không ổn, theo hồi báo của thám tử, sáng nay hắn ta tỉnh lại sau đó bỗng nhiên trở nên có tinh thần gấp trăm lần, cũng sắc phong nhị hoàng tử Ngô Húc thành thái tử, sau đó — cứ như vậy nằm xuống mà đi.”
Ta nghe được hết sửng sốt lại sửng sốt , nhịn không được nói: “Thái Sư có tài ăn nói thật tốt.”
Thái Sư: “…”
“Tạ Hoàng Thượng khích lệ, chẳng qua cái này hiện tại … à, không phải trọng điểm.” khóe miệng Thái Sư hơi hơi run rẩy.
Ta nhanh chóng nói: “Trẫm chính là tâm tình vui sướng, tùy ý nói thôi.”
Thái Sư hiểu rõ cười cười: “Hiện tại bắc đế đã chết, nhị hoàng tử Ngô Húc và đại hoàng tử Ngô Chinh bắt đầu dây dưa không ngớt vì ngôi vị hoàng đế, tam hoàng tử Ngô Ung… Đúng rồi, tam hoàng tử Ngô Ung vì sao một chút động tĩnh cũng không có?”
Bởi vì hắn đang ở trong lãnh cung của chúng ta đó…
Đầu ta đầy mồ hôi, cười lớn nói: “Không biết đại… đại khái là chờ thời chăng.”
Thái Sư gật gật đầu, cũng lại không nghĩ nhiều: “Dù sao kỳ thật chúng ta hoàn toàn có thể nhân cơ hội tấn công Bắc Xương quốc.”
Lòng ta nghĩ chuyện này khẳng định cần Vô Mẫn Quân định đoạt, vì thế nói có lệ:
“Phải, ta cũng cho rằng như vậy… Hôm nay ta có chút mệt mỏi, ngày mai lâm triều rồi thương nghị rồi, xem xem ý tưởng trong lòng của các đại thần.”
“Vâng.” Thái Sư cung kính lui đi ra ngoài, ta chậm rì rì trở lại cung điện, Vô Mẫn Quân đã tắm rửa xong, ngồi ở trên giường viết thư, thấy ta trở về, hắn nói: “Thái Sư có chuyện gì?”
Ta nói: “Bắc đế kia đã chết.”
Vô Mẫn Quân: “…”
Một lát sau, Vô Mẫn Quân cười to: “Trời cũng giúp ta!”
Ta cũng hiểu được thật là không thể dự đoán, bởi vì thân thể của mình mà Bắc đế từ lâu nay vẫn tìm cách, nhưng kết quả vẫn là phải từng bước từng bước đi tới cái chết, xem ra thật sự là người tính không bằng trời tính a…
Vô Mẫn Quân cười xong, chậm rì rì nói: “Vậy thì được rồi, có thể đi thả Ngô Ung ra.”
Ta bây giờ mới nhớ tới Ngô Ung, cả kinh nói: “Ta biết Tư Đồ Hữu Tình có ý gì!”
Vô Mẫn Quân thản nhiên liếc mắt nhìn ta một cái.
Ta nói: “Cô nương đó nói có người chết sẽ khiến cho hai quốc không thể giao chiến — người đó chính là bắc đế! Mà lúc trước lần đầu tiên chúng ta gặp Tư Đồ Hữu Tình, ngươi có nhớ không, ta bảo với nàng ta ta tên là Thiên Duy! Thiên Duy cũng chính là Ngô Ung, nên khi nàng ta đoán khẳng định là đoán theo tên của ta, nói cách khác, Bắc đế đã chết, chiến tranh sẽ không bắt đầu, mà Thiên Duy tức Ngô Ung cũng sẽ khóc hết nước mắt!”
Ta hưng phấn nói một mạnh như dòng nước xiết, một chút thần sắc phập phồng Vô Mẫn Quân cũng không có: “Ngươi mới nghĩ sao sao.”
Ta: “…”
Người này, có thể giả vờ một chút…
Ta ngồi ở bên cạnh hắn, có chút chần chờ nói: “Dù sao thì khi chúng ta thả Ngô Ung, nói chuyện phụ thân hắn đã chết như thế nào?”
Vô Mẫn Quân khó hiểu nói: “Phụ thân hắn cũng không phải do ta hại chết , có cái gì khó nói ? Trực tiếp nói với hắn .”
Ta nói: “Với tính cách của Ngô Ung, chẳng may hắn lại khóc lớn thì làm sao bây giờ…”
Vô Mẫn Quân nói: “Không biết, dù sao cũng do ngươi nói.”
Ta: “… Ta không biết rõ chuyện này, ngươi chắc sẽ tốt hơn.”
Vô Mẫn Quân nói: “Ôi, quên đi, không muốn phiền toái, ta đem Ngô Ung giết đi là được.”
Ta: “…”
Cuối cùng một mình ta xám xịt đi lãnh cung.
***
Lúc ta đi đến lãnh cung, cảm giác nơi này quả nhiên rất lạnh, một cung điện to như vậy mà trừ bỏ cửa hai cái thị vệ, tựa hồ không có người khác, lúc ta đi vào vừa vặn gặp phải hai cung nữ đưa cơm xong đi ra, thấy ta, hai người bọn họ lộ ra vẻ mặt như gặp phải quỷ. Ta giả vờ như không phát hiện, đi vào.
Ngô Ung ở một phòng trong một khu nhà trong đó, ta đẩy cửa ra, thấy hắn xụi lơ vô lực ngồi trên giường, ngóng nhìn bên ngoài, hai mắt si ngốc.
Thấy hắn như vậy, ta thật sự không đành lòng — ngẫm lại cũng phải, ngay từ đầu đã phải ở trong mật thất đen thui, hiện tại lại chui vào lãnh cung không người, cho dù là ta, không chừng cũng sẽ vô cùng thống khổ .
Ta thử mở miệng: “Khụ… Ngô Ung?”
Ngô Ung nghe thấy thanh âm của ta, cảnh giác ngẩng đầu, sau đó hai tay bảo vệ trước ngực: “Ngươi không cần tới đây! Ta sẽ không khuất phục !”
Ta: “…”
Rõ ràng Vô Mẫn Quân đối với hắn có vẻ không tốt, ta đối tốt với hắn, hắn lại vẫn phòng bị ta như vậy… Đại khái diện mạo Vô Mẫn Quân thật sự sát khí quá nặng đi… Hoặc là nói, thoạt nhìn chính là bộ dạng bất lương?
( Vô Mẫn Quân: … )
Ta nhanh chóng nói: “Ngươi yên tâm, ta… ta sẽ không làm cái gì với ngươi cả. Ta chỉ là tới nói, ngươi có thể rời đi bây giờ.”
Ngô Ung kinh ngạc quay đầu nhìn ta: “Thật sự? Không có điều kiện gì?”
Ta gật gật đầu: “Phải, không có, ngươi có thể đi rồi. Thế nhưng phải chú ý, đừng để cho Thái Sư phát hiện ngươi.”
Ngô Ung kinh ngạc nhìn ta, sau đó nháy mắt đứng lên, như rồng như hổ bắt đầu thu dọn hành lý, ta nhìn hắn, ấp úng không biết nói tin phụ hoàng hắn đã chết như thế nào.
Sau khi thu dọn xong xuôi, ta đưa bộ trang phục thái giám cho hắn, ngay từ đầu Ngô Ung rất không tình nguyện, nhưng ta tỏ vẻ bằng không hắn sẽ mặc trang phục cung nữ, Ngô Ung đành phải nhăn nhó đi thay trang phục thái giám.
Khi hai cung nữ theo thời gian tới thu dọn bát đũa, ta nghĩ nghĩ, không để ý tới bọn họ mà cứ dẫn Ngô Ung đi thẳng ra ngoài, biểu tình của hai thị vệ kia đều rất cổ quái từ đầu tới cuối, đại khái đang nghi hoặc vì sao Hoàng Thượng lại để cho hoàng tử địch quốc ở trong lãnh cung, lại lén lút như thế… Hơn nữa, khi lần đầu tiên đến, lại là hai người Hoàng thượng và hoàng hậu cùng đến.
Ta cùng Ngô Ung ra khỏi lãnh cung, quang minh chính đại tiêu sái ở trên đường, Ngô Ung có tật giật mình, vẫn sợ hãi rụt rè , ta nhìn thấy cảm thấy phiền lòng, nói cho hắn: “Ngươi hiện
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm