pacman, rainbows, and roller s
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Quý tính công chúa

hề thấy nghiêng lêch, hơn nữa chỉ thêu cũng không hề thấy đủ thấy sự cẩn thận khéo léo của thợ may.

Lại nhìn tới trang sức, tất cả đều là là trâm cài trâm cài dây kết nhất loại gì đó, nếu như mang hết trên người không chừng che khuất hết nửa mặt, nhất là một chuỗi dây lớn, ta thực lòng đề nghị Vỗ Mẫn Quân đeo nó ở chính giữa: “Nhìn không thấy mặt, như thế nào cũng thấy xấu .”

Vô Mẫn Quân không nói cái gì, chỉ là yên lặng tiếp nhận, sau đó đeo nó ở tại sau đầu.

“…”

Vô Mẫn Quân cùng ta đều không hiểu lắm trang điểm, cuối cùng vẫn là gọi cung nữ tới làm giúp, phỏng chừng hôm nay cung nữ đã nhìn quen sóng gió, tuy rằng sắc mặt hoặc trắng như tờ giấy hoặc xanh như cỏ, nhưng tay chân cũng không run rẩy, cho nên sau khi xong cũng không tồi.

Một phen bận rộn, cung nữ lui ra, ta đại lượng nói với Vô Mẫn Quân: “Quả nhiên là ba phần diện mạo bảy phần trang phục, thái tử điện hạ, ngươi như vậy đẹp quá đi.”

Vô Mẫn Quân cười nhạo: “Vân Kiều, ngươi tự nhận chính mình như vậy, thật sự là rất không biết xấu hổ .”

Ta hướng hắn cười: “Dù sao không phải là mặt của ta.”

“…”

Rốt cục cũng chuẩn bị xong, hai người chúng ta lại đại khái chuẩn bị một chút những lời nói cùng những chuyện phải làm trước khi gặp Hoàng Thượng trong chốc lát sau– từ trong chốc lát ta nói cho Hoàng Thượng Tây Ương quốc, Vô Mẫn Quân, cũng chính là ta, là Trường Nghi công chúa Đông Nguyên quốc tự đến cầu hòa. Vô Mẫn Quân, cũng giống như tin tức ta nhận được, Bắc Xương quốc thừa lúc Tây Ương quốc tấn công Đông Nguyên quốc, binh lực trong nước tương đối yếu mà tính thừa cơ xông vào, tấn công Tây Ương quốc. Thế nhưng hiện tại Tây Ương quốc đã lâu không chiến tranh với Đông Nguyên quốc, binh lính cũng ghét chiến tranh — dù sao chiến tranh xâm lược cũng sẽ kích động người ta phản kháng kéo tới thời gian diễn ra rất lâu. Mà hiện tại Bắc Xương quốc đã có động tĩnh, Vô Mẫn Quân liền quyết định rõ ràng cùng Đông Nguyên quốc liên kết, trước đối kháng Bắc Xương quốc.

Giảng hòa chủ yếu có sự liên hệ ràng buộc, mà ràng buộc này, chính là Trường Nghi công chúa.

Đương nhiên, Tây Ương quốc hoa phí nhiều binh lực tài lực tấn công Đông Nguyên quốc như vậy, không có khả năng khinh địch triệt binh liền như vậy, cho dù hoàng đế đồng ý, binh lính cũng sẽ cực kì bất mãn. Cho nên Tây Ương quốc phải cắt đất, hàng năm đều phải nộp một nửa khoản thuế thu được cho Tây Ương quốc, hơn nữa lần này cũng phải dâng tặng vàng bạc tài bảo, heo chó ngưu dương, lăng la tơ lụa vật phẩm.

Sau này hai quốc liền xem như liên bang, giúp đỡ cho nhau, tuyệt không xâm phạm nhau.

Điều này ta đồng ý , dù sao như vậy
so với việc khiến cho Đông Nguyên quốc diệt quốc, đã muốn tốt hơn rất nhiều. Nếu ngay cả như vậy đều không được, chỉ sợ hoàng đế là vạn vạn sẽ không đáp ứng, Hưu ấp vương cũng có thể lắm miệng, khi đó nếu vị trí thái tử của Vô Mẫn Quân khó giữ được, ta có thể sẽ phải cùng hắn đi chết…

Ta hỏi qua Vô Mẫn Quân, hắn tỏ vẻ Bắc Xương quốc đối với Tây Ương quốc thật là như hổ rình mồi, nhưng hẳn là còn không lớn đến mức trực tiếp đến tiến công như vậy, dù sao Bắc Xương quốc cùng nam văn nền tảng lập quốc thân trong lúc đó cùng kiềm chế lẫn nhau.

Nhưng hiện tại cũng không quản nhiều như vậy được, dù sao cũng phải muốn tạo ra một cái cớ nào đó — huống chi nếu Bắc Xương quốc không hữu hảo như vậy, tương lai dù sao cũng sẽ bị tiêu diệt .

Đối với loại thái độ kiêu ngạo này của Vô Mẫn Quân, ta không có tỏ thái độ gì.

Sau khi xác nhận không có lầm chúng ta đồng loạt cùng tới kiền điện, trước khi đi ta còn thật sự bảo với hắn rằng không cho phép gọi ta là Vân Kiểu.

Từ nhỏ đến lớn người khác đều gọi ta công chúa hoặc là Trường Nghi, cái tên Vân Kiều trừ lúc còn rất nhỏ ra, trong trí nhớ mơ hồ của ta chỉ có mẹ ruột gọi vài tiếng, còn có lúc ta học Kinh Thi, khi Thái Phó nói “Nguyệt ra kiểu hề” có nhắc tới tên của ta, ta cơ hồ quên ta tên là Vân Kiều. Vô Mẫn Quân biết tên của ta, ta không coi là ngoài ý muốn, nhưng hắn thường xuyên gọi tên của ta, khiến cho ta có chút kỳ quái .

Sau khi Vô Mẫn Quân nghe xong lời nói của ta, nhoẻn miệng cười: “Vậy… Kiều nhi?”

“… Ngươi vẫn gọi ta là Vân Kiều đi.”

Ta là thái tử, đi tới nơi tĩnh dưỡng của Hoàng Thượng có thể đi kiệu, nhưng Vô Mẫn Quân thì không, hắn chỉ có thể đi bộ ở bên cạnh cỗ kiệu.

Bởi vì hắn phục sức quá mức hoa lệ, tựa hồ không nhìn thấy tóc đen trên đầu, chỉ thấy ánh vàng rực rỡ của trang sức, ta nhìn thấy như vậy đã cảm thấy dọa người, huống chi hắn là người mang.

Ta lại cảm thấy năng lực thích ứng của hắn rất mạnh, ta ngay cả mặc xiêm y của hắn đều cảm giác không ổn, nhưng hắn mặc xiêm y nữ tử, mang đồ trang sức nữ tử, còn phải trang điểm lại một chút cũng không hề thấy không quen. Ta chỉ có thể nói, hoặc là hắn co được dãn được, hoặc là… trước kia ở chỗ không người, hắn cũng thường vụng trộm hóa trang thành nữ tử…

Hồi ta ở Đông Nguyên quốc rất ít ngồi kiệu, chủ yếu là vì lúc luyện tập không thích ngồi kiệu, thứ hai cũng không có người nào để ý ta có ngồi kiệu hay không. Hiện tại ngồi trong kiệu, người trong cung không được đi quá nhanh, cho nên so với đi bộ còn chậm hơn, ta ngồi ở trong cái cỗ kiệu lảo đảo này, lại nhìn ánh vàng rực rỡ từ cái ót Vô Mẫn Quân, chỉ cảm thấy nhàm chán vạn phần, suy nghĩ bay loạn…

Rốt cục đến Thanh Thân điện nơi Hoàng Thượng nghỉ ngơi, ta đang định thở phào nhẹ nhõm, chợt nghe thấy Vô Mẫn Quân nói nhỏ: “Thúc phụ ta cũng đến đây.”

Ta có chút khẩn trương ngồi thẳng người lại, nhìn thấy ở trong cỗ kiệu bên cạnh có một nam tử trung niên bụng phệ, hắn ta mặc dù có hơi mập nhưng ánh mắt gian xảo có chút tương tự với Vô Mẫn Quân, lúc tuổi trẻ hẳn cũng là một mỹ nam tử, ta cũng hạ kiệu, hắn thấy ta, liền hơi hơi hành lễ: “Thái tử.”

“Hưu ấp vương.” Ta đáp lễ, “Thúc cũng đến thăm phụ vương sao.”

Google PlusTwitter

[8/89] < 18910>

 

Wap đọc truyện » Tiểu Thuyết

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON