gọi ta Du nhi , hiện tại vì sao lại gọi ta là Thịnh An? !”
Ta làm sao mà biết, Vô Mẫn Quân chưa kịp nói cho ta biết mà!
Cơ hồ đầu ta đầy mồ hôi: “Này, ngươi trước buông…”
“Ta sẽ không!” Sự chống đối của Thịnh An quận chúa quả thật rất lớn, hung hăng trừng mắt nhìn ta một cái, liền nắm lấy tay áo của ta rồi quay đầu trừng nhìn Vô Mẫn Quân, đúng lúc Vô Mẫn Quân đang vụng trộm mở to mắt nhìn lén, chống lại ánh mắt giết người của nàng ta, sợ tới mức lại nhắm lại… Ta thật muốn giết hắn, hắn quả thật là nhân vật chuyển đổi thật là nhanh…
“Ngươi là ai, thấy ta lại dám không hành lễ?” Thịnh An quận chúa từ trên cao nhìn xuống nói, “Đừng tưởng rằng Khanh ca ca sủng ái ngươi cả đêm thì ngươi rất giỏi , nói cho ngươi, cái gì cũng không tính!”
Vô Mẫn Quân không nói ra tiếng.
Ta cũng không nói ra tiếng.
Thịnh An quận chúa nói xong, không có ai nói gì nên nàng ta đại khái cảm giác rất xấu hổ, lại ồn ào nói tiếp: “Này, ngươi sao lại cứ như thế? Ngươi mau hành lễ với ta! Ngươi lại còn dám ở trên giường Khanh ca ca? !”
Dứt lời, đương nhiên là một chưởng giáng tới.
Mà kia chính là mặt của ta!
Ta chạy nhanh tới giữ chặt tay nàng ta: “Du nhi, có chuyện từ từ nói…”
“Du cái gì nhi, vừa mới rồi không phải gọi ta là Thịnh An sao? !” Thịnh An quận chúa quay đầu phát giận với ta.
“À, Thịnh An, ” ta biết nghe lời phải kêu lên, “Có chuyện từ từ nói…”
Vô Mẫn Quân bỗng nhiên xì một tiếng bật cười, ta mạc danh kỳ diệu nhìn hắn một cái, không biết tố chất tâm lý hắn như thế nào tốt như vậy, ngay sau đó Thịnh An quận chúa liền hung hăng đẩy ta một cái: “Phong Khanh Ngôn, ngươi thật quá đáng!”
Phong là quốc họ của Tây Ương quốc, hóa ra tên của Vô Mẫn Quân là Phong Khanh Ngôn, khó trách Thịnh An quận chúa vẫn gọi hắn là Khanh ca ca…
Ta khó hiểu nhìn Thịnh An quận chúa hỉ nộ vô thường này, không biết mình lại làm cái chuyện quá đáng gì.
Vô Mẫn Quân đã ngừng cười, nhưng thân mình vẫn không ngừng run run, hiển nhiên nhin rất là vất vả, Thịnh An quận chúa thấy hắn như vậy, lại buồn bực, tiến lên suy nghĩ muốn đánh hắn.
Ta còn không có kịp ngăn lại, Thịnh An quận chúa liền dẫm trúng chỗ ướt trên sàn mà cái chỗ đó chính là vết máu của ta và Vô Mẫn Quân mà sáng nay vừa được chúng ta rửa sạch, bây giờ vẫn đang ướt sũng, chỉ thấy dưới chân nàng ta trượt một cái, cả người ập về phía trước. Vô Mẫn Quân nhanh chóng trốn sang một bên, góc áo lại không cẩn thận hất cái gối đầu lên, vì thế, chỉ thấy cả người Thịnh An quận chúa thẳng tắp hướng về chỗ lúc trước ta giấu túi châm mà ngã tới…
Sau sau đó, chờ tới lúc ta và Vô Mẫn Quân đem lật Thịnh An quận chúa không có động tĩnh đã lâu lại, ta chỉ thấy hai mắt nàng ta nhắm nghiền, trên trán còn cắm mấy cái châm lấp lánh…
Rất kinh khủng, rất dọa người, rất nghệ thuật…
Ta có chút sợ hãi dùng tay dặt dưới mũi nàng ta dò xét…Không có hơi thở.
Ta cứng ngắc nhìn về phía Vô Mẫn Quân: “Làm sao bây giờ, không có hơi thở …”
Vô Mẫn Quân cũng không khẩn trương, dò xét mạch đập của nàng ta, nói: “Yên tâm, không chết. Nàng ta phỏng chừng là bị đâm trúng vào huyệt đạo, rơi vào trạng thái mê man sâu.”
Ta thở dài nhẹ nhõm một hơi thật to, nói: “Vậy là tốt rồi.”
Vô Mẫn Quân nhíu mày: “Tốt cái gì tốt, hiện tại nàng ta đến chỗ chúng ta, phỏng chừng mọi người đều biết , trước tiên ta phải tiết lộ cho mọi người trước, hơn nữa nàng ta như bây giờ, dù chưa chết, rốt cuộc không phải hoàn hảo, thúc phụ kia của ta kia yêu ái nữ như mạng, thật sự là…”
Nghe hắn nói như vậy, ta nhịn không được nói: “Ngươi đối với nàng ta thật đúng là mọi cách nhường nhịn.”
Vô Mẫn Quân nói: “Nàng ta thích ta, điều này cũng là một cái nguyên nhân rất lớn kiềm chế thúc phụ ta.”
Ta nói: “Vậy về sau ngươi sẽ kết hôn rồi lập nàng làm hoàng hậu?”
Vô Mẫn Quân nhìn ta, ánh mắt hơi trào phúng: “Ngươi cảm thấy sau khi ta đăng cơ, có khả năng để cho thúc phụ ta bình yên ở bên cạnh ta giống như một viên pháo lúc nào cũng sẽ phát nổ sao?”
“… Sẽ không.”
“Vậy ngươi cảm thấy, sau khi ta trừ bỏ ông ta sẽ cho phép nữ nhi của ông ta bình yên ở bên người ta, giống như một viên pháo lúc nào cũng có thể phát nổ sao?”
” … Sẽ không.”
“Kia cũng thế.” Hắn thản nhiên nói, “Ta hiện tại làm bộ như thâm tình, chỉ là vì làm cho thúc phụ cho rằng ta sẽ nể mặt Thịnh An quận chúa, về sau buông tha cho bọn họ.”
Bộ dạng tâm ngoan thủ lạt hiện tại này của hắn lại khiến ta dường như nghĩ tới hình ảnh một nam nhân đứng ở trên đài cao đó, lãnh đạm nói “Trảm! Lập tức hành quyết”.
Mấy canh giờ gà bay chó sủa ngắn ngủn ở chung này, vừa ầm ỹ lại náo loạn khiến cho cơ hồ đã muốn quên Vô Mẫn Quân là người như thế nào.
Bỗng nhiên nhớ tới, thật sự là bị dọa tới chấn kinh.
Ta thật cẩn thận hỏi: “Bên cạnh ngươi như thế nào tất cả đều là pháo nổ…”
“…” Thần sắc Vô Mẫn Quân phức tạp nhìn ta liếc mắt một cái, “Khả năng chú ý tới trọng điểm của ngươi hơi chút có vấn đề…”
Ta giải thích nói: “Không phải, ta chỉ là đang nghĩ, ở trong lòng ngươi, ta đại để cũng là cái quả pháo.”
Vô Mẫn Quân nhếch miệng cười: “Yên tâm, cho dù như vậy cũng hợp với ta — trạng thái trước mắt của hai ta chính là hai quả pháo nổ mà thôi…”
“…”
Vô Mẫn Quân cẩn thận đem ngân châm trên trán Thịnh An quận chúa nhổ xuống, để cho ta gọi người tiến vào, nói là Thịnh An quận chúa không cẩn thận đụng ngã vào đầu, té xỉu , đem nàng ta mang về.
Vừa vặn quần áo Bình Dương công chúa được đưa tới , ta chỉ nhìn đã thấy mặt trước là trân châu, mặt sau cũng là trân châu lóng lánh, quả nhiên hoa lệ, mà cũng không tục khí, thợ khéo tinh tế, những viên trân châu bảo thạch trên áo vừa nhìn đã thấy không dưới ngàn viên, mỗi một viên đều được thêu cực kì tinh xảo không
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm