tiểu ô quy bình thường nhút nhát, nhưng khi tức giận lại cóthể cắn người.
Thảo nhìn môi anh đang chảy máu, nó có chút đau lòng nhưng ngay lập tứcliền dập tắt, đáng đời ai bảo bắt nạt nó. Con nhỏ quay đầu định bỏ đithì Minh nhanh chóng nắm lấy tay nó, kéo nó quay trở lại ghế ngồi, hung tợn nói. “Em định đi đâu?”
Cái ngữ khí ra lệnh của anh khiến nó bực mình, nó trừng anh 1 cái bất mãn nói
-em lên phòng học bài, sắp thi tốt nghiệp rồi không lẽ anh muốn emrớt tốt nghiệp sao. Còn nữa từ nay cấm anh đầu độc em, nghe ko !!
Nhìn khuôn mặt đơ ra của Minh, Thảo đắc ý nó quay người đi thẳng.
Còn lại một mình, Minh bất giác nở nụ cười. đầu độc, cái cô bé này cưnhiên xem nụ hôn của anh là thuốc độc. Được thôi, đợi em thi tốt nghiệpxong nhất định ngày nào cũng cho em ăn thuốc độc.
Thi tốt nghiệp
Nụ cười của Minh chợt tắt
Tốt nghiệp xong, chẳng phải bản hợp đồng giữa anh và Thảo cũng sắp kếtthúc sao, thời gian qua đắm chìm trong hạnh phúc anh đã quên luôn chuyện này.
Phải làm như thế nào đây !
Học bài xong, Thảo đi làm vệ sinh cá nhân rồi leo lên giường ngũ, một lúc sau Minh cũng leo lên giường, anh cười cười nhìn nó
-hôm nay ko đặt phân tuyến nữa à, cái gối ôm của em đâu rồi bé con.
-Hứ, anh còn dám nói. Rỏ ràng lúc trước khi đi ngũ em để gối ôm ở giữathế mà sáng dậy lại thấy nó nằm dưới đất, người thị bị anh ôm cứng ngắcnữa chứ.
-Đâu phải tại anh, do em lúc ngũ cứ chui vào lòng anh đấy chứ, anh có muốn em đâu
Nhìn Minh trắng trợn nói mà ko biết xấu hổ đã thế còn cười toe toét nữachứ, Thảo căm tức trừng mắt nhìn anh. Thế có tức ko chứ, rỏ ràng anh bắt nạt nó thế mà còn dám đổi trắng thay đen trời ơi sao nó lại lấy 1 ôngchồng trơ trẻn thế này.
-anh … đồ xấu xa, nói dối mà ko biết xấu hổ. Anh … ko cho anh ngũ trên giường nữa
lời nói đi cùng hành động, nó tức giận cầm chiếc gối đánh túi bụi vàongười Minh. Tiếc rằng nó đánh anh chẳng nhằm nhò gì mà ngược lại càngkhiến Minh đắc ý cười to.
-ối ối, bà xã của anh ơi, anh biết lỗi rồi em tha cho anh đi
-đồ đáng ghét, anh đi chết đi !!!
-Anh cũng muốn lắm, nhưng mà anh đi rồi ai ôm em ngũ đây.
Minh chụp được chiếc gối, ném nó sang 1 bên. Sau đó ôm chầm lấy Thảo, cả 2 cùng nằm xuống giường. Minh nhìn khuôn mặt đỏ bừng đáng yêu của Thảomà tim đập loạn nhịp, anh ôm chặt con nhỏ cảm nhận thần thể mềm mại củaThảo, cố kiềm chế cảm xúc đang bùng lên trong anh
-đồ đáng ghét, anh thả em ra.
-Đi ngũ !! em mà làm loạn thì đừng trách anh
Thảo thấy Minh có chút khác thường, nó nuốt nược miếng. Thảo hiểu trongnhững trường hợp này thường xãy ra chuyện gì, nó thầm khâm phục khả năng tự kiềm chế của anh. Ở chung với nhau bao lâu nay nhưng anh luôn giữgìn cho nó, đôi lúc 1 ý nghĩ đen tối nãy lên trong đầu nó, chồng nó liệu có phải đàn ông hay ko nữa =))
Thảo dựa vào lòng anh, cảm nhận sự ấm áp của anh. Môi nó nở 1 nụ cười hạnh phúc, ông chồng của nó thật ngốc.
Sáng hôm sau, Minh bị khuôn người mềm mại trong lòng mình làm tỉnhgiấc. Mở bừng mắt, nhìn thấy Thảo co người lại, tìm vị trí thoải mái rúc vào người mình. Minh khẽ mỉm cười ôn nhu, cô vợ của anh thật đàng yêunhư chú mèo con. Vì thế, Minh cũng nhích người, thuận tiện cho Thảo népvào.
Tìm được vị trí thoải mái, Thảo mỉm cười tiếp tục ngủ. Minh ngắm nhìn vẻ mặt thỏa mãn của cô bé, đột nhiên rất muốn hôn Thảo. Nhẹ nhàng vén mấysợi tóc trên mặt Thảo, anh cúi mặt xuống đặt nụ hôn ôn nhu lên gương mặt đáng yêu đó. Đón nhận lại là gương mặt bất mãn nhăn nhó của Thảo, nócảm giác như có gì đó chạm vào mặt mình, rất nhột. Nhăn nhó xong, nó lại tiếp tục rúc vào ngực Minh mà ngủ.
“Đúng là con mèo lười.” Minh mỉm cười, nhìn ra ngoài cửa sổ, trời cũng đã dần sáng hẳn.
Khi tỉnh dậy, Thảo mới phát hiện mình đang ôm chặt Minh, mặt mày chợt đỏ bừng lên. Oa, nó lại bị lợi dụng nữa rồi, mặc dù đây ko phải chuyện lạnhưng nó vẫn thấy ngượng ngùng.
Thảo vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc của Minh, cố điều chỉnh lại cảm xúc của mình
-dậy chưa, bé con
-…
-Nếu em ko dậy mà cứ ôm anh thế này, anh sẽ ko chịu nỗi
Nghe Minh dịu dàng nói vậy, Thảo bật cười nó ngước lên nhìn khuôn mặt đầy ý cười của anh.
…………….
-Sơn! Cậu nói xem con bé đeo cái kính to đùng, tóc kiểu nhà quê kia là ai
-Haiz, cậu sao lại quan tâm cái con vịt đó, mặc kệ nó đi
Sơn bất giác giật mình, cố gắng làm Duy phân tâm nhìn ra chổ khác.
-hừm, sau lần đụng độ trước với nó tớ cứ có cảm giác con bé ấy quen quen.
-Học cùng trường, gặp mặt hoài thấy quen là đúng thôi. Cậu đừng suy nghĩ nữa
-Ưhm
Thấy Sơn nói cũng có lý, Duy quay mặt nhìn đi chổ khác, có gắng bắt bảnthân ko được nhìn vào con bé đang ngồi một mình kia nữa. Ko hiểu tạisao, sau lần cái lần chạm trán kia, cậu thường nghĩ về con bé đó, 1 cảmgiác quen thuộc cùng chua xót dâng lên từ đáy lòng, Duy mơ hồ nhận radường như mình đã quên mất 1 chuyện gì đó rất quan trọng. Nhưng càngnghĩ cậu càng thấy bế tắc, đầu như muốn nổ tung ra.
Sau khi từ bệnh viện trở về, có 1 đoạn thời gian Duy đã hoàn toàn quênmất. bác sĩ nói do đầu cậu bị chấn thương khiến cậu quên đi 1 số việc.những chuyện trước kia cậu đều nhớ rõ, chỉ riêng khoảng thời gian bắtđầu năm học cho đến khi nhập viện thì cậu hoàn toàn ko nhớ, rốt cuộc đãxãy ra chuyện gì.
Đang đi thì chợt có 1 người va vào cậu, ly nước trên tay cũng đỗ lên cái áo trắng của Duy.
đáng chết!
- a xin lỗi, xin lỗi.
Duy tức giận túm áo tên 4 mắt vừa làm bẩn chiếc áo của mình, cậu nghiến răng gằn từng tiếng
-lại là mày, thằng 4 mắt hôm nay đừng mong ai cứu được mày
-a a, Vũ Duy, tôi sai rồi, câu tha cho tôi đi, tôi ko phải cố ý
Tuấn run rẫy, khuôn mặt trắng bệch ko còn chút máu, cậu đưa ánh mắt cầucứu mọi người xung quanh, nhưng đáp lại
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm