có liên quan đến em.
-Thật sao ??
-Thật mà, cậu ấy quên em có lẽ sẽ tốt hơn, em ko mong cậu ấy chịu đâu khổ vì em đâu.
-Hừ, em tốt quá nhĩ. Ăn kem đi
Minh tức giận lườm nó, ách cái ông chồng này lại làm sao nữa đây nó chỉ nói sự thật thôi mà.
Mang bộ mặt đầy vẽ ủy khuất nhìn Minh, nó đang định nịnh nọt anh thìchợt trông thấy ở bàn bên kia, một dáng người quen thuộc đang ngồi đó,người mẹ yêu quý của nó.
Thảo rướn người lên xem để chắc chắn đó có phải bà Liên, nó gần như reolên khi nhìn thấy bà nhưng trái tim nó gần như rớt xuống khi nhìn thấyngười phụ nữ đang ngồi với mẹ nó. Người đó ko phải ai khác chính là bàLệ, mẹ của Duy và đồng thời là người đã cướp đi người cha của nó.
Tại sao … mẹ nó lại ngồi với người đàn bà đó … chuyện này là sao ??
Mình thấy Thảo sắc mặt trắng bệch, anh đang định hỏi có chuyện gì thìThảo đứng bật dậy, cô bé bước nhanh về phía bàn bên kia. Lúc nhìn thấy 2 người phụ nữ đang ngồi đó, anh mới chợt hiểu.
-Mẹ, tại sao mẹ lại ở đây?
-Thảo … sao lại … ??
Bà Liên giật mình nhìn đứa con gái, nét hoảng hốt hiện rỏ trên khuôn mặt bà.
-ồ thì ra đây là con gái của bà. Quả đúng là mẹ nào con nấy, mẹ thì địcướp chồng người khác, còn con gái thì dụ dỗ con trai nhà người ta.
Bà Lệ cất giọng mĩa mai, ánh mắt khinh bỉ nhìn 2 mẹ con Thảo
Nó tức giận, quắc mắt nhìn người đàn bà kia. Như ngọn núi lữa âm ĩ bao năm, lúc này nó ko thể kìm chế được bản thân mà bùng phát
-bà nói cái gì. Bà nói ai đi cướp chồng người khác?
-Ko phải sao, mẹ cô ko phải định cướp chồng tôi sao, còn cô ko phảiđang dụ dỗ con trai tôi. Đúng là mẹ nào con nấy, cô với mẹ cô thật cùngmột giuộc, rất giống nhau, đều không biết xấu hổ
-Ha ha !! Bà nói mẹ tôi cướp chồng bà, chứ ko phải chính bà mới làngười đó sao, nếu ko phải vì bà thì tôi vẫn là 1 đứa con gái có cha, có 1 mái ấm bình thường như bao người khác. Nếu ko phải vì bà lấy tiền tàira mê hoặc cha tôi thì ngày hôm nay bà có thể ngồi đây để nói khác cướpchồng bà sao.
Thảo cay độc nhìn người đàn bà trơ trẽn đang thất sắc kia. Bỗng nhiên nó muốn cười, cười thật to, cười cái người đàn bà ko biết phải trái, ngungốc và dối trá kia. Nó càng nói càng hăng càng đánh càng sung, Thảo kohay biết, khuôn mặt bà Liên theo từng lời nó nói ra càng ngày càng trắng bệch.
-bà còn gì để nói ko, để tôi nói tiếp cho bà biết. Cái người bà gọi là chồng kia, người mà bà vẫn nghĩ luôn chung thủy với bà, thức chất làmột người đàn ông đê tiện, bỏ mặc người vợ kết tóc xe duyên, bỏ mặc đứacon gái 7 tuổi để chạy theo tiền tài danh vọng. Có lẽ bà ko biết chuyệnnày nên mới có thể trơ tráo ngồi đây nói mẹ tôi cướp chồng bà. Lúc ôngta đến với bà, ông ta đã có vợ và một đứa con gái chính là tôi đây.
-Kìa … Thảo … con ko nên …
-Mẹ, mẹ ko cần nói gì hết, mẹ muốn che giấu cho ông ta nhưng con thì ko. Con muốn bà ta biết, chồng bà ta là người như thế nào.
Thảo tức giận nắm chặt tay, nó nhìn mẹ nó đang cúi đầu đầy vẽ cam chịu.mẹ nó luôn như vậy luôn nhẫn nhục chịu đựng tất cả mọi chuyện. Mẹ nó cóthể như thế mà sống như thế nhưng nó thì ko, nó ko chịu để ai ức hiếp mẹ con nó.
Nó ném cái nhìn căm phẩn về phía bà Lệ, khuôn mặt bà ta lộ rỏ vẽ bất ngờ, rồi bỗng nhiên bà ta bật cười, cười như điên như dại.
-ha ha, hôm nay quả thật tôi đã được mở mang tầm mắt, 2 mẹ con bà người tung kẻ hứng thật là quá suất sắc. Bà Liên, có những chuyện tốt hơn hết bà nên nói rỏ cho con gái bà đi thì hơn, đừng để nó đắm chìm trongnhững cái ý tưởng ngu ngốc của nó. Chuyện hôm nay kết thúc ở đây, tôicũng mong bà thực hiện đúng lời hứa của mình.
Dứt lời, bà Lệ xoay người bước đi và cũng ko quên ném cho nó cái nhìnkhinh bỉ. Thảo khó hiểu nhìn mẹ nó, bà có chuyện gì chưa nói cho nó sao.
-mẹ, mẹ còn chuyện gì giấu con sao. Mẹ đã hứa gì với bà ta.
-Chuyện này, đến lúc thích hợp mẹ sẽ nói cho con biết. Minh con đưa Thảo về đi
-Chúng con đưa mẹ về.
Minh lên tiếng, anh nhìn bà Liên đầy quan tâm, khuôn mặt bà lúc này tràn ngập vẽ ưu thương. Bà lắc đầu cười khổ
-ko cần đâu, mẹ muốn ngồi đây một lúc, 2 con hãy về trước đi
-mẹ, con ko biết giữa mẹ và người đàn bà đó có chuyện gì, nhưng mẹ đừng suy nghĩ nhiều mà ảnh hưởng tới sức khỏe, mẹ hãy hứa với con đi.
Thảo thấy bà Liên ko chịu nói, nó cũng ko bắt ép bà, nó biết bà đã phảichịu nhiều nỗi đau, lúc này nó thật ko muốn khiến mẹ nó buồn lòng thêmnữa. Chuyện lúc nãy là một sự cố mà nó hoàn toàn ko mong muốn. Nếu cóthể, nó muốn thay bà chịu đựng hết tất cả mọi chuyện đau khổ này.
-mẹ biết rồi, 2 con về trước đi
Dù ko đành lòng, nhưng Thảo củng phải theo Minh đi về, trên suốt chặngđường về đầu nó luôn hiện lên câu nói của bà Lệ. ý của bà ta là gì,chuyện này ko phải đã quá rỏ ràng hay sao.
Minh ko đưa nó về nhà mà chạy xe thẳng ra ngoại ô. Anh dừng xe lại trước một cánh đồng rộng mênh mông tràn ngập cỏ lau. Gió lùa trên những ngòn cỏlau trùng điệp tạo thành vô vàn những con sóng.
Mặt trời rực rỡ đằng xa, và những áng mây cứ nhè nhẹ trôi. Đứng giữa nơi nay nó cảm thấy mình thật nhỏ bé.
Gió lùa vào tóc nhưng nó mặc kệ cơn gió lành lạnh đang đùa nghịch tóc nó.Bây giờ nó chỉ muốn thả trôi tất cả những ý nghĩ, mặc kệ hết mọi chuyện, buông xuôi tất cả hận thù.
Một vòng tay ấm áp quen thuộc ôm lấy nó từ phía sau, hơi ấm từ người anh khiến nó thấy yên bình. Minh Thì thầm vao tai nó
- Anh đang ghen!
Ôi đúng là phá hỏng phong cảnh mà, đây là lúc nào mà anh còn nói như thế. Thảo quay lại trừng mắt nhìn anh
- Anh ghen, ghen cái gì ?
- Anh ghen với gió
Ách, Thảo khó hiểu nhíu mày, nó tự hỏi liệu có phải tại thời tiết nên anh bị chạm dây nào rồi.
Minh cười, vòng tay càng siết chặt hơn
- Anh ghen vì gió có thể tùy ý hôn tóc em, mà anh thì ko được cái diễm phúc đó.
Nó đang nghe lầm sao
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm