do táobón, hay là anh bị bệnh trĩ?”

“Táo bón? Bệnh trĩ?” Anh gầm muốn bật nóc nhà.

“Chứ anh làm gì lâu lắc trong toilet vậy?” Bị trĩ cókhi còn chảy máu nữa, liệu có phải không nhỉ?

Tư Đồ Triết im lặng sau đó quát to. “Tiêu Tung Thục,cô đang chọc tức tôi hả?”

Nói khùng điên lảm nhảm. Cô làm anh đau lòng chưa đủsao mà còn muốn hạ thấp danh dự của anh. Cô đúng thật là… đúng thật là… cô gáingu ngốc nhất trên đời.

Anh tàn nhẫn bóp mạnh hai má cô.

“Á đau quá đau quá!”. Cô trào nước mắt không chịu đượcbắt đầu la hét. “Đừng… làm vậy.”

“Dù cho cô có kêu rát cổ cũng không ai đến cứu côđâu.” Anh cố tình hù dọa cô khiến cô càng thấy sợ hãi.

“Đừng… đừng…” Cô cố vùng ra.

Nhìn cô khóc thét sợ hãi, anh vốn không thấy tức giậnnữa nhưng dáng vẻ cô run rẩy sợ hãi rất đáng yêu nhất là cái mũi hồng và cái miệngnhỏ phả ra hơi thở thơm tho gợi cảm làm anh không muốn cả hai tách nhau ra.


“Nói, sau này cô có dám cãi lại tôi nữa không?” Taykhông tự giác kéo đầu cô sát lại.

“Đâu có đâu. Tôi chỉ muốn làm sáng tỏ sự thật.”

Do đang sợ hãi nên cô không chú ý đến hành động đentối của anh, làm bộ đáng thương.

Nhìn cô rưng rưng nước mắt thực sự có thể khiến ngườikhác đi vào con đường tội lỗi. Tim đập thình thịch, anh từ từ cúi đầu xuống.

“Ắt xì!” Mũi ngứa ngáy khó chịu do nhiều nước mũinên Tiêu Tung Thục bất ngờ hắt xì.

Bị mưa phùn bay vào mặt, anh bừng tỉnh, tình tiếtlãng mạn cũng vụt biến mất.

Trừng mắt nhìn Tiêu Tung Thục, Tư Đồ Trác lại cảm thấyhành động đi chệch đường ra của mình không thể nào hiểu nổi.

Đầu tiên anh nổi thú tính với cô, sau đó lại trêu chọccô và bây giờ anh muốn hôn cô. Rốt cục tại sao lại như vậy?

Tiêu Tung Thục ngay lập tức biết tội của mình. Nhìnthấy mặt anh tối sầm, trừng mắt nhìn cô, cô run run lắp bắp giải thích:

“Tôi… Tôi không cố ý.”

Anh đang cảm thấy khiếp đảm với sự không bình thườngcủa mình.

“Anh giận hả?” Thấy anh không trả lời, cô càng run,tranh thủ lúc anh không chú ý lùi ra sau mấy bước nhưng cảm thấy vẫn ở trongvòng nguy hiểm nên vội chạy tới núp sau bàn làm việc lấy tập hồ sơ che đầu.

Nhìn hành động đáng yêu của cô, nhất là đôi mắt to sợhãi đang len lén nhìn anh, anh không thấy tức giận nữa, chỉ thấy nghi ngờ hìnhnhư anh bị bệnh.

“Hình như hôm nay tôi bị ma nhập.” Anh lẩm bẩm.

Tiêu Tung Thục gật đầu cái rụp, nhỏ giọng hùa theo.

“Dạ, dạ.” Cô cảm thấy cậu chủ hôm nay không bình thường.

“Tiêu Tung Thục.” Anh đột ngột gọi tên cô bằng giọnglạnh lùng.

“Dạ, có.” Do sợ hãi nên cô trả lời lí nhí.

“Quên chuyện hôm nay đi.”

“Tại sao?” Anh

Google PlusTwitter

[9/28] < 191011>

 

Wap đọc truyện » Tiểu Thuyết

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON