Old school Easter eggs.
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Quý tính công chúa

ta, phụ hoàng ta, còn có phi tần đó ở đấy.”

Vô Mẫn Quân tiếp tục phân tích: “Thiên Duy, phải, tên giả này thật quá khém, họ Bắc Xương quốc là Ngô, tam hoàng tử của bọn họ tên là Ung, Ngô Ung bỏ chữ trên đi, chính là Thiên Duy.”

Cuối cùng hắn xùy một tiếng, nói: “Con kế thừa phụ thân, cũng không biết cải biến một chút.”

Trong lúc nhất thời ta có chút kính nể, nhưng sau đó lại nghi hoặc nói: “Nếu hoàng đế của Bắc Xương quốc biết ngươi ở đây, làm sao có thể ngu xuẩn đến mức làm cho con hắn … à, nói giống hệt nhau? Nếu hắn biết ngươi là ta, cũng nên biết ta là ngươi.”

Mặt Vô Mẫn Quân không chút thay đổi: “À, lúc ấy ta đang vụng trộm ghé mặt trên xà ngang, chuẩn bị hạ độc vào trong chén rượu của hoàng đế Bắc Xương quốc.”

Ta hỏng mất: “Ngươi khi đó mới mấy tuổi? ! Lại đi làm loại chuyện này? Phụ hoàng ngươi đối với ngươi cũng quá độc ác!”

Vô Mẫn Quân có điểm ngại ngùng: “Ta chính mình vụng trộm đi.”

“…”

Tốt xấu gì cuối cùng ta xem như đã hiểu rõ ràng, đại khái là vua của Bắc Xương quốc muốn sử dụng mỹ nhân kế để hấp dẫn ta? Sau đó thì sao, chẳng lẽ trong ngoài kết hợp muốn giết chết Vô Mẫn Quân? Xem ra Bắc Xương quốc đối với Tây Ương quốc quả thật có ý nghĩ không an phận.

Kể từ đó ta không khỏi lại có điểm đáng tiếc, nếu sớm biết như thế, mới vừa rồi liền vụng trộm cùng người của Bắc Xương quốc trao đổi ánh mắt với nhau, mọi người có thể cùng nhau thương lượng một chút, làm như thế nào để giết chết Vô Mẫn Quân…

【 Mấy ngày sau, Bắc Xương quốc 】

“Phụ hoàng… Nhi thần kém cỏi.” Một thân ảnh màu trắng phủ phục ở trên sàn bạch ngọc lạnh như băng, phía trước là hoàng đế của Bắc Xương quốc, thân hình cao lớn ngồi trên ngai vị

Quốc vương phẫn nộ vung tay áo lên, ống đựng bút cùng cái chặn giấy trên bàn bị hất hết xuống đất, phát ra tiếng vang lớn!

“Kém cỏi? Đâu chỉ là kém cỏi! Trẫm thật vất vả để điều tra xem Trường Nghi công chúa thích nhất bộ dạng nam nhân nào, mà ngay cả việc nhỏ ấy ngươi cũng không làm tốt? !”

“Không… Phụ hoàng… Trường Nghi công chúa… vô cùng kỳ quái…” thân ảnh màu trắng run run giải thích.

“Có chuyện liền nói hết ra đi! Cái gì kỳ quái!” quốc vương không kiên nhẫn nói.

“Nàng… Nàng tựa hồ thích bị người khác ngược đãi, đánh… Hơn nữa, Vô Mẫn Quân bên cạnh nàng, dườn
g như…thích nam nhân…”

“…”

“Phụ hoàng… Nhi thần…”

“Thôi!” quốc vương giơ tay lên, khiến cho hắn câm miệng lại.

Sau đó là trầm mặc thật dài, vị đế vương này, tựa hồ là đang lâm vào tự hỏi.

Một lát sau, ông ta trầm giọng nói: “Một khi đã như vậy, bắt đầu từ hôm nay, ngươi phải đi – luyện – tiên – pháp – cho ta !”

Sau đó hắn âm trầm nói: “Luyện không tốt, phải đi dùng sắc dụ dỗ Vô Mẫn Quân”

“… Ô ô ô ô, nhi thần nhất định cố gắng luyện tập tiên pháp… !”

Ta với Vô Mẫn Quân liếc trái liếc phải, xác định là không có người đi theo chúng ta, mới an tâm đi từ con hẻm nhỏ ra đường lớn, vừa đi ra liền nghe thấy tiếng ủng hộ từng đợt từng đợt.

Ta cùng Vô Mẫn Quân liếc nhau, đi theo hướng đám người đang tụ tập, đẩy mạnh những người cản trở đi vào bên trong, nhìn thấy một tiểu cô nương ước chừng ** tuổi, khuôn mặt tròn tròn, trên đầu có 2 búi tóc như cái bánh bao, làn da trắng mịn, phấn điêu ngọc mài, thoạt nhìn mười phần đáng yêu. Chỉ là trên người tiểu cô nương lại mặc quần áo nam nhân – một trường bào màu xanh nhạt, hai tay lại quá ngắn mà tay áo lại quá dài nên che khuất hết cánh tay, trên tay đang ôm một con vật màu trắng lông xu không biết là con chuột hay là con vật gì.

Con vật nhỏ kia đáng yêu như chủ nhân vậy, ánh mắt vừa đen vừa to, sáng long lanh nhìn xung quanh, thấy mọi người ủng hộ, nó liền xoay người nhảy lên trên vai của tiểu cô nương.

Tiểu cô nương vươn tay trái, cách tay áo hươ hươ, con vật nhỏ kia liền bắt chước vươn tay trái hươ hươ. Tiểu cô nương đáng yêu và con vật nhỏ cùng động tác giống nhau trông thật tuyệt khiến cho người khác không tưởng tượng được, khó trách mọi người đều nhịn không được không ngừng hoan hô.

Tiếp theo, tiểu cô nương đem con vật nhỏ xuống, ném nó lên không trung, dừng sức rất mạnh khiến cho mọi người đều không tự chủ mà nín thở mà con vật nhỏ kia bay lên không trung lại không thấy bóng dáng đâu, ngay sau đó tiểu cô nương liền bắt nó từ trong tay áo ra, chủ tớ tươi cười nhìn mọi người.

“Tiểu nữ cầm theo bánh bao xuống núi tìm chồng, không có tiền, làm xiếc kiếm tiền, hy vọng mọi người có tiền cho tiền, có vật…ờ cho vật…cám ơn…” Tiểu cô nương nhẹ giọng nói, vừa hướng mọi người xung quanh cúi đầu, mà con vật nhỏ trên vai nàng cũng xoay người hướng mọi người cúi đầu, bộ dạng cực kỳ đáng yêu.

Lập tức có người lấy tiền ra, quảng vào một rương gỗ gần đó.

Ta xem cảm thấy mười phần buồn cười, lại cảm thấy có điểm không lý giả được, cô gái này nhiều nhất cũng chỉ ** tuổi, như thế nào… mà lại xuống núi tìm chồng…

Nghĩ lại nghĩ, nàng đáng yêu như vậy, thật sự làm cho người ta không có cách nào kháng cự, ta lấy ra một quan tiền, gỡ sợi dây ra, đem tất cả tiền đồng quăng vào rương gỗ.

Vô Mẫn Quân nhíu mày, nhỏ giọng nói: “Chậc, nữ nhân…”

Ta không để ý đến hắn, ném tiền vào chỗ rương gỗ, đại để là động tác có hơi mạnh khiến cho tiểu cô nương kia hoảng sợ, chớp mắt nhìn về phía ta, ta hướng nàng cười cười, tiểu cô nương khó xử nói: “Công tử, tiểu nữ… Tiểu nữ sẽ không làm phu nhân của công tử.”

“……”

“Ha ha ha ha ha ha!” Vô Mẫn Quân bộc phát phụt ra một trận cười to khoa trương.

Nụ cười của ta cứng lại: “Tiểu cô nương, ta… cũng không bắt ngươi làm… à, phu nhân của ta, ngươi yên tâm đi.”

Tiểu cô nương ngượng ngùng nói: “Thật không… Sư phụ tiểu nữ nói, nếu có nam nhân hướng ngươi cười rất kỳ quái, thì kẻ đó đều muốn

Google PlusTwitter

[24/89] < 1242526>

 

Wap đọc truyện » Tiểu Thuyết

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON