lan truyền rồi, ta không thể lại để cho lời đồn “Hoàng hậu nương nương không tuân thủ nữ tắc” tiếp tục truyền loạn ra, nên chỉ có thể giả bộ cái gì cũng không biết, đuổi hắn đi.
Lưu Lương và Nguyên Úc lần lượt rời đi, người Bắc Xương Quốc rốt cuộc cũng ý thức được sự bất bình thường – đế hậu thoạt nhìn qua quan hệ hòa hợp ( còn hòa hợp quá đáng nữa), không giống đang giận dỗi mà Ngô Ung lại chậm chạp không về nước, thật là khiến cho người ta nghi hoặc.
Ta và Vô Mẫn Quân thương lượng một lúc, quyết định thả hắn đi, Vô Mẫn Quân tỏ vẻ cứ cưỡng bức hắn một phen khiến cho hắn chạy về Bắc Xương Quốc.
Thật ra thì hắn cũng không cần phải bị cưỡng bức đe dọa như thế, dù sao hắn cũng không hoàn toàn thể nói chuyện hắn đã trải qua, khu vực xung quanh hồ nước là cấm địa, nếu nói hắn tiến vào đó là do hắn không đúng trước, rõ ràng có ý đồ gây rối, cho nên chỉ có thể tự mình cắn răng chịu.
Ta rất đồng ý với ý tưởng của Vô Mẫn Quân, đồng thời ta cũng cảm thấy Ngô Ung bị giam tại mật thất rất là đáng thương, vì thế ta cùng Vô Mẫn Quân liền chọn ngày, lúc chạng vạng đi đến hồ nước.
Vừa mới mở cửa mật thất, ánh sáng chiếu vào bên trong, lập tức nghe thấy thanh âm yếu ớt của Ngô Ung: “Mau… mau thả ta ra ngoài…”
Ta đang định nói: “Đợi chút, chúng ta kéo ngươi lên” – bởi vì Vô Mẫn Quân cho rằng mật đạo kia vẫn không nên để người khác biết, cho nên chúng ta cầm theo một sợi dây dài tới, một đầu buộ ở trên cây, chuẩn bị kéo hắn lên như vậy.
Vô Mẫn Quân lại dùng tay ngăn ta lại, chỉ vào hắn: ” Thả ngươi ra? Ngươi bất kính với bản cung như thế, nói thả là thả, chẳng phải là Tây Ương Quốc ta dễ bị bắt nạt sao ?”
Ta: “…”
Sau khi đã hại người ta mà còn làm ra vẻ như vậy….
Ta không nói gì nhìn Vô Mẫn Quân, Vô Mẫn Quân lại cười cười với ta, sau đó tiếng nói của Ngô Ung truyền đến: “Không, không, không, ta có thể nói cho các ngươi chuyện cơ mật của Bắc Xương Quốc…”
Ta choáng váng, vừa định nói, Vô Mẫn Quân lại lạnh lùng nói: “Ý của ngươi là gì? Nghi ngờ trình độ của Tây Ương Quốc chúng ta sao? Các ngươi còn có bí mật gì mà chúng ta không biết chứ?”
Ta: “…”
Vô Mẫn Quân tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Đúng, ta nói giản lược sơ một chút, đại khái là gian tế ở trong triều đình Bắc Xương Quốc các ngươi có hơn hai mươi người… Bên người Bắc đế còn có năm sáu người…”
Ngô Ung: “… Hàng năm phụ hoàng ta chỉ có hai người hầu hạ bên cạnh …”
Ta: “…phụt.”
Vô Mẫn Quân: “…”
“Không phải chỉ ở bên ngoài thôi sao?! Còn những kẻ ở một nơi bí mật gần đó thì sao!?” Vô Mẫn Quân thẹn quá hóa giận, ” Hừ, ngươi lại coi thường trình độ của Tây Ương Quốc chúng ta sao, được rồi, ngươi liền tiếp tục ở trong này đợi đi.”
Ngô Ung gục ngã: “Aaa-!!!”
Ta nghe không nổi nữa, đẩy Vô Mẫn Quân: “Đừng bắt nạt hắn nữa…”
Vô Mẫn Quân bị ta đẩy như vậy, trực tiếp trượt một cái, rơi vào trong mật thất…
Ta: “…”
Vô Mẫn Quân: “…”
Ngô Ung: “…”
Ngô Ung: “?”
Bầu không khí ngưng đọng… Ta nhìn hai tay mình, quả thực muốn đem chúng nó chém… Ừ, dù sao cũng là của Vô Mẫn Quân…
Bỗng nhiên, ta nghe thấy Vô Mẫn Quân khụ một tiếng, nghiêm mặt nói: “Được rồi, vì bảo đảm ngươi không nói lời nào, ta tự mình tiến vào nghe ngươi muốn nói cho chúng ta biết cái gì – ta đã có thành ý, ngươi cũng phải có thành ý mới được.”
Ta: “…”
Vậy cũng nói được…
Ngô Ung khẳng định không thể nghĩ ra được nguyên nhân Vô Mẫn Quân đi xuống mật thất là do ta đẩy như vậy, vì thế nói: “Được được được, ta nhất định sẽ nói hết – phụ hoàng ta tuổi tác đã cao, hy vọng có thể đánh hạ ít nhất một tòa thành của Tây Ương quốc, vì thế cùng tướng lĩnh nơi thành Bắc Hà của các ngươi, gọi là Đỗ gì đó…”
Vô Mẫn Quân không kiên nhẫn nói: “Đỗ Kỳ Nham đúng không.”
“Ừđúng, Đỗ Kỳ Nham… Lấy số bạc lớn hối lộ hắn, để thời điểm Bắc Xương Quốc tấn công Tây Ương Quốc, để cho hắn trực tiếp để cho bọn ta tiến vào, sau đó hắn có thể giả chết…” Ngô Ung nói, sau đó dường như sợ Vô Mẫn Quân không tin, “Chuyện này có nguyên nhân! Đỗ Kỳ Nham thích một nữ nhi của một tên quan tép riu ở vùng biên giới Bắc Xương quốc chúng ta, nhưng do quan hệ giữa hai quốc gia chúng ta không tốt, phụ thân đối phương không cho, cho nên vì mỹ nhân, hắn mới như vậy! Phụ hoàng ta nói, chờ mọi chuyện thành, hắn là có thể giả chết vụng trộm về quê sống với đối phương, mà lúc đấy thì hắn vẫn là trung thần hăng hái chiến đấu của Tây Ương.”
Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Ồ. nói tiếp đi.”
Ta ngồi ở ngoài, nghĩ rằng, khó trách lúc trước Vô Mẫn Quân thường hay thư từ tới Hà thành thường xuyên, hóa ra là vì vậy.
Nhưng Vô Mẫn Quân lại giống như không hề ngạc nhiên, tại sao lại như vậy?
Ngô Ung nghĩ nghĩ, tiếp tục nói: “Cha ta quyết định tiến công vào cuối tháng, bởi vì khi đó Tây Ương quốc lúc đó cử hành hội hoa đón xuân về, đến lúc đó mọi người đều tụ tập cùng một chỗ, ngày đêm không nghỉ, binh lính cũng khẳng định sẽ rất mỏi mệt…”
Vô Mẫn Quân gật đầu: “Thật ra rất có thể.”
Ngô Ung tiếp tục nói: “Hơn nữa…”
Vô Mẫn Quân ngắt lời hắn: “Không cần hơn nữa đâu, kỳ thật những chuyện này Tây hoàng đều đã biết, có phải hay không Tây hoàng?”
Ta: “Hử? À… đúng vậy!”
Ngô Ung: “…”
Vô Mẫn Quân không kiên nhẫn nói: “Không có gì bí mật hơn nữa sao?”
Ngô Ung khúm núm nói: “Ta cũng không biết… Phụ hoàng không thích ta lắm…”
Vô Mẫn Quân xùy nói: “Ngươi như vậy, nếu là con ta, ta cũng sẽ không thích.”
Ngô Ung: “…”
Ta: “…”
Sau đó Vô Mẫn Quân dùng tay đánh ngất Ngô Ung.
Ta: “… Ngươi sao lại?”
Vô Mẫn Quân dùng dây thừng cột người Ngô Ung lại, kêu ta: “Kéo
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm