như mọi ngày Minh đợi nó ở trước cổng trường, anh đứng tựa lưng vào thành xe, vẽ mặt đăm chiêu suy nghĩ
Thảo than thầm, cái ông chồng của nó đúng là hại nước hại dân, làm hạitâm hồn của ko biết bao nhiêu nữ sinh. Cứ mỗi lần anh đến đón nó, dù làăn mặc đơn giản, áo pull quần jean hay đò vest sang trọng, cú ai đingang qua đều phải nhìn anh mấy cái, mấy cô nữ sinh thì ko dấu diếm vẽhâm mộ.
Thật sự nó ko muốn anh đến đón nó chút nào, vốn dĩ nó đã có nhiều kẽ thù trong trường rồi, nay lại lên xe của anh nữa, trong khi đó anh lại kohề kiêng kị mà thể hiện quyền sở hữu đối với nó ngay giữa đám đông
Haizz thật đúng là tai họa
-anh đợi lâu chưa, nhìn anh này phơi nắng chắc cũng lâu rồi nhĩ
-hừ, biết vậy mà vẫn la cà đến giờ này mới chịu ra
Minh cằn nhằn, anh đở lấy cái balo của nó, Thảo cười hì hì nó đang đinhleo lên xe thì bất ngờ có người gọi tên nó ko hề khách khí, cả tên lẫnhọ luôn nhé.
-Trần Nguyên Thảo, cậu đứng lại đó cho tôi
Ách, ko phải chứ. Cái giọng này …
Duy đùng đùng băng qua đường, tiến về phía nó và Minh. Ánh mắt gần nhưmuốn ăn tươi nuốt sống nó ra, ko lẽ cậu ta nhớ ra chuyện gì sao.
-lại là cậu ?
Minh nhíu mày nhìn kẻ đang hùng hổ đi đến, ánh mắt anh lộ vẽ ko vui. Cái thằng nhóc này vần còn tơ tưởng đến cô bé của anh. Thật là nó chán sống rồi
-anh là ai, tránh ra tôi có chuyện muốn nói với cô ta
Duy bất chấp có kẽ ngáng đường, ko hề kiêng nể mà lao tới, cậu ko quantâm hắn là ai bây giờ cậu chỉ muốn tóm cái đứa con gái to gan lớn mậtkia
-nhóc con, cậu chán sống rồi
Minh tức giận túm lấy Duy, thiếu điều ném cậu ta văng ra mấy thước
-Anh Minh, bỏ cậu ta xuống đi, đây là ngoài đường.
Thảo lo lắng nhìn 2 bên giằng co, đây là ở ngoài đường nha thật sự rất nguy hiểm
-Hừ, thằng nhóc khôn hồn thì tránh ra, nếu ko đừng trách tôi
-Chết tiệt, tôi cóc cần biết anh là ai, Thảo cô mau ra đây cho tôi. Côđừng tưởng trốn được tôi. Nói cho cô biết cô chạy ko thoát đâu
Duy vùng ra khỏi bàn tay đang túm chặt áo mình, ánh mắt tức giận nhìnngười đàn ông lạ mặt đang trừng mắt nhìn cậu. bất kể hắn là ai, hôm nayai cũng đừng mong cản đường cậu
-tôi ko có chuyện gì nói với cậu hết, cậu mau về đi
-ko có chuyện gì, vậy tại sao cô trốn tránh tôi. Nói cho cô biết trừphi cô nói rõ mọi chuyện bằng ko có chết tôi cũng lôi cô lên.
Ách. Cái tên Vũ Duy này thật sự điên rồi, cậu ta muốn gì ở nó chứ, muốnnó nói cho cậu ta chuyện trước kia sao, quên đi chết nó cũng ko muốn cậu ta nhớ lại chuyên này.
Nó lay lay tay áo của Minh, lúc này anh đang đứng chắn giữa nó và Duy. Khuôn mặt lộ rõ vè thiếu kiên nhẫn cùng tức giận.
-Thằng nhóc, nói cho cậu biết dù cậu đang chơi trò gì thì cũng đừnghòng tiếp cận Thảo, cho dù cậu thật sự thích Thảo hay chỉ là tình cảm bồng bột của tuổi mới lớn thì tôi cũng khuyên cậu mau dẹp cái suy nghĩtrẻ con của cậu đi, bởi vì Thảo là của tôi, bất cứ ai cũng đừng mongđộng vào.
Tuyên bố hùng hồn sặc mùi thuốc súng của Minh khiến Thảo và Duy sững người
Nó ngây ngốc nhìn Minh rồi nhìn khuôn mặt đang bất động của Duy mà hokhan. Mặc dù nó biết tính chiếm hữu của Minh rất cao nhưng anh cũng konên giết người mà ko cần đền mạng như vậy chứ.
-Còn em nữa, em gây họa chưa đủ sao. Đi về
Minh tức tối trừng mắt nhìn nó rồi thô bạo kéo nó lên xe, trước khi đi anh còn ko quên tặng cho Duy cái nhìn khiêu khích.
Chồng ơi, bình tĩnh anh đừng tức giận quá sẽ có hại cho tim
Thảo ngồi trên xe mà tim đánh trống trận, Minh đang lái xe với tốc độ 80 km/h, mặt anh đằng đằng sát khí. Hix thật sự nó ko mong lịch sử lại tái diễn 1 lần nữa, cái lần anh gặp Duy anh đã lái xe bạt mạng, tim nó quảthật ko chịu nỗi với kiểu trút giận này của anh.
Minh bất ngờ thắng xe, làm người Thảo theo quán tính cúi gập về phía trước, nó tức giận hét lên
-anh điên rồi hả ??
-đến nơi rồi, xuống xe đi
Minh bước xuống xe, nó khó hiểu nhìn Minh rồi lúc này nó mới nhìn ra bên ngoài. Đập vào mắt nó là 1 quán café sang trọng
Quán đươc thiết kế thành nhiều khu vực mang phong cách hiện đại chokhách lựa chọn. Khu vực bên trong của quán được bố trí bằng các dãy ghếsofa sang trọng với 2 tông màu: đỏ - đen.
Thảo bước nhanh theo Minh, vừa thấy anh bước vào vị chủ quán đã nhanhchóng ra chào anh, nó thầm nghĩ chắc hẳn anh thường đến nơi này rồi.
Minh và nó ngồi xuống cái bàn hướng ra ao sen thiết kế theo phong cáchNhật. Những chiếc bàn thấp be bé cùng những chiếc gối ôm xinh xinh thậtthoải mái, có thể đưa mắt cùng ngắm nhìn thác nước hay ao sen nhỏ ngoàisân vườn.
Thảo hết nhìn xung quang rồi lại nhìn Minh, anh vẫn đeo cái bộ mặt hắc ám đó, haizz
-Chồng à, ăn kem cho hạ hỏa nhé, em thấy anh sắp bốc khói đến nơi rồi
-Hừ, em cũng quan tâm chồng em nhĩ
-Chứ sao, ai bảo anh là chồng em. Người ta bảo em ích kĩ cũng được em chỉ biết có chồng em thôi
Nhận thấy anh hơi cười cười, nó biết chiêu bài nịnh nọt của nó đã có tác dụng, ông chồng nó nhìn có vẽ lạnh lùng vậy thôi chứ dễ nổi điên vôcùng.
2 ly kem xinh xinh có chiếc dù be bé được đưa đến, mắt nó sáng rực lênchỉ hận ko thể ăn ngay lập tức vì bởi lẽ cuộc thẩm vấn của Minh vừa bắtđầu
-Thằng nhóc đó tại sao cứ bám theo em?
-Cái này ko phải tại em nha, em vô tội
Thảo ngước đôi mắt to tròn trong veo đầy vẽ vô tội nhìn anh, đây là sựthật nha nó đã cố gắng hết sức để trách gặp Duy rồi trừ 2 lần ngăn cậuấy đánh bạn học thôi.
-hừ, nếu ko phải em tạo điều kiện cho thằng nhóc đó thì nó cần gì theo em
-ấy ấy, cái này là anh nói sai rồi. em ko có tạo điều kiện gì cho cậu ấy hết. chỉ tại cậu ấy mất trí nhớ nên mới tìm em thôi
-Mất trí nhớ - Minh nhíu mày nhìn nó
-Uhm, cậu ấy bị người ta đánh vào đầu nên bị tụ máu dẫn tới việc bị mất trí nhớ. Nghe có vẽ giống trong phim nhưng cậu ấy lại quên hết nhữngchuyện
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm