theo đôi giầy nó tặng......
- Anh đi đâu đấy!!!!_Nó chạy xuống hỏi
- Tui đi công chuyện!!!
- Vậy anh đi đi!!_Nó nói rồi bước xuống cạnh hắn
- Mà cô cũng đi đâu hả???_Hắn nhìn nó
- Tui đi với Thy và Trường mà!!
- Vậy tui đi!bye_Hắn bước nhanh ra khỏi nhà
Nó cũng ra khỏi nhà,đón taxi và đế sân bay........
___________SÂN BAY__________________________-
- Như!!!_Tiếng Thy gọi nó
- Ra chưa??_Nó chạy lại hỏi
- Chưa đâu!!!khoảng 10' nữa!!_Trường nhìn đồng hồ đáp
- Hồi hợp quá!ko biết Nhi sẽ ra sao nhỉ??_Thy nói
- Chắc xinh ra và lớn hơn mà!!!_Nó chen vào cười
- Rồi đáp xuống rồi!!!_Trường nhìn đồng hồ nói
Nó và hai đứa bạn cùng chờ đợi........
- Hồi hợp quá!!!!_Nó cầm bó hoa rung rung
Từ trong bước ra một cô gái mặc trên người chiếc váy hoa rực rở ,làm nổi bậtlàn da trắng như tuyết,tóc xỏa dài đeo kính và kéo valli từ từ bước ra.....
- Hello!!!!!_Nhi vẩy tay chào
Nó tính chạy lại ôm con bạn sau 3 năm xa cách nhưng bổng Nhi bỏ valli và chạylại một người con trai và ôm chầm lấy hắn.Nó cầm bó hoa rớt xuống,hai chân rungrung ko cử động được.........
"Đùng....."Nó ko tin vào mắt mình được là hắn,hắn đang ôm Nhi và bạngái của hắn là Nhi bạn thân của nó."Ko....ko thể nào...."Nó lắc đầuxua đi suy nghĩ
Lòng nó hoang mang một cảm giác gì đó nhói trong tim làm nó ko còn thở được.Thyvà Trường thì đứng đó bất ngờ ko biết phải làm gì nữa..........
Hắn đang ôm Nhi,hắn ko thấy nó đang khóc ko thấy nó ở đây....Hắn rời vòng tayNhi cười,và Nhi cũng mỉm cười nhìn hắn....Nhi cầm tay hắn tiến về phía nóvà.........................
Hắn khựng lại khi nhìn thấy nó hai mắt long lanh bổng chùn xuống đến lạthường,chân cũng bắt đầu đứng lại..........
- Nè!ko nhận ra tui sao??_Nhi vô tư nói
- Hihi sao ko chứ?khỏe hả??nhớ bà quá!_Thy ôm Nhi
- Như!bà sao vậy?ko vui sao??_Nhi quay qua nó lo lắng
- Àk....tại tui ko khỏe!!_Nó gượng cười
- Lo vui nên quên tui rồi hả??_Trường nũng nịu
- Cái ông này!!càng handsome đó nha!!_Nhi vổ vai nói
- Đừng có khen!!coi chừng sân bay nổ đó!_Thy chọc
Mọi người cười vui vẽ chỉ riêng mổi nó và hắn là đau khổ nhìn nhau.......Mọichuyện cứ như là một cơn ác mộng,chồng của mình là người yêu của bạn thân....Bikịch đời nó.........
Mọi người đứng đó ko khíim lặng đến ngột ngạt,nó chỉ biết nhìn hắn anh mắt ko thể nào buồn hơn,có cáigì đó cay cay lắm nơi khóe mắt nó nhưng ko....nó ko được phép khóc....ko đượcphép mềm lòng......Hắn nhìn nó cảm xúc của hắn cũng chẳng khác gì nó,đau đaulắm và hắn còn bất ngờ hơn khi nó và Nhi là bạn thân...Vậy mà sáng nay hắn đãnói dối nó là đi công chuyện......
- Àk...quên giới thiệu!!!đây là Gia Khang người mà mình thường kể đó!!!!_Nhinói và nháy mắt với nó.Hắn là người mà Nhi rất yêu và cô hay kể cho nó và Thynghe về hắn....
- Và đây là Như,Thy,Trường bạn em!!!_Nhi sang nhìn hắn nói
- Như sao nhìn Khang hoài vậy....mọi người quen nhau àk..._Nhi nghi ngờ khi thấynó nhìn hắn
- Thì........._Thy định nói nhưng nó cản lại
- Àk....ko quen!!!chào bạn!_Nó nhanh nhẹn cúi người chào hắn
- Ukm!!Chào!!!_Hắn cũng cúi xuống nhẹ
Xa lạ là cảm giác của cả hai lúc này.....Đứng bên cạnh hắn nhưng nó chẳng còncảm giác gì nửa có một điều gì đó đã làm thay đổi...Thy và Trương im lặng nhìnnó.thật ra Thy và Trừơng đều biết nó yêu hắn,nhưng cũng chỉ biết imlặng.........
- Vui quá àk...hay tui về nhà bà thăm hai bác ha!_Nhi cười nhìn nó
- KO ĐƯỢC!!_Nó và Hắn đồng thanh hét lên
Nhi ngở ngàng trước phản ứng của cả hai"cả hai người bị sao thế này?saolại buồn như thế chứ??"
- Tại bà mới về mệt mà!!!hôm khác đến chơi cũng được!_Nó lên tiếng phá tan sựnghi ngờ của Nhi
- Đúng rồi đó!em về khách sạn nghĩ đi!_Hắn cũng chen vào
- Ukm!vậy cũng được,vậy tui đi trước nha!!_Nói rồi Nhi và Hắn bước đi
- Gặp lại sao!!!!_Trường vẩy tay chào
Hắn quay lại nhìn nó rồi bước đi,nó nhìn theo bóng dáng hai người khuấtdần....và từ từ nó khụy xuống nó ko còn đủ sức lực để đưng nửa,có cái gì đó nổnghổi trên má nó đang từ từ lăn xuống,trái tim nó nhói đau gọi tên người con traiđó..........Đau đến nghẹt thở,có bờ vai của ai đó đang cúi xuống ôm nó dịudàng.
Cảm giác được hơi ấm kì lạ nó ngước lên mắt đầy nước nhìn người con trai đó làTrường....Trường đau khổ nhìn nó khóc thật sự chẳng biết làm gì ngoài cách ômnó.....Cứ thế nó khóc càng to hơn và cứ như thế Trường lại ôm nó chặthơn.......
- Khóc đi nếu cảm thấy thoải mái!!!_Trường nhẹ nhàng vổ vai nó
- Hức....đau....đau lắm.....hức....hức...._Nó nấc lên thành tiếng
- Ukm!!!tui biết!!!
- Tại sao.....tại sao....lại là bạn tui chứ.....tại sao...lại là Nhi mà ko phảilà người con gái khác....
- ..................._Trường im lặng nghe nó oán trách hắn
- Tui phải làm sao đây???
- Như àk....có ai ngăn cản được trái tim mình đâu!đừng khóc nửa mà....._Trườngnói như van xin
Thy chết lặng tại đó và nhìn nó cảm giác đau tê tái,nó là người sống vui vẽthân thiện mà giờ đây nó phải khóc vì một người con trai.......
Nó cứ thế ôm Trường mà khóc mà oán trách,tại sân bay mọi người qua lại nó vẩnko quan tâm,nước mắt nó rơi ướt cả vai áo Trường......
Ngồi trên taxi nó tựa đầu bên kính,sau trận khóc mệt mỏi,ánh mắt nó buồn đến vôtận,bên ngoài trời đang mưa,từng hạt mưa nhẹ nhàng rơi xuống làm nó đau lại càngđau........
Thy ngồi cạnh nó khẻ lấy tay nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của nó...........
- Đừng buồn nữa!bà mạnh mẽ lắm mà!
- .................................._Nó im lặng như ko nghe thấy
- Tại sao phải như thế này chứ???_Thy nói và nước mắt cũng đã rơi
- .........................._Nó ko nghe thấy gì nửa,nó đang cùng hòa khóc vớicơn mưa ngoài kia
- Như àk......bà có nghe tui nói gì ko hả???Trả lời tui đi,đừng như thế nàymà,tui sợ lắm....._Thy cầm vai nó lắc mạnh
- ......................................._Nó
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm