cũng không biết.”
Ta không nói gì: “… À, bánh bao… cũng không biết … Thôi quên đi.”
Tư Đồ Hữu Tình ngượng ngùng nói: “Lần sau đi, để cho ta tìm được sư phụ ta, ông ấy nhất định biết!”
Ta cho tới bây giờ cũng chưa từng gặp sư phụ của Tư Đồ Hữu Tình, càng cảm thấy tiểu đồ đệ này cũng chưa chắc đã tìm thấy được sư phụ, nhưng thấy khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng như quả táo của Tư Đồ Hữu Tình, chỉ có thể gật đầu: “Được, tốt.”
Tư Đồ Hữu Tình hướng ta cười cười, lại mang theo bánh bao rời đi.
Vô Mẫn Quân ở phía sau ta cười nhạo: “Nhãi con.”
Ta nói: “Cũng không thể nói như vậy… Nàng kỳ thật rất linh .”
Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Ý của ta chính là, trước đây ta cùng vớinhiều nữ tử như vậy… À, cũng chưa từng tráo đổi cơ thể với người khác, đổi thân thể với ngươi cũng không làm chuyện như vậy. Nàng ta rõ ràng biết chúng ta không có khả năng cùng đối phương… lại nói như vậy. Đây rõ ràng là chiêu số của đám thầy bói ven đường.”
Ta xem như phát hiện, Vô Mẫn Quân đối với chuyện thần thần quỷ quỷ không hề tin tưởng, chỉ sợ những lời Tư Đồ Hữu Tình nói hắn sẽ chết hắn đều không thèm để ý, điều này cũng là một loại biểu hiẹn khác của kẻ nội tâm cường đại đi.
“Ai, quên đi, tóm lại… Trước cứ như vậy đi.” Ta thở dài.
Vô Mẫn Quân không nói cái gì nữa, trong lòng ta có tâm sự, thời gian sau đó đều không vui nữa.
Vô Mẫn Quân vẫn rất vui vẻ, đông xem tây xem, còn… òn đi chọn hai cây trâm ngọc.
Ta: “…”
Vô Mẫn Quân hỏi ta: “Đẹp không?”
Ta: “Ngươi điên rồi sao? … Chơi vui lắm sao?”
Vô Mẫn Quân phẫn nộ nói: “Nhìn ngươi xấu như vậy, tùy tiện giúp ngươi đỡ xấu một chút…”
Ta: “Ta cám ơn ngươi nga, ngươi mau bỏ xuống cho ta, ta cứ nghĩ tới trên đầu ngươi cài 2 cái trâm này đã không thoải mái !”
Vô Mẫn Quân bĩu môi, đem cây trâm thả lại chỗ cũ, ta cảm giác có người luôn nhìn ta, nghi hoặc quay đầu, vừa thấy, à, lại là ánh mắt ông chủ quán trang sức.
Hắn thấy ta nhìn về phía, ho nhẹ một tiếng, nói: “Vị công tử này, nương tử của ngài đeo rất đẹp, vì sao…”
Ta đang định giải thích, hắn lại nhẹ nhàng ho khan nói: “Khụ… Ta đi bán hàng lại kiếm không được vài quan tiền , bản thân lại có bệnh, trong nhà còn có mẹ già và con nhỏ… Khụ… …”
Hắn càng phát ra tiếng ho tê tâm liệt phế.
Vô Mẫn Quân nhìn cảm thấy buồn cười, vụng trộm cười hai tiếng, cũng diễn trò cùng: “Ai, ta tướng công … muốn để dành tiền đi mua rượu uống, không để tiền cho ta mua trang sức? Ôi ôi ôi ôi…”
Ta: “…”
Ta cầm một đống trâm lên cắm hết lên đầu Vô Mẫn Quân: “Cho ngươi hết, toàn mua cho ngươi, thích không?”
Trên đầu Vô Mẫn Quân cài vô số kim trâm ngọc trâm ngân trâm: “…”
Ta hỏi ông chủ: “Bao nhiêu tiền?”
Điếm lão bản cười ánh mắt đều mị đi lên, cũng không ho khan : “Khách quan ngài thực là đại thủ bút a! Đợi chút, ta đến tính tính toán.”
Hắn nâng bàn tính 噼 lý cách cách quên đi hồi lâu, sau đó ngẩng đầu đối ta cười cười: “Vốn là ba thỏi vàng và 1 nén bạc, nén bạc kia thì bỏ đi, ngài chỉ cần đưa ba thỏi vàng là được.”
… Ba thỏi vàng?
Quá đắt, ba thỏi vàng đủ cho cả gia đình bình thường ăn một năm… Trước kia ở trong cung, tiền tiêu vặt hàng tháng cũng chỉ được một lượng thôi.
Ta ném ra một xâu tiền: “Ngại quá, chỉ cầm theo có như vậy.”
Ông chủ: “…”
Vô Mẫn Quân cười rút một mớ cây trâm trên đầu xuống, sau đó chọn ra hai cay trâm bạch ngọc lúc đầu: “Bỏ đi, mua hai cây này.”
Ta liếc mắt một cái, ngọc là ngọc tốt, thợ khắc cũng cẩn thận, thấy ông chủ có biểu tình như thể sắp phun máu vào mặt ta, liền nhanh chóng đồng ý, cũng không chờ ông chủ quán phản ứng, cầm lấy trâm ngọc nói: “Đi, đi.”
Ông chủ: “… không tiễn.”
Ta cùng Vô Mẫn Quân lần này ra cung kỳ thật chỉ mang theo một xâu tiền, hiện tại lại dùng hết đi mua hai cây trâm ngọc, ta rất là không biết nói gì, Vô Mẫn Quân lại cười hì hì đem một cây thanh lịch cài cho ta: “Cây này nam tử mang trông rất đẹp, ngươi đeo đi.”
Sau đó đem một khác chỉ có khắc hoa mai cây trâm chính mình tùy tiện cắm xuống: “Cái này để cho ta đeo.”
Ta thật sự là mạc danh kỳ diệu: “Ngươi suy nghĩ cái gì… Ngươi không phát hiện ngươi càng ngày càng giống một nữ nhân chân chính sao?”
Vô Mẫn Quân nhìn ta: “Ngươi suy nghĩ nhiều quá. Ta chỉ là đang nghĩ, nếu chẳng may ta thật sự chết đi, tốt xấu gì cũng có thể cho người ít đồ vật.”
Ta cầm lấy cây trâm, trong lòng có chút lạ lùng, vì sao Vô Mẫn Quân lại giống như đang chuẩn bị cho hậu sự như vậy…
Nhưng lại nhìn Vô Mẫn Quân, chính hắn tựa hồ cũng không ý thức như vậy mà lại tiếp tục đông chọn tây tuyển — mặc dù trên thực tế chúng ta đã không còn tiền.
Bất tri bất giác chơi đến khi trời tối, ta và Vô Mẫn Quân đành phải hồi cung.Vừa trở lại trong cung, đã có người cầu kiến, vừa hỏi đã bị doạn đến nhảy dựng lên, hóa ra là Thái Sư.
Nghe nói Thái Sư đã tới đây cũng lâu rồi, chỉ sợ đã biết chuyện ta và Vô Mẫn Quân xuất cung.
Quả nhiên, ta vừa đi thư phòng, Thái Sư liền trực tiếp hỏi: “Hoàng Thượng, có phải ngài cùng… Hoàng hậu đi ra khỏi cung không?”
Ta làm bộ như dường như không có việc gì nói: “Chẳng qua cũng là đi xem tình hình dân chúng…” Nghĩ nghĩ, ta liền dùng chiêu thức của Vô Mẫn Quân: “Huống chi đến lúc chiến sự giữa chúng ta cùng Bắc Xương quốc trở nên hết sức căng thẳng, đến lúc đó sẽ không có thời gian đi ra ngoài.”
Thái Sư lại cười như không cười nói: “Chỉ sợ chiến sự này là không phát động được.”
Ta nghi hoặc nói: “Sao cơ?”
Thái Sư nói: “Sáng nay Bắc đế đã chết.”
Cái gì? ! Bắc đế chết ? !
Ta cũng ngơ ngác.
Ta nói: “Bắc đế… làm sao vậy?”
Thái Sư nói: “Vốn thân thể Bắc đế vẫn
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm