cả hai chỉ cómột bóng hình ....
Hắn đứng giữa sân thượng,gió thổi từng hồi,bỏ hai tay vào túi và nhẹ nói....
- Em có hạnh phúc ko?anh nhớ em lắm??em có nhớ anh ko hả?_Hắn nói nước mắt chảyvào tim
- Ông vẩn chưa quên sao??_Trường lên vỗ vai hắn
- Quên sao??đã từng nghĩ nhưng ko thể!_Hắn nhún vai
- Hai chúng ta giống nhau quá nhỉ??
- Cùng yêu một người....._Hắn nhếch mép
- Nhưng ông được cô ấy yêu còn tui thì........_Trướng ấp úng
- Đâu phải được yêu là hạnh phúc.....
- Tại sao chứ??_Trường nhìn hắn
- Ko tại sao cả??_Nói rồi hắn bước xuống sân trường
Trường đứng đó nhìn hắn đi khuất thầm nghĩ"đâu phải được yêu là hạnh phúclà sao nhỉ??"khẽ thưởng mình một cái vì quá ngốc nhưng thật sự câu nói củahắn làm Trường phải suy nghĩ.......
Nó ngồi cạnh An trong quán kem,cảm giác nóng nực của mùa hè làm nó khó chịu,mặtnhăn nhó nhìn An thấy mà phát cười....
- nóng quá!ăn kem là sướng_Nó cười nói
- Em thì cái gì ko sướng với chả ngon_An chọc nó
- Nè!anh muốn sao hả??_Nó lại nổi máu"giang hồ"
- Ơ!ko có ăn đi!!_An sợ nói
"Như heo!nghe điện thoại đi!heo Như nghe điện thoại kìa....heo ơiheo!!!!"Tiếng chuống điện thoại nó reo lên.
- Aaaaaa....em....em xóa rồi mà....sao vẩn còn vậy?_Nó hét lên bất ngờ
- Hihi anh lấy giọng hay nhất rồi đó!cái này là có 1 ko 2 nha_An cười nói
Chuống điện thoại của nó được An thu âm giọng của mình để cài làmchuông........
- Anh chết với em!em nghe điện thoại xong thì chuẩn bị đi!_Nó nghe máy và hâmdọa
-Alo
-
- Vâng ạ!có chuyện gì sao ba?
-
- Sao ạ??_Nó giật mình khi nhắc tới nhà,cảm giác gì đó lại nhói lên
-
- Nhưng........_Nó do dự chẳng muốn về
-
- Ba àk...con......_Nó ngập ngừng
"Tút....tút....tút."Papa nó đã tắt máy từ bao giờ,nó ngồi đó khuônmặt khác hẳn lúc nảy,ánh mắt buồn như sắp khóc nhưng vẩn có điều gì đó lenlỏi.......
- Ai gọi vậy??_An lo lắng hỏi
- Ba gọi!_Nó đáp buồn
- Ba gọi thì vui chứ sao phải buồn...
- Ba kêu về!
- Hả??về sao??_An mắt sáng lên nhìn nó
- Sao anh vui thế nhỉ?em chẳng muốn về đó tí nào...nhưng em cũng nhớ mọi ngườilắm_Nó xụ mặt nói
- Vậy về thôi!_An lại kéo nó đi lần nữa
Nó ngoan ngoãn theo sao An như một đứa trẻ sợ bị thất lạc ra khỏi ngườithân......
____________Quán bar CRY___________________
Hắn và mọi người đang ngồi trên chiếc bàn VIP phía bên lầu của quán.ko khí kháchẳn ở phía dưới nhẹ nhàng ko ồn ào.....
- Hihi chúc mừng chúng ta đã là sinh viên..._Thy cười nói
- Oh!!_Nhi và Trường cười đáp
- Chúng ta đã có ngành học riêng?vậy còn ông?_Thy quay sang hắn hỏi
- Sẽ ở nhà?_Hắn đáp và uống rượu
- Ở nhà!!!_Cả 3 đồng thanh
- Ukm!_Hắn nhún vai
Rồi ko khí tràn ngập sự im lặng.....hắn đã mất đi lí tưỡng từ khi nó ra đi,bâygiờ hắn chẵng còn biết làm gì cả....
Buổi tối hôm nay trời rất nhiều sao,nó ngồi phía trên của sân thượng nhìn ngắmnhững vì sao trên trời........lòng nó buồn vô hạn....hai năm rồi nó cũng biếtlà hắn sẽ như thế nào nhưng nó sợ lắm sợ lại ko kiềm lòng được mà sẽ ôm lấy hắnvà sẽ làm Nhi đau khỗ.......
"2 Năm rồi anh sống như thế nào?hạnh phúc chứ?chắc có lẽ là hạnhphúc...."Nó nghĩ thầm và đi vào phòng.......ngày mai sẽ là ngày mới đốivới nó là ngày nó trở về.......
An nằm trong phòng cũng chẳng ngủ được,thật sự anh muốn biết người khiến nókhóc,người khiến nó cười,và người nó yêu là ai?anh biết nó chưa quên được ngườiđó......
Cứ thế nó và An dần chìm vào giấc ngủ,sau giấc ngủ này có lẽ sẽ thay đỗi tấtcả....
Sân bay Tân Sơn Nhất
Nó bước khỏi máy bay,vươn vai hít thở cái ko khí mà hai năm nay nó chưa từnghít,nó nhớ lắm nơi mà nó đã ra đi trong nước mắt.Nó bước đi thật nhanh...
- Nèk!đợi anh với!_An chạy theo nó và hai cái valli to đùng
- Chậm như rùa í!_Nó đứng trêu
- Nè...Đừng tưởng về Việt Nam rồi ăn hiếp anh nha!
- Hihi anh hiểu em ghê nhỉ??_Nó cười gian nhìn
- Oh my god!_An đứng than
- Đi thôi nèk.._Nó bước vào taxi gọi
An chạy thật nhanh vào theo nó,nó ngồi trên xe hồi hộp lắm,nhìn ra xa phía bênngoài cửa kính và ngắm nhìn mọi vật xung quanh...Từng con đường,từ dãy phố nhưngày hôm qua....
Bổng nó thấy một dáng người lước qua nhìn rất quen,nó ngước mắt nhìn theo tráitim đập liên hồi như muốn nổ tung ra,nhưng phút chốc hình dáng đó đã khuất dầnvà có lẽ người đó là hắn.....
- Như!em sao vậy??_An thấy nó kì lạ
- Ko sao??_Nó lắc đầu
- Ukm!hay đi máy bay mệt quá!!_An lo lắng
- Ko phải đâu??tới rồi kìa..._Nó mừng rở khi thấy nhà nó
Nó bước xuống xe chạy nhanh đến cổng nhà,ngôi nhà nó đã rời xa cảm giác thânthuộc ngày nào đã hiện về....
- Aaaaa...chị hai về rồi kìa ba ơi_Bé Trúc chạy ra mở cổng và hét lên
- Wou!em lớn quá rồi nè!_Nó ôm Trúc nói
- Con về rồi...dì nhớ con lắm!_Dì nó dịu dàng bước ra...Ánh mắt nụ cười vẩn nhưngày nào
- Giờ mới về àk_Papa nó giận dỗi
- Hihi Tại con bận học mà ba!_Nó nủng nịu nói
- Con chào 2 bác_An cúi người chào nói,nảy giờ mới được nói
- Ờ!An hả??thôi vào nhà đi con_papa nói hiền
- Vâng ạ!!
Nó vào nhà cười nói,ngồi bên cạnh mọi người nó đem tất cả quà nó mua cho mọingười,tặng mọi người....nó cười hạnh phúc.....
- Thôi con lên phòng đây!_Nó nói và đi
- Ukm!An cũng lên phòng đi con,cũng mệt rồi!_Dì nói
- Vâng ạ!_An cười bước theo nó
Nó và An kéo valli lên phòng.....nó cười nhìn An nói....
- Phòng anh đối diện phòng em_Nó nói và chỉ về phía An
- Ukm!anh vào phòng trước nha!_An cười nói
Nó gật nhẹ và vào phòng....căn phòng vẩn như xưa ko một vết bụi,tất cả đồ đều ởvị trí củ...tất cả...tất cả vẩn còn nó nằm trên giường cảm giác ấm áp của ngàynà
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm