tiệm nữ trang.2 cô bé bán hàng nhìn hắn chăm chú,hắn đã quá quen với cảnh đó nên không lấy gì ngạc nhiên.Hắn đi xung quanh,ngắm ngắm,nghía nghía những món trang sức đẹp đẽ mắc tiền.Bỗng mắt hắn dừng lại nơi sợi dây chuyền đó.Đấy là 1 sợi dây rất đẹp,mặt dây chuyển hình giọt nước lấp lánh,tâm hồn hắn chợt nghĩ đến Ivy,nhỏ mà mang sợi dây chuyền này thì sẽ hợp lắm đây.
_Ôi,đẹp quá!_mẹ hắn thấy con trai mình đang ngắm nghỉa chăm chú 1 vật gì thì đi đến xem_con có mắy thẩm mỹ thật đấy,Stephanie mà mang nó thì chắc đẹp lắm.Con mua đi!
_Tôi mua sợi này!
Hắn và mẹ hắn quay sang người vừa nói câu đó.Một cậu trai khoảng 22 tuổi đang hồ hởi nói với cô bán hàng,tay cậu ta chỉ vào sợi dây chuyền mà hắn định mua.
_Ơ!_mẹ hắn ấp úng,rồi quay sang hỏi cô bán hàng_còn sợi nào như vậy nữa không?
_Dạ hết rồi,nhưng còn màu khác!_cô ta trả lời.
_Vậy cậu nhường cho tôi mua sợi này được không?_mẹ hắn nói với cậu trai kia.
Cậu ta cười:
_Bác thông cảm,cháu thích sợi này!
Hắn lay lay tay mẹ:
_Mình mua màu khác cũng được mà mẹ!
_Uhm!_mẹ hắn miễn cưỡng gật đầu.
Hắn quay sang cậu ta:
_Anh mua tặng bạn gái ah?
Cậu ta lại cười:
_Cũng không phải,hôm nay là sinh nhật cô ấy. Tôi hi vọng cô ấy sẽ hiểu tình cảm tôi 1 ngày gần đây.
_Vậy chúc anh may mắn!
_Cám ơn!Thôi chào anh và bác,tôi đi trước.
Hắn gật đầu chào.Và nhanh chóng trả tiền mua sợi khác.
Lần gặp đầu tiên của Henry và Dennis đã diễn ra như thế đó ^^!!
Chương 21
Henry ngồi bệch xuống đất,thở nặng nhọc.Hắn vừa mới mua mấy bụi hoa lyly và đem đến trồng ở khu vườn nhỏ sau trường.Thật khó khăn với 1 công tử như hắn,1 người chưa bao giờ động tay động chân làm bất kì việc gì,bây giờ lại cuốc đất,trồng cây,áo quần lem luốc hết cả. Trông hắn lúc này không giống công tử nhà Hamilton nữa rồi.
Hắn cũng không hiểu mình đang làm gì,hắn đang hi vọng vào điều gì nữa?Tình cảm của hắn,hắn không thể nào điều khiển được rồi.Chỉ có lúc uống say thật say,hắn mới không suy nghĩ,không nhớ gì đến nhỏ,còn không,lúc nào hắn cũng cảm thấy nhớ nhung,đau khổ.Ngày nào đến trường hắn cũng lẩn vào trong này ngồi,để nỗi nhớ nhỏ thêm da diết,tha thiết.Hắn vẫn biết..cố quên sẽ càng nhớ,nên…bây giờ,hắn cố nhớ để mà quên..Nhưng càng nhớ thì hắn lại thấy rằng..quên là 1 điều không thể.
Hắn ngắm nhìn những bông hoa lyly xinh đẹp dưới ánh nắng mặt trời,đẹp thật,chẳng trách nhỏ thích hoa này như thế.
“Anh nhớ em đến phát điên lên được!!!Đến bao giờ anh mới được gặp lại em đây?Ivy?”
Hắn nằm dài trên bãi cỏ,ngước lên nhìn trời,rồi nhắm mắt lại…ước chi có 1 cơn mưa đổ xuống..để hắn thấy sảng khoái và thoải mái…
_Anh ngủ ah?
Hắn giật mình mở mắt ra,ngồi dậy.Stephanie đang nhìn hắn,cười:
_Sao…sao em biết anh ở đây?
_Anh Jack chỉ cho em!
Cái thằng quỉ Jack,lát gặp nó chết với mình.Hắn nghĩ thầm.
_Hoá ra lâu nay anh ở đây,làm em tìm muốn chết.Em năn nỉ muốn gãy lưỡi luôn anh Jack mới chỉ cho em đó!
_Em năn nỉ sao?_Hắn hỏi
_Em nói là ảnh chỉ cho em đi rồi mai mốt em đãi ảnh 1 chầu thịnh soạn.Thế là ảnh chỉ!
“Cái thằng phản bội,nó vì ham ăn mà nỡ vứt bỏ tình anh em” ^^~
Như đoán ra được suy nghĩ của hắn,Stephanie cười:
_Em nói giỡn thôi!Em bảo với ảnh là mẹ anh nhờ em đưa đồ cho anh.
_Mẹ anh đưa gì?
Cô bé cười hihi:
_Đâu có đâu,em nói vậy để anh Jack chỉ cho em mà!
Hắn ngao ngán..muốn yên tĩnh cũng không được.
_Em có cái này cho anh nà!_Stephanie vừa nói vừa lôi trong túi xách ra 1 cái hộp nhỏ.
_Cái gì vậy?_hắn hỏi.
_Bánh em tự làm đó!Lần đầu tiên em làm,anh ăn thử đi.
Cái bánh nhỏ thôi nhưng nhìn bề ngoài rất xinh xắn,có điều…mới làm lân đầu...phiêu quá
>__
_Anh không thích ăn bánh,em ăn đi!
Khuôn mặt Stephanie bỗng xịu xuống,lộ rõ vẻ buồn.Hắn lại không chịu nổi cái nét mặt ấy.
_Thôi!đưa đây anh ăn!_hắn cầm cái bánh,cắn 1 miếng!Lạy chúa….sao cứng và khô thế này,đây là bánh ngọt mà sao lưỡi hắn nếm thấy….mặn! >___
Ánh mắt Stephanie nhìn hắn hi vọng:
_Ngon không anh?
Hắn nuốt cái ực..1 cách “hơi bị”khó khăn, gật đầu:
_Uhm!..ngon.Làm lần đầu như thế là…khá rồi
Cô bé lại cười…dễ thương! ^__^~
Bỗng cô đưa mắt nhìn những bông hoa:
_Woa,đẹp quá!!
Hắn im lặng không nói,đang cố gắng ăn hết cái bánh cho xong chuyện.Chúa phù hộ cho hắn..
Stephanie lại tiếp tục nói:
_Chỗ này thật là hay,mỗi lúc mệt chỉ cần ra đây ngồi,nghe nhạc,hay là nghỉ 1 giấc chắc sẽ thấy thoải mái hơn nhiều lắm anh ha.
Cảm tạ trời đất,hắn đã nuốt xong miếng đá..ah,miếng bánh chứ.cũng may là cái bánh nhỏ thôi chứ nếu to chắc hắn ăn vừa bị nghẹn vừa muốn ói quá!!
_Cám ơn em nghen,bánh làm ngon lắm!
_Vậy mai mốt em làm nữa nghen anh!_Stephanie hí hửng
_Ấy..ấy.._hắn hết hồn_ ah ý anh là làm gì cho mệt,mai mốt ra tiệm mua ăn ngon hơn,ah không ..khoẻ hơn!
Rồi sợ cô bé bắt bẻ,hắn liền đứng dậy:
_Anh vào lớp đây!
_Nhưng chưa vào tiết mà!
_Ah,anh vào trước….ôn bài!Lát có bài kiểm tra!bye em nghen!
Mấy bạn tin hắn không?ôn bài?chuyện khó tin như gà trống mà đẻ trứng vậy!Tôi,tác giả không hề tin,tôi chắc mấy bạn cũng vậy,nhưng Stephanie..thì tin
_Dạ,vậy chúc anh kiểm tra được
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm