XtGem Forum catalog
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Cân đo tình yêu

từng vòng, nhìn mọi thứ hỗn loạnxung quanh, đột nhiên thỏa mãn nở nụ cười.



Cúi người hôn bờ môi hơi sưng kia, nhìn cô gái nhỏtrong lòng bởi vì hít thở không thông mà rên rỉ, Trần Dục Trạch thỏa mãn, từ bờmôi kia một đường hôn qua cằm, cổ, vai, xương quai xanh, mút khối mềm mại xinhđẹp kia, lại đi xuống phía dưới một đường liếm qua rốn, liếm qua mảnh rừng rậmrạp, cuối cùng đến gần khe núi kia, dùng sức vừa mút, vừa liếm.



Người dù có buồn ngủ đến đâu cũng sẽ bị khiêu khíchnhư vậy làm tỉnh, Mộc Hủy cũng không nhịn được nữa, líu ríu một tiếng, khôngnén được mà chửi ầm lên: “Trần Dục Trạch, anh TMD muốn cũng nhanh lên một chút,đừng tra tấn em nữa!” Trần Dục Trạch cười cầm thương ra trận, em cứ nói thô tụcđi, em cứ nói thô tục nữa đi, cho nên, vài giây sau liền biến thành “Trần DụcTrạch, cầu xin anh, em sai rồi, sai rồi, Trần Dục Trạch, cho em, huhu ~~~~(>_<)~~~~,cho em, cho em.”



Tục ngữ nói rất đúng, yêu đương không lấy kết hôn làmmục đích thì đều là đùa giỡn qua đường, huống chi, con vịt luộc chính vẫn sợ sẽbay mất, vì vậy, Trần Dục Trạch cùng Mộc Hủy ở biệt thự bên bờ biển chơi khoảngmột tuần sau, anh liền dùng cách đóng gói mà khiêng bạn nhỏ Mộc Hủy không muốnvề nhà lên xe, Trần Dục Trạch một đường vừa lái xe, vừa dỗ bạn nhỏ Mộc Hủy làmnũng nước mắt đầy mặt trở về thành phốC.



Mộc Hủy là đứa con nhà họ Mộc nhặt được thì không sai,Mộc Hủy bị nhà họ Mộc từ bỏ cũng không sai, nhưng mà, nơi này là Trung Quốc vĩđại, thế nên, cho đến nay, trong sổ hộ khẩu nhà họ Mộc vẫn có một trang viếttên Mộc Hủy. Vì để mình được danh chính ngôn thuận, vậy khẳng định là phải kếthôn, mà kết hôn thì khẳng định là cần mang cuốn sổ hộ khẩu nhỏ màu đỏ kia đếnCục Dân Chính, tuy rằng Trần Dục Trạch có bản lĩnh không cần sổ hộ khẩu cũng cóthể lấy được giấy chứng nhận kết hôn, nhưng mà, nếu như sau này sinh một đứacon v.v… thì sao, nói tóm lại chính là, nếu hộ khẩu đã ở trong tay Trần DụcTrạch, anh có thể yên tâm, mặc cho Mộc Hủy có nhảy nhót thế nào cũng không nhảyra khỏi ngũ chỉ sơn của Trần Dục Trạch anh được, mà như vậy, cũng nhân tiện cóthể chấm dứt quan hệ giữa Mộc Hủy và người nhà họ Mộc, thực ra, lúc làm lại hộkhẩu có cần sửa tên Mộc Hủy lại thành Trần Hủy không nhỉ, Trần Dục Trạch nghĩthầm.



Nhìn chằm chằm người đàn ông bên cạnh, lại nhìn ngườiđàn ông bên cạnh chằm chằm, tuy rằng không khuất phục trước quyền thế, nhưng mànhìn ánh mắt người đàn ông bên cạnh này, vẫn phải nuốt nước miếng, bang bangbang, tiếng gõ cổng chính nhà họ Mộc.



Thật ra mục đích Trần Dục Trạch mang Mộc Hủy tới nhàhọ Mộc lần này rất đơn giản, chỉ để lấy sổ hộ khẩu của Mộc Hủy, cửa trước mắtmở ra, người mở cửa là Mộc Cẩn, Mộc Cẩn nhìn cô gái trước mắt mặc chiếc váy màuxanh lá mạ, ánh mắt sáng ngời, liền cứ như thế mà ngơ ngác nhìn cô gái ấy:“Hủy. . . Hủy. . . , em đã trở về.“



Kéo kéo góc áo người bên cạnh, lại kéo kéo góc áongười bên cạnh, nhưng nhìn thấy bộ dáng Trần Dục Trạch thờ ơ như đang xem kịchvui, Mộc Hủy thở dài một hơi, kính cẩn lễ phép gọi một tiếng “Anh.”



“Ai vậy, ai vậy, ai tới đấy.” Còn chưa thấy bóng ngườiđã nghe thấy tiếng trước, Trần Dục Trạch một tay ôm lấy Mộc Hủy, tuyên cáoquyền sở hữu, nhìn Mộc Cẩn bị Mộc phu nhân kéo lại, ánh mắt nhìn Mộc Hủy từ vuivẻ, khiếp sợ, khó hiểu, tức giận, cuối cùng là phát điên mà gào to, “Cái conhèn mọn kia, mày còn không biết xấu hổ mà trở về sao, mày còn sợ mày làm hạinhà họ Mộc chúng tao chưa đủ à, mày cút đi, cút đi…”



Trần Dục Trạch ôm cô gái trong vòng tay, cứ như vậy,không coi ai ra gì mà vòng qua bà Mộc và Mộc Cẩn, đi vào trong biệt thự nhà họMộc, nhìn Mộc tiên sinh đang đi xuống lầu, anh lớn tiếng nói to, phong độ đườngđường, tràn ngập tự hào cùng khí phách vương giả, “Tôi tới nơi này cũng chỉ cómột mục đích, tôi muốn kết hôn với Mộc Hủy, tôi cần sổ hộ khẩu của cô ấy.”



“Cáigì vậy, tôi không nghe lầm chứ.” Bà Mộc giả vờ lấy làm kinh ngạc, vòng ra trướcmặt Trần Dục Trạch, chậc chậc lên tiếng: “Cậu là tên nhóc ngang tàng từ đâunhảy ra vậy, dám cưới con hồ ly này, chậc chậc, tôi nói cho cậu biết, nhặt đượcthì chỉ là nhặt được thôi, còn muốn hộ khẩu gì chứ, hừ hừ, thật là chuyện nực cười,quá nực cười mà.”



Trần Dục Trạch ẩn chứa tình cảm nhìn chằm chằm MộcHủy, ôm cô ngồi vào vị trí chủ nhân trên sô pha, tự mình rót trà cho mình, nhìnMộc Cẩn kéo lấy Mộc phu nhân ngồi ở bên tay trái mình, cố gắng không để bà tanói chuyện, Mộc tiên sinh ngồi ở một bên khác của cậu chủ Mộc, đối diện vớiTrần Dục Trạch, Trần Dục Trạch khẽ cười một tiếng, “Chỉ một câu thôi, sổ hộkhẩu là đưa hay là không đưa.”



“Đưa, đưa cái gì mà đưa, không đưa.” Bà Mộc chỉ vàoMộc Hủy, vẻ mặt ghét bỏ “Tôi nói cho mà biết, tôi mặc kệ cậu là ai, tôi nóikhông đưa sẽ không đưa, đồ rác rưởi này làm hại nhà chúng tôi thảm như vậy, dựavào cái gì có thể để nó được hạnh phúc chứ, tôi nói cho tên nhãi như cậu biết,cậu có biết xí nghiệp Mộc thị không, ha ha, chính là xí nghiệp của chúng tôiđấy, thế nào, sợ rồi chứ.”



Thổi nhẹ bọt trà, uống một ngụm, không tồi không tồi,là Thiết Quan Âm thượng hạng, ôm Mộc Hủy, nếu không có người ngoài thì đã xoaxoa đầu nhỏ của cô rồi, anh áp sát tai cô nhẹ giọng nói “Em yêu à, tuy rằng ởđây đã không còn lưu giữ em, nhưng dù sao em cũng lớn lên ở nơi này, có ký ứctuổi thơ của em, đi thăm một chút đi, sau này chúng ta sẽ không đến đây nữa.Hửm?



Hàilòng vì nhận được cái hôn của Mộc Hủy, nhìn cô gái kia một bước thành ba bướcmà chạy khỏi chiến trường này, nhìn Mộc Cẩn muốn đuổi theo lại không dám, tâmtình anh liền tốt lên, xoay xoay ly trà trong tay: “Mộc tiên sinh, Mộc phunhân, các người dùng một ít cổ phần các người

Google PlusTwitter

[8/13] < 18910>

 

Wap đọc truyện » Tình cảm teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON