chơi đùa…”
Ta: “… Vì sao ngươi lại bỗng nhiên muốn đi chơi.”
Vô Mẫn Quân ngã về phía chiếc bàn ở trên, lười biếng phục người ra: “Không có gì, chẳng qua nếu như chiến tranh mà bắt đầu, phỏng chừng sẽ việc đứng lên.”
“Không chỉ đơn giản ‘Việc nhiều hơn’ như vậy chứ…” Ta đổ mồ hôi.
Dù sao lại tiếp tục nói, lúc trước Vô Mẫn Quân cũng dùng chính loại thái độ lười nhác nhàn nhã này, đi bước một đem Đông Nguyên quốc bức đến không đường thối lui …
Ta vuốt cổ, nói: “À… Tốt, dù sao ta mới chỉ ở trong dân gian Tây Ương được hai ba ngày, không biết rõ đường.”
Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Ta một ngày cũng chưa từng ở.”
Ta: “…”
Vô Mẫn Quân sang sảng cười với ta: “Chẳng qua cũng không liên quan, dù sao cũng chỉ là đi dạo.”
Ta nghĩ nghĩ, cảm thấy cũng đúng, dù sao chúng ta biết khinh công, thật sự không được liền nhảy ra chỗ cao quan sát, sẽ không đến mức không về lại hoàng cung được.
Hơn nữa Vô Mẫn Quân nói cũng đúng, ta liền gật gật đầu: “Cũng được, dù sao trong hoàng cung… rất nhàm chán.”
***
Ngày hôm sau khi ta và Vô Mẫn Quân xuất phát, dùng bộ trang phục dân nữ và dân nam mang về lúc trước, tùy tiện mặc mỗi người một bộ, lại qua mặt thị vệ, lặng lẽ xuất cung.
Tây Ương quốc so với Đông Nguyên quốc phồn hoa hơn nhiều, đám đông trên đường cái rộn ràng nhốn nháo, phố xá đông vui, tiếng tiểu thương rao hàng liên tiếp, ta cũng quay đầu nhìn chung quanh đánh giá, Vô Mẫn Quân yên lặng giữ chặt ta: “Đừng dọa người.”
Ta nghi hoặc nói: “Sẽ sao? Không có việc gì, bọn họ cũng không nhận ra ta.”
Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Thật không, nhìn ngươi xem, có phải mọi người đều đang vụng trộm để ý ngươi hay không.”
Ta vừa thấy, quả nhiên là có rất nhiều người đều hai tay đặt ở bên hông, thật cẩn thận nhìn ta, thần sắc thậm chí có chút đề phòng.
Ta cả kinh, khẩn trương nói: “Sao lại thế này… Chẳng lẽ cải trang lần này không tốt?”
Vô Mẫn Quân liếc mắt nhìn ta một cái nói: “Không, bởi vì ngươi lén lút thoạt nhìn rất giống kẻ trộmtặc.”
“…”
Vì thế ta chỉ có thể đoan đoan chính chính đi trên đường.
Dù sao ta phát hiện có một thứ mà trước đây ta chưa từng thấy ở hoàng cung Đông Nguyên quốc hay Tây Ương quốc, gọi là Dương Trường (??), là một loại trứng gà đặc thù, trứng gà đó nếu bị đập vỡ ra thì sẽ thấy lòng trắng trứng ở xung quanh, bên trong là lòng đỏ trứng màu vàng tươi, thoạt nhìn giống như là một vầng mặt trười vậy, cho nên mới có tên này.
Ta hiếu kỳ nói: “Ta cũng không biết có thể như vậy.”
Vô Mẫn Quân nói: “Hoàng thất Tây Ương quốc không có… Nghe nói ăn cái này dễ bị tiêu chảy.”
Ta nói: “Thật không? Thân thể ngươi mạnh khỏe như vậy, chắc là không sao đâu.” Sau đó ta đi vào một quán ăn ven đường, gọi một chén.
Vô Mẫn Quân: “…”
Một lát sau, hắn nói: “Thêm một chén nữa!”
Ông chủ tiệm vui mừng lên tiếng.
Ta chạy nhanh nói: “Không, ở đây chỉ cần một chén!”
“…” Điếm lão bản dùng ánh mắt thù hận nhìn ta.
Vô Mẫn Quân nói: “… Gì chứ.”
Ta nói: “Thân thể của ta, có vẻ nhu nhược, chẳng may tiêu chảy thì sao?”
Vô Mẫn Quân cười lạnh: “Ông chủ, mang thêm một chén nữa lại đây!”
Ta: “…”
Quên đi, mặc kệ hắn đi…
Một lát sau, ông chủ tiệm bưng lên ba bát ‘dài dương mặt’ thơm ngào ngạt, ta cùng Vô Mẫn Quân: “…”
“Vì sao lại là ba bát?” Ta khó hiểu!
Điếm lão bản nói: “hai người gọi ba bát.”
“Chúng ta gọi hai chén.” Ta kiên nhẫn giải thích, “Ta một chén, nàng một chén.”
Ông chủ tiệm nói: “Không đúng, ngài một chén, nhưng vị cô nương này trước gọi một chén, sau đó nói lại gọi thêm một chén… Không phải là hai chén sao?”
Ta cùng Vô Mẫn Quân: “…”
Ông chủ tiệm thật thủ đoạn…
“Ha ha, cám ơn !” Bỗng nhiên, một tiểu cô nương ngồi ngay tại chỗ trước mặt cái bát thừa ra kia.
… Là Tư Đồ Hữu Tình.
Ta cùng Vô Mẫn Quân vẫn duy trì “…” trạng thái nhìn Tư Đồ Hữu Tình cùng với bánh bao hình như béo hơn một chút trên vai nàng ta.
Bánh bao thấy chúng ta nhìn nó, ngượng ngùng vươn cánh tay ngắn ngủn nhỏ bé đầy thịt béo ra.
Ta: “…”
Tư Đồ Hữu Tình hoàn toàn không có ý thức được vì sao ta và Vô Mẫn Quân không nói gì, mà tức giận nói với ông chủ tiệm: “Vì sao thêm hành! Ta đã nói không cần hành rồi!”
Ông chủ tiệm: “…”
“Ôi vị tiểu cô nương này, cô nương vừa mới vào, nói không thêm hành lúc nào!” Ông chủ kêu khổ nói, không chừng đoán có người tới phá rối.
Tư Đồ Hữu Tình còn thật sự dùng tay tính toán, nói: “Một tháng trước!”
Sau đó nhìn về phía ta: “Công tử nói đúng không? À đúng rồi, ta nói cho vị công tử này!”
Ta đột nhiên nghĩ đến lúc chúng ta chia tay trước kia, nàng quả thật bỗng nhiên nói một câu linh tinh “Ta ăn mỳ không thêm hành” gì đó…
Ta không khỏi có chút giật mình, Tư Đồ Hữu Tình thoạt nhìn là tiểu cô nương cằn nhà cằn nhằn không ngờ lại linh như vậy…
Đem cái chắn không cho hành trước mặt mình đổi cho nàng, ta đuổi ông chủ đi, hỏi Tư Đồ Hữu Tình rốt cục vừa lòng: “Cô nương đã đoán từ trước chúng ta sẽ tới nơi này ăn mỳ?”
Tư Đồ Hữu Tình gật gật đầu: “Đúng.”
Ta bội phục nói: “Thật chuẩn.”
Tư Đồ Hữu Tình vừa hùng hục ăn mỳ, vừa giải thích: “Kỳ thật cũng không phải, chỉ là tiểu nữ biết chúng ta sẽ gặp nhau ở Tây Ương quốc, mà đồ ăn phổ biến nhất ở Tây Ương quốc chính là mỳ này, cho nên tiểu nữ cảm thấy nên nói trước sẽ tốt hơn.”
“… À.” Ta cúi đầu, cầm lấy chiếc đũa, tự mình cũng bắt đầu hùng hục ăn.
Lại nhìn Vô Mẫn Quân, hắn sớm cũng đã bắt đầu ăn, căn bản không để ý tới ta và Tư Đồ Hữu Tình.
Ta thấy Tư Đồ Hữu Tình có
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm