vẩn vậy
- Như đang rất buồn!!!hãy cho Như có thời gian suy nghĩ đi!_Trường lo lắng nóikhi thấy Thy lay nó
Thật ra,Trường là người đau hơn ai hết,yêu mà chẳng bao giờ dám nói ra chỉ biếtnhìn nó im lặng đi bên người khác.......Mãi mãi Trường cũng ko bao giờ có đượctrái tim nó vì bây giờ đây trái tim nó chỉ duy nhất thuộc về một người là hắnmà thôi..........
Chiếc taxi dừng hẳn tại nhà papa nó,nó bước xuống lòng buồn nặng trĩu,hai bờmôi mím chặt....
- Hãy cố gắng lên!!!tui ủng hộ bà!_Thy nói nhìn nó
- Tui cũng vậy!!_Trường cũng chen vào
Nó khẻ gật đầu bước vào nhà,căn nhà trở nên một màu đen tối trước mắt nó....nóbước nhanh vào phòng của papa nó.
- Con về rồi hả???_papa nó cười hiền
- Vâng ạ!_Nó khẽ gật đầu nói
- Như!mắt con sao vậy??_Ông lo lắng nhìn nó
- Con....con...._Nước mắt nó đã rưng rưng
- Con sao nói ba nghe đi!!_Ông sốt sắng
- Con ko muốn ở đây nửa??con ko muốn sống với anh ta....con ko muốn sống nhưthế này nửa?_Nó nói nghẹn ngào
- Con đau khổ thế sao??ba xin lổi......_Ông ôm nó dịu dàng
- Sao ba phải xin lỗi...người có lổi là con nếu con ko cùng với anhta...thì...._Nó dụi mắt vào lưng papa nó nói
- Ko đâu!!!Thật ra mọi chuyện là do hai gia đình sắp đặt đó con àk...
- Sao cơ????_Nó ngước lên hai mắt mở to
- Thật ra con và Khang có hôn ước từ nhỏ,tính cách hai đứa thì ko thích ép buộcnên mọi người mới cho hai đứa gặp nhau ở khách sạn....và bắt cả hai về sốngchung......._Papa nó ôn tồn nói
- Ba sao ba có thể như thế chứ???
- Ba xin lổi con.......
- Vậy bây giờ con ko muốn sống cùng anh ta nữa??con qua nội sống ba nhé!!!_Nónhìn papa nó van xin
- Qua nội sao??
- Vâng ạ!vậy ba nhé!!!!_Nó cầm tay papa lắc lư
- Thôi được rồi!!vậy khi nào con đi!!!
- Mai ạ!!
- Sao nhanh vậy!!!
- Con muốn mà ba!!!
Ông cũng đành chịu trước sự van nài của nó.Nó sẽ qua Pháp sống cuộc sốngmới,nói đúng hơn là nó đang trốn chạy sự thật này......nó ko đủ can đảm đểgiành lấy như lời nó đã nói....nó ko thể nào..........
Nó nằm trên giường ánhmắt xa xăm nhìn mọi thứ xung quanh,mắt nó nhòe đi vì nước,nó im lặng khóc từnggiọt khẻ rơi xuống khuôn mặt nhu mì của nó,trái tim nó tan nát theo từnghồi....."tại sao lại là bạn em chứ??tại sao??"nó nắc nhẹ.
Hắn đang về nhà,trái tim của hắn cũng đau chẳng thua gì nó,lúc nhìn thấy nó ởsân bay là hắn đã ko còn gì hết....căn nhà im bật ko một chút ánh sáng nào,hắnlo lắng chạy vào phòng nhưng chẳng thấy nó đâu....Ngôi nhà tràn ngập tiếng cườigiờ chỉ còn mỗi hắn,ngồi xuống sofa hắn lôi điện thoại ra....có tin nhắn là củanó"Tui về nhà rồi!"chỉ mổi dòng tin nhắn vẽn vẹn mà sao hắn thấy đaulòng đến thế....Nó đã bỏ hắn sao?ko thể nào nó yêu hắn thế cơ mà!nhưng vì hạnhphúc của hắn nó sẽ ra đi và chấp nhận tất cả........
"Ngày mai phải tìm cô ta giải thích ko thôi mình chết mất"Hắn nằm dàitrên giường suy nghĩ.
"Mai đi chơi anh nhá!"là dòng tin nhắn của Nhi,hắn mệt mỏi mở ra xemvà nhắm mắt lại thật sự trong hắn lúc này chỉ có mổi mình nó mà thôi......
Hai trái tim đang cùng hòa nhịp đập,đang hướng vào nhau nhưng sao cả hai ko cảmnhận được đều đó vì tình yêu này cần nhiều thời gian để chứng minh.........
__________________SÂN BAY _________________________________
Nó ,papa nó ,dì và em nó đang đứng ôm nhau chào tạm biệt,nó ko khóc nước mắt nóko thể nào rơi ra nữa....Nó mặt chiếc váy màu đen,vài viền trắng xungquanh,thêm cặp kính đen to che giấu đi đôi mắt đang sưng lên vì khóc quánhiều......
- Hai đi qua đó nhớ ôm ông bà nội dùm em hai cái nha!!!_bé Trúc lắc tay nó
- Ukm!chị biết rồi,em ở nhà ngoan đó!!!!_nó xoa xoa đầu Trúc
- con đi nhớ giử gìn sức khỏe nha!_dì nó ôm nó dịu dàng
- Con biết rồi!!dì cũng vậy nha!
- Đi qua đó ăn uống đầy đủ nghe chưa??_Papa nó làm mặt nghiêm nói
- Con biết mà!!cả nhà ở lại vui vẽ!!!!
"Chuyến bay từ Việt Namsang Pháp sẽ cất cánh.........."
- Thôi con đi đây!!_Nó nói và ôm mọi người
- Em nhớ những gì chị dặn đó!!!!!!_Nó đi quay lại nhìn Trúc
Nó kéo valli vào trong ,nó nhìn quanh tìm kiếm dù biết hắn sẽ ko đến nhưng nóvẩn muốn nhìn hắn lần cuối trước khi rời xa .........Bổng nó bắt gặp hình dángquen thuộc ngày nào đang chạy lại nhưng ko còn kịp nữa,cánh cửa đã đónglại........
Hắn chạy tới mồ hôi ướt cả áo,khi hắn đến nhà tìm nó thì người giúp việc nói lànó đi xa nên hắn nhan h bỏ chạy nhưng ko kịp nữa,hắn chỉ nhìn thấy mọi ngườiđang vẩy tay chào về một nơi rất xa........
- Con chào hai bác!Như...._Hắn cúi chào hỏi
- Nó đi Pháp rồi_papa nó buồn nói
- Vâng!!!_Hắn chùn xuống
- mẹ và ba đi trước đi!!!con có chuyện nói_bé Trúc cười nói
đợi bóng hai người đang khuất dần,Trúc mới lên tiếng nói.........
- Chị hai gửi cho anh cái này!_Trúc nói đưa cho hắn lá thư
- Chị em gửi anh??_Hắn nhìn Trúc
- Vâng ạ!!!hôm qua chị khóc rất nhiều và còn gọi tên anh nữa???
- Thật sao??
- vâng!thôi em đi đây!ba kêu rồi!!_Bé Trúc nói và chạy đi
- .........................._Hắn đứng đó trôn hai chân xuống đất
Như người mất hôn ,hắn mở lá thư ra nhòe đi vì nước mắt,vết mực đã lem màu,mắthắn cay cay và đọc nó...........
"Gửi anh........
Khi anh đọc lá thư này có lẽ em đã đi một nơi rất xa...anh còn nhớ ngày đầuchúng ta gặp nhau chứ?thật bất ngờ nhưng đó chỉ là sự sắp đặt của hai gia đìnhthôi anh àk.....nhưng anh biết ko dần dần em đã phát hiện ra là em đã yêu anhmất rồi......nhưng thật ko ngờ anh lại là bạn trai của Nhi nên em xin lỗi em rađi như thế này,có kẽ em trốn tránh nhưng xin anh hãy tốt với Nhi hãy yêu cô ấynhiều.......Cười thật nhiều anh nhé!!!
Em yêu anh!đồ ngốc àk......!"
- Đồ ngốc àk....anh cũng yêu em mà!Đừng rời xa anh xin em đấy!em có nghe anhnói ko Như!anh sai rồi anh trốn tránh trái tim mình là anh sai rồi_Hắn khụyxuống khóc
Trái đất xung quanh như ngừng lại giây phút này đây,giây
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm