Old school Easter eggs.
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Quý tính công chúa

ngươi làm lão bà của hắn, phải cẩn thận một chút…”

“Ồ, lời nói của sư phụ ngươi cũng có lý” ta nói không rõ ràng, chỉ có thể nói “Tóm lại, ta…”

Ta kéo Vô Mẫn Quân một cái: “Ta đã có phu nhân rồi.”

“Vâng!” Tiểu cô nương cao hứng gật gật đầu.

Vô Mẫn Quân: “…”

Nếu mà nói như vậy, tiểu cô nương này đại khái nói là xuống núi tìm kiếm sư phụ, chứ không phải trượng phu …

(lúc trước bé này nói xuống núi tìm phu, bạn này lại tưởng là trượng phu nên tớ để là tìm chồng nhé )

Tiểu cô nương kia nhìn trái nhìn phải, thấy mọi người đều đã đi hết, nói với ta và Vô Mẫn Quân: “Cám ơn, tiẻu nữ tên là Tư Đồ Hữu Tình, Tình trong Trời nắng (??)”!”

“À, ta…” Ta nhất thời không bịa ra được một cái tên, thuận miệng nói “Ta tên là Thiên Duy.”

Vô Mẫn Quân: “…”

Tư Đồ Hữu Tình lại có vẻ không quan tâm đến tên của ta lắm, chỉ nhỏ giọng nói: “Đêm nay các ngươi sẽ gặp phải tai ương chảy máu, nhớ phải cẩn thận!”

“Bánh Bao” trên vai nàng cũng phụ họa tạo ra âm thanh “Chi, chi!”, bộ lông xù cũng run lên tượng trưng, đầy vẻ sợ hãi.

“…” Ta lúng túng nói “Ừ, cám ơn nhé…”

Tư Đồ Hữu Tình ôm lấy rương gỗ, nháy mắt một cái với ta: “Cám ơn công tử! Lần sau gặp lại! Nhớ rõ, tiểu nữ ăn mỳ không thêm hành!”

Bánh Bao: “Chi, chi, chi!”

“…” Sao lại hỗn loạn như vậy.

Vô Mẫn Quân ở bên cạnh cười ngả nghiêng, hiện tại rốt cục cũng ổn định lại tinh thần, xoa bụng nói với ta: “Vân Kiểu, ngươi không phát hiện ra một chuyện sao?”

“……”

“Hồi nãy các ngươi như vậy, thoạt nhìn bánh bao còn có vẻ có đầu óc hơn ngươi, ha ha ha ha ha…”

“……”

Việc xuất cung đi kiếm cao nhân cứ như vậy ngưng hẳn – ta kéo lỗ tai Vô Mẫn Quân, hùng hổ kéo hắn hồi cung.

***

Sau khi trở lại trong cùng với Vô Mẫn Quân, chúng ta tự phân công nhau trở lại tựa như chưa hề xảy ra chuyện gì.

Hắn ở bên kia có xảy ra vấn đề hay không ta không biết, nhưng ta bên này… xảy ra một chút vấn đề.

Bởi vì nhị tỷ của ta, Trường Hòa công chúa, tự nhiên lại đến cầu kiến.

Tổng cộng ta có ba tỷ tỷ, một muội muội, một đệ đệ, mà Trường Hòa là thứ hai.

Ta trước nay luôn luôn không được coi là hòa hợp lắm với Trường Hòa, cũng không phải nguyên nhân đặc biệt gì, bởi vì tỷ ấy rất được sủng ái, cũng không có ánh mắt gì với ta, tuy không đến mức châm chọc khiêu khích, nhưng trên cơ bản là không nhớ rõ có một muội muội như ta.

Có một lần hiếm có, thái hậu hiện tại, cũng chính là hoàng hậu nương nương lúc đó cho ta cùng đi dạo chơi đầu xuân trong ngự hoa viên. Năm ấy ta mười ba tuổi, thật sự là cái gì cũng không hiểu, càng không hề có xiêm y và trang sức đẹp, cuối cùng chỉ có thể lúng túng mặc xiêm y cũ đi dạo trong ngự hoa viên, trên đầu đeocũng chẳng qua chỉ là hai cây trâm xanh biếc.

Đại tỷ, tam tỷ, ngũ muội đều rất đẹp, nhóm phi tần lại nhân cơ hội khoe sắc, so với hoa nở đầu xuân càng thêm muôn hồng nghìn tía, chỉ một mình ta, đại khái ngay cả lá cây cũng không bì được, chỉ có thể… à, coi như đất đen.

Mọi người nhìn thấy cũng không nói gì, đại tỷ có vẻ là người tốt, đem kẻ phụ trách bọn hạ nhân hầu hạ trang điểm ta mắng một trận, Tam tỷ im lặng, nhị tỷ lại ở trước mặt mọi người rút một cây trâm ánh vàng rực rỡ trên đầu xuống đưa cho ta.

Từ nhỏ tới giờ, ta lần đầu tiên biết được thế nào là tình cảm tỷ muội, vừa mới chuẩn bị cảm động, nàng lại thản nhiên nói: “Này, thưởng cho ngươi.”

“……”

Ta tức giận trực tiếp đem cây trâm đâm vào giữa trán nàng, cũng may lúc đó do ta quá tức giận, tay run lên bằng không với sự chuẩn xác của cánh tay ta chỉ sở nàng ta thật sự sẽ bị ta đâm chết.

Sau đó ta cũng không tham gia những hoạt động lớn nhỏ trong cung đình nữa.

Đốii vớii Trương Hòa, ta thật sự không thể bày ra một sắc mặt hòa hoãn, nhưng cũng không thể cự tuyệt đành để cho nàng ta vào.

Sau khi nàng tiến vào, ta cũng chỉ có thể cứng ngắc mà nhìn nàng.

Đại khái là sắc mặt ta thật sự không tốt lắm, Trường Hòa sau khi hành lễ xong, liền có chút xấu hổ nói: “Tây hoàng…”

Bốn nước đông tây nam bắc, hai nước ở tây bắc xưng là hoàng, đông nam là đế. Cũng không biết là bắt đầu từ khi nào, nhưng người của các quốc gia chỉ thừ nhận hoàng đế của nước mihf, cho nên bình thường đều trực tiếp goi “Bệ hạ” hoặc là “Hoàng thượng”, xưng hô Tây hoàng như vậy, ta thật sự đã lâu không nghe thấy.

“Ừm.” Ta thản nhiên đáp trả “Ngươi là…?”

Trường Hòa càng thêm xấu hổ: “Nô tì là tỷ tỷ của Trường Nghi, Trường Hòa công chúa, ngày hôm qua Tây hoàng mới gặp qua.”

“À.” Ta ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, Trường Hòa phụ họa cười gật đầu, ngữ điệu của ta lại thay đổi, nói “Có chuyện gì sao?”

Trường Hòa nói: “Kỳ thật, cũng không có chuyện gì lớn…”

“Vậy sao, vậy ngươi đi đi.” Ta gật gật đầu.

Trường Hòa: “…”

“Kỳ thật, cũng không phải là việc nhỏ.” Trường Hòa ngập ngừng nói.

Ta học bộ dáng của Vô Mẫn Quân, cảm giác rất không tệ, nhưng thấy Trường Hòa như thế, lại có điểm không đành lòng, nhân tiện nói: “Rốt cuộc làm sao vậy?”

Trường Hòa cúi đầu, một lát sau, không khỏi thẹn thùng nói: “Trường Hòa là muốn hỏi, không biết hậu cung của Tây hoàng có thể ở hay không…?”

Nàng nói nói tới đây, trong lòng ta liền có chút hiểu rõ, đồng thời nghe thấy tiếng vang rất nhỏ, một bóng đen rất nhanh xẹt qua bình phong sau lưng Trường Hòa, phi thẳng lên trên.

Là Vô Mẫn Quân.

Đại khái là hắn không có việc gì nhàm chán đi tìm ta, kết quả thấy Trường Hòa ở đây liền rõ ràng trốn đi để xem kịch vui.

Chuyện này vì sao lại có chút quen thuộc?

Ta nghĩ lúc trước hắn nói với ta bảy năm trước hắn trốn ở bên trên nghe lén, à,

Google PlusTwitter

[25/89] < 1252627>

 

Wap đọc truyện » Tiểu Thuyết

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON