/>
Ngôi biệt thự nằm ngay trước mắt hắn,nhanh tay nhấn chuông cửa........một ngườigiúp việc bước ra nhìn hắn lạ lẫm....
- Anh tìm ai?????
- Tui muốn gặp Như!!!!
- Xin lỗi!!Ở đây ko ai tên Như hết!!
- Sao cơ!!!!ko có ai hả??
- Vâng!!!!!
- Đúng địa chỉ rồi mà!Như àk....ra đây đi...anh đến tìm em nèk.......Như!!_Hắnhét vào
- Anh làm cái gì vậy!!!!ko có ai tên Như hết_Người giúp việc nói....thực sựchẳng ai biết nó tên gì chỉ gọi là cô chủ thôi mà.....
"Rầm."cánh cổng đóng lại trái tim hắn cũng tan nát theo tiếngcổng....."sao vậy......em đang ở đâu hả Như...anh đến tìm emmà......."Hắn nói và ngồi trước cánh cổng......Nhìn hắn bây giờ chẳng khácgì một người bị bỏ rơi..
- Ắc....xì...._nó đang ngồi chơi với An
- Hihi em ăn hiếp anh nên bị ắc xì đó!!!!!!!_An chọc và đứa khăn giấy cho nó
- Có đâu.....
- Ko phải sao?
- Anh muốn chết hả????_Nó lườm An
- Thôi....thôi....ko dám chọc em đâu....!_An lắc đầu cười
- Vậy thì tốt!!!Mà nè em sẽ ở lại học cùng anh luôn đó,hôm qua ông nóirồi....hihi_Nó cười nói
- Hả?vậy là anh tiêu rồi..._An than vãn
- Hihi em sẽ chăm sóc anh tốt mà..
- Ko dám để đại tiểu thư đây chăm sóc....
- Hức....anh đáng ghét lắm........_Nó quay mặt đi giận dỗi
- Thôi anh xin lỗi mà...._An năn nỉ
- KO thèm_Nó phồng má
- Ơ!!!!có người giận anh rồi....sôcla này anh ăn quá!!!_An cầm ây kẹo để trướcmặt nó
- Hihi em ko giận anh nữa đâu!!!_Nó nói và giật cây kẹo ăn
An nhìn nó cười hiền,nó giống như một đứa con nít đôi khi có những cữ chỉ khiếnAn đở ko nỗi.....Nhưng bên nó anh có cảm giác thật vui vẽ cười nhiều hơn mà lúctrước anh ko bao giờ có.......
Giữa tiết trời lạnh giá hắn cứ ngồi đó chờ đợi nó,chờ người con gái đó quaybước trở về nhưng có nào đâu cô gái hắn yêu chỉ thấy những bông tuyết rơi vôtình....và dù tuyết rất nhẹ nhưng sao hắn thấy nặng lắm nặng trĩu như trái timhắn lúc này........
Nó đang cùng ngồi cạnh An trông ko gian của một quán cafe,nó cười hiền nhìn Anmà nó đâu có biết rằng người nó"yêu"đang chờ đợi nó ngoài kia,ngoàitrời đầy tuyết......
Định mệnh như lần nữa chia cắt cả hai...cứ ngỡ là sẽ bên nhau...sẽ cùng nhau đíđến hết đoạn đường nhưng cuộc sống ko bao giờ như mong muốn.....
Nó và hắn đã cách xa khoảng cách địa lí và khoảng cách trái tim....hai trái timcách xa nhau gần nữa vòng trái đất nhưng tại sao cả hai trái tim luôn hướng vềnhau ko thể nào quên nhau.......
Cuộc sống là một chuỗi ngày hạnh phúc và mỗi người sẽ có những hạnh phúc riêngcủa bản thân....tuy trái tim ko thể nào quên đi hắn nhưng bây giờ nó đã hạnhphúc khi có An chia sẽ........
HÃY ĐEM QUÁ KHỨ KHÓACHẶT LẠI
THỨ CÓ THỂ MỞ LÀ TƯƠNG LAI
____2 Nămsau_____________
Cuộc sống của nó trôi qua thật nhanh từ khi có An...mới đây mà đã hai năm,niềmvui tràn ngập trên môi nó,nhưng sao trái tim nó vẫn còn có hắn ko thể nàoquên....nó cứ ngỡ rằng hắn sẽ đang rất hạnh phúc cùng Nhi mà đâu biết rằng tráitim hắn đang tan nát theo nó.....
- Như heo!!!!dậy nè!!_An lay lay nó
- Ơ!!anh cho em ngủ tí nữa đi mà!_Nó ngái ngủ nói
- Ko được!!!dậy đi....anh nói với ông àk........_An hăm dọa
- Thôi mà!em thức rồi nè!!được chưa??đồ đáng ghét....._Nó nói và bỏ vào nhà VS
An chỉ biết cười nhìn nó,nhìn nó mà phát cười hai năm nay anh luôn bên cạnhnó,luôn tạo cho nó niềm vui và tiếng cười,thấy nó vui anh thật sự cũng rất vuinhưng anh biết nó chưa bao giờ quên đi hắn....
- Xong rồi nè!!_Nó bước ra
- Hihi đi thôi!!hôm nay là ngày học cuối cùng đó!_An nói
- Ờ ha!vậy là đã tốt nghiệp rồi anh nhỉ?_Nó nghệt mặt ra
- Chứ sao nữa?_An cười kéo nó đi
Nó chạy nhanh phía sau An,sống với An hai năm "trình độ" đi của nócàng nhanh và mới đây nó và An đang đứng trước ngôi trường đã cùng nó gắn bó 2năm........
Cuộc sống của nó cứ trôi qua như thế....lặng lẽ.........
Hắn đã chờ nó rất lâu giữa trời đầy tuyết nhưng chẳng thấy nó đâu,hắn trở vềViệt Namvới cơn sốt làm hắn hôn mê suốt 3 ngày liền...mọi người nhìn hắn xót xa ko thểtin được hắn sẽ trở nên như thế......
Sau cơn bệnh hắn đã bình thường trở lại nhưng lạnh lùng hơn trước và ko bao giờcười nếu có cũng chỉ là nhếch mép lên mà thôi.....thích ngồi im lặng ko nói gìhay đi suốt đêm để uống rượu...mỗi ngày hắn chảy qua điều là những giọt nướcmắt nhưng chẳng ai thấy nó lăn xuống vì thực sự nước mắt đang rơi ở trongtim.....
Khi nghe một điều gì đó về nó hắn điều nhói lên từng nhịp ko biết nó sẽ sốngthế nào,có hạnh phúc ko?có nhớ hắn như hắn nhớ nó ko?và hàng ngàn hàng vạn câuhỏi khác nhưng chẳng ai trả lời cho hắn biết chẳng có ai cả......
- Hi mình đến trường thôi...hôm nay là ngày cuối cùng đó!!!!_Nhi lại nói cườivới hắn,Nhi và hắn bây giờ chỉ là hai người bạn ko hơn ko kém
- ........................_Hắn im lặng bỏ đi
Nhi đứng đó ko buồn vì cô đã quá quen với cảnh này,có bao giờ hắn nói với cô dùchỉ là một câu đâu...hằng đêm cô cứ theo hắn đến tận quán bar ngồi và nhìn hắnnhững giọt nước mắt đau xót cứ rơi,và những đêm mắt thâm lên vì trông hắn.....
Thật sự cô đã hi sinh quá nhiều cho cuộc tình này,nhưng cô chỉ biết im lặng vàchờ đợi một điều gì đó khiến cô thanh thản hơn....
Ngôi trường dần dần xuất hiện,ngôi trường mà nó từng chạy,từng nói,từng cười nhưvẩn còn đây nhưng nó đã rất xa.......
- Thy!Trường_Nhi vảy tay gọi
- Hi!cả tuần rồi mới gặp bà đó!_Thy vẩn như xưa lúc nào cũng cười nói
- Hôm trước có người thiếu tụi mình chầu kem phải ko Thy?_Trường nháy mắt tinhnghịch với Thy
- Ủa?có ko ta??_Nhi giả ngơ
- Tui đi trước!_Hắn cắt ngang cuộc nói chuyện và bước đi
- Khang vẫn như thế sao??_Thy chùn giọng hỏi
- Ukm!có lẽ anh ấy còn yêu Như rất nhiều_Nhi cũng buồn nói
- Để tui xem sao??_Trường nói và chạy theo
Từ ngày nó đi,Trường và hắn cũng dần thân thiết hơn vì trái tim
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm