Huyền ngực liền nổi lên một trận đau đớn.
Hồi tưởng thức dậy biết nàng vẫn còn ở trong biển lửa, hắn trong lòng lo lắng như lửa đốt; Hồi tưởng lại khi thấy nàng hoảng sợ bất lực cuộn mình ở trong phòng, ngực hắn nổi lên một trận đau lòng khó có thể áp chế; Hồi tưởng lại lúc nàng hôn mê ở trong lòng của hắn, giống như có người ở trong ngực của hắn hung hăng đâm một đao khiến hắn đau đớn......
Cảm xúc lúc đó mãnh liệt như vậy, như thế khắc sâu, làm cho hắn trở nên thấy rõ tâm ý của chính mình –
Hắn quả thật phi thường phi thường để ý nàng, đối với nàng cảm giác sớm không phải là cảm tình của hai đứa nhỏ vô tư, mà là nam nhân đối với nữ nhân.
Chính là, cô gái trong lòng hắn, vẩn là rất ghét hắn xem hắn là khắc tinh mà ông trời phái xuống trị nàng đi?
Một tia cười khổ hiện lên ở trên khóe miệng Viêm Tử Huyền, hắn chầm chậm đi vào bên giường, thân thủ nhẹ nhàng vì nàng lau đi nước mắt.
Nghĩ đến những viêc mà những năm gần đây nàng gặp được, hắn nhẹ nhàng thở dài, trong lòng rất không đành lòng.
Trên gường, Tô Ninh Nguyệt nguyên bản mê man, nhưng ác mộng dây dưa lại đến.
Trong mộng nàng lại lần bị giam trong biển lửa hừng hực cháy, không có đường trốn, không chỗ có thể trốn, chỉ có thể nhìn từng cây cột một ở trước mắt nàng ngã xuống.
Nàng hốt hoảng phe phẩy đầu, phát ra lời hoảng sợ vô nghĩa.
"Không...... Không...... Không cần...... Không......"
Viêm Tử Huyền mi tâm vừa nhíu, cầm bàn tay nhỏ bé hơi hơi lạnh của nàng.
"Tiểu Nguyệt Nhi! Nàng đang gặp ác mộng sao, Tiểu Nguyệt Nhi!" Hắn muốn đem nàng lay tỉnh lại, nhưng mà nàng vẫn bị ác mộng dây dưa quấn lấy, vẫn chưa tỉnh lại.
Ở trong mộng nàng thấy phụ thân chính là bị ngọn lửa cắn nuốt, hình ảnh tàn khốc kia làm cho nàng đau lòng không chịu nổi, rơi lệ đầy mặt.
Nàng không cần phụ thân vì cứu nàng mà chết, phụ thân luôn như vậy thương nàng, sủng nàng, nàng không muốn phụ thân chết, không muốn a!
"Ai tới cứu cứu phụ thân...... Cứu mạng...... phụ thân...... Không cần! Không –" Tô Ninh Nguyệt một bên thất thanh khóc rống, một bên kích động vung hai tay, giống như muốn từ trong biển lửa cứu phụ thân ra.
Viêm Tử Huyền khinh bắt lấy hai tay nàng không ngừng vung vẩy, nhưng trong mộng nàng lại tưởng tử thần đến nên càng kích động phản kháng, muốn thoát khỏi sự đáng sợ này.
Nàng kinh hãi khóc kêu, thân mình mảnh khảnh kịch liệt giãy dụa, cảm xúc lâm vào cuồng loạn, cuối cùng thậm chí cắn môi của chính mình, dùng sức đến nổi cánh môi đều trở nên trắng.
"Tiểu Nguyệt Nhi, mau tỉnh lại!"
Viêm Tử Huyền đau lòng kêu, cũng một tay kéo nàng ôm vào trong ngực.
Thấy nàng môi chảy ra tơ máu, làm cho hắn không đành lòng, sợ nàng lại tiếp tục thương tổn chính mình, dưới tình thế cấp bách, hắn không cần nghĩ ngợi cúi đầu hôn trụ môi của nàng.
Mới đầu, Tô Ninh Nguyệt kịch liệt phản kháng, còn há mồm cắn loạn, làm cho hắn thản nhiên nếm huyết tinh (máu), phân không rõ là của nàng hay là của hắn.
Trên môi truyền đến một chút đau đớn, nhưng không có làm cho Viêm Tử Huyền lùi bước, vẫn ôn nhu mà kiên định hôn nàng.
Hắn hơi thở nóng rực cùng cái áp ôm ấm áp, làm cho người trong lòng giống như được trấn an, Tô Ninh Nguyệt cũng dần dần an tĩnh lại.
Phát hiện người trong lòng đã không hề giãy dụa kịch liệt, Viêm Tử Huyền mới buông lỏng môi của nàng ra.
Nhìn nàng bộ dáng loang lổ nước mắt, hắn đau lòng than nhẹ một tiếng, lấy cánh tay đem thân mình kiều nhỏ của nàng thu vào trong lòng.
Nhìn thấy một thân hình suy yếu như vậy, thực làm cho người ta không đành lòng, nếu có thể, hắn thật hy vọng có thể thay thế nàng nhận hết thảy thống khổ cùng đau xót.
Tô Ninh Nguyệt nửa ngủ nửa tỉnh, cảm giác chính mình có một cỗ ấm áp cấp vây quanh, mà mới từ cảnh đáng sợ trong mơ tỉnh lại, vẫn cảm thấy cả người rét run.
Bản năng làm nàng vươn tay cánh tay, gắt gao ôm ấp thân thể trước mặt, khát vọng có thể từ trên người hắn hấp thu thêm một chút ấm áp.
Viêm Tử Huyền tùy ý nàng giống con mèo nhỏ cuộn lại ở hắn trong lòng hắn, tay vẩn trấn an vỗ nhẹ vào lưng của nàng, cũng ở bên tai của nàng thì thào trấn an.
"Không có việc gì, Tiểu Nguyệt Nhi, đã không có việc gì."
Hảo ấm áp...... Hảo an ổn...... nơi này có thể tìm thấy sự an ổn......
Tô Ninh Nguyệt lẳng lặng rúc vào trong lòng của Viêm Tử Huyền, qua hồi lâu mới mở nửa mắt nhưng mà đầu óc của nàng vẫn mờ mịt, phân không rõ ràng lắm là ở cảnh trong mơ hay là sự thật.
Nàng nâng lên đôi mắt, nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của Viêm Tử Huyền, trong đầu nhất thời hỗn độn còn không có khôi phục thanh tỉnh, chỉ có thể kinh ngạc nhìn hắn.
Thấy nàng đã muốn tỉnh lại, Viêm Tử Huyền thấp giọng nói:"Hiện tại không có việc gì, Tiểu Nguyệt Nhi, ta đã đem ngươi tới quán trọ còn có biểu cữu, biểu cửu nương cùng hai biểu đệ của ngươi cũng đều bình an vô sự, ngươi cái gì cũng không cần lo lắng."
Những lời này qua một hồi lâu mới rốt cục truyền tới trong đầu Tô Ninh Nguyệt, mà nàng cũng thẳng đến lúc này mới rốt cục hoàn toàn "Kinh" tỉnh.
Nàng cứng đờ, trợn mắt há hốc mồm mà trừng mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú của Viêm Tử Huyền, nhìn một lúc nàng rõ ràng phát giác chính mình chẳng những rúc vào trong lòng của hắn, bản thân hai tay còn ôm chặt thân hình của hắn.
Bên tai giống nhau truyền đến một tiếng oanh, nguyên bản gương mặt có vẻ tái nhợt bỏng nhiên trở nên đỏ hồng, nàng vội vàng đẩy hắn ra, tim cuồng loạn đập mạnh.
Trời ạ, nàng đây là làm sao vậy? Thế nhưng rúc vào của hắn trong lòng, còn gắt gao ôm hắn!
Tô Ninh Nguyệt cảm thấy xấu hổ lại ảo não, mà hắn...... lại rất thích khi dễ của nàng, khẳng định sẽ không bỏ qua cơ hội này mà cười nhạo nàng đi?
Nàng vừa thẹn vừa giận cắn môi nhi, không được chính mình lại đi hồi tưởng lại cảnh vừa rồi làm nàng xấu hổ khốn quẫn vô cùng thân thiết, nhưng mà không nghĩ đến, nàng sẽ không nhớ tới nhà của biểu cữu đại
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm