ta cùng thích ứng dần với nhau đi.”
Anh ôm cô rồi ngủ ngon lành. Cô trừng mắt lườm anh cả buổi, cuối cùng mãi vẫn không tìm cách nào đẩy anh ra khỏi giường được.
Chương 1
Rõ ràng cô ấy có thể trở thành một con phượng hoàng, được hưởng một cuộc sống sung sướng, vậy mà lại chọn cách sống theo lối sống của một con chim sẻ bình thường.
Ngày xuân ấm áp, ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa bằng ren, trên giường có một đôi nam nữ ôm nhau ngủ. Cả hai người họ đều đã tỉnh.
Người đàn ông tỉnh dậy trước tiên, thật lâu sau mới ý thức được anh đang không nằm trên giường của mình, vậy mà sao mình lại ngủ say đến vậy? Thật kì lạ. Nhưng không còn nhiều thời gian để anh suy nghĩ, anh đứng dậy, mặc lại quần áo của mình tối qua một cách nhanh chóng.
Cô gái lật người, tiếp tục ngủ. Khăn trải giường màu tím nhạt trượt xuống, những sợi tóc mềm mại hơi rối vương trên tấm lưng trắng nõn, không tì vết như tuyết. Cảnh đẹp đó làm cho mọi thằng đàn ông thấy đều muốn vươn tay ra, phủ bàn tay lên thân thể nõn nà, đường cong mềm mại của cô.
Phản ứng đầu tiên của anh là kéo lại rèm cửa sổ, lúc sau mới nghĩ tới mình đang ở trên tầng mười sáu, ai lại có thể nhìn thấy cô đang để lộ cảnh xuân đẹp mắt?
“Rốt cuộc mình đang làm gì thế này?” Anh tự mắng mình một tiếng, nhắc nhở bản thân không nên tốn nhiều thời gian của mình cho phụ nữ này.
Anh lôi ra một tấm chi phiếu từ trong túi áo âu phục, viết lên đó vài số rồi đặt lên bàn trang điểm. Anh biết cô sẽ không lấy tiền nên viết kèm thêm một tờ giấy: “Dùng tiền này mua giúp anh dao cạo và vài vật dụng hàng ngày khác.”
Vừa lúc anh bước đi, cô liền mở mắt.
Đôi mắt mèo to tròn của Nhạc Xuân Phàm có chút mệt mỏi, thật sự là đêm qua cô không ngủ được nhiều. Cô có thói quen ngủ một mình, trên giường càng có nhiều người nằm cùng thì cô lại càng mất ngủ.
Chỉ một lần này thôi! Tuyệt đối chỉ có lần này!
Bạn giường cũng được, tình nhân cũng được, nhưng không bao giờ có chuyện cô làm tình nhân thì anh sẽ sống cùng với cô.
Cô sống trên đời hai mươi lăm năm nhưng lại không có nhiều kinh nghiệm tình trường với đàn ông, mai sau cô cũng không muốn chung sống cùng người đàn ông nào, điều mà cô tiếc nhất trong đời mình là cô không phải người đồng tính, có thể yêu một người con gái khác. Thế nên cô sẽ tìm người đàn ông nào không yêu cô, người đó cũng không phải gout của cô, hai người cô đơn lúc nào thì có thể an ủi nhau lúc ấy.
“Ôi, giờ chỉ muốn trốn làm một ngày để ngủ bù quá.” Cô ôm tấm chăn mỏng, lưu luyến không muốn rời.
Tiếc là cấp trên xấu xa của cô quản lí nhân viên vô cùng nghiêm khắc, cứ như tổng giám đốc không biết phụ nữ cả phòng có “kì sinh lí” rắc rối hàng tháng ấy.
“Aiz… Lại nghĩ nhiều rồi, phải rời giường thôi!” Nhưng vừa động đậy thì toàn thân cô đau nhức. Đều là do tên cầm thú kia gây ra, hại cô thiếu ngủ nguyên một đêm, cuối cùng khắp eo lưng đau nhức kinh khủng.
Nhạc Xuân Phàm nghẹn ngào nức nở lên hai tiếng. Không ai biết thật ra cô rất hay khóc, dù có đánh chết cô nhất quyết không để lộ ra bí mật này. Khi bước ra khỏi nhà, cô luôn mang hình tượng một thư kí hoàn hảo: bình tĩnh, lí trí, cẩn thận, tỉ mỉ.
Chuông điện thoại vang lên, cô vươn tay với lấy điện thoại nghe.
“A lô.” Giọng cô yếu ớt.
“Ôi… Cậu bị ép khô rồi hả?” Một giọng nói mềm mại có chút nũng nịu rất dễ thương vang lên, “Cần cà phê không?”
“Có.”
“Chờ cậu đấy nha.” Cô nàng ở đầu dây bên kia lại nũng nịu nói, không để cô trả lời lại đã dập máy luôn.
Nhạc Xuân Phàm cuối cùng cũng có động lực để xuống giường. Cô nhanh chóng rửa mặt chải đầu rồi thay nhanh một bộ đồ công sở. Vừa lúc nhìn về phía bàn trang điểm được sắp xếp gọn gàng thì cô thấy tấm chi phiếu và tờ giấy nhắn. Cô trợn mắt, “Nhờ tôi dùng mười vạn để mua vật dụng sinh hoạt hằng ngày? Đùa gì thế! Toàn bộ chỗ này là không gian riêng của tôi! Không ai có thể chiếm được chỗ này, nhất là đàn ông!”
Cô xé tan tấm chi phiếu và tờ giấy nhắn không chút do dự. Nếu người đàn ông đó có ý định chiếm lấy khoảng không của riêng cô, nhất định cô phải chống trả, cô sẽ không tiếc bất cứ thủ đoạn nào!
Nhạc Xuân Phàm đầy kiêu hãnh xách chiếc túi da lên, bước ra khỏi căn hộ. Cô đi xuống tầng dưới, ấn chuông cửa căn hộ của Phạm Ti Ti.
“Xuân Phàm à ~…”
Cửa rộng mở, mùi hương thơm ngát ập vào cô, một thân hình nóng bỏng bổ nhào tới. Xuân Phàm nhanh nhẹn né sang một bên, mặc kệ đằng sau có một mỹ nữ đang nhiệt tình chào hỏi, đi thẳng vào nhà. Cô nhanh chóng đi qua phòng khách, tiến vào nhà bếp rồi ngồi vào bàn ăn.
“Cà phê đâu? Bữa sáng đâu?” Xuân Phàm nằm bò lên bàn giả vờ khóc lóc.
Phạm Ti Ti sở hữu một vẻ đẹp quyến rũ kiều mị. Cô là hình mẫu cho một “tình nhân” hoàn hảo, chỉ cần nói giọng nũng nịu cũng có thể khiến chân đàn ông rã rời, tiếc rằng giọng nói quyến rũ ấy lại vô tác dụng với Xuân Phàm.
“Hôm nay cậu thích làm nữ thổ phỉ à?” Giọng Phạm Ti Ti bực bội, cô oán hận đóng cửa lại.
“Cậu mà không cho mình ăn ngay bây giờ thì mình sẽ phi dao gọt hoa quả vào cậu đấy!” Xuân Phàm vừa nói vừa ngáp một cái rõ to. Cô đang cần gấp hai tách cà phê đen, nếu không hôm nay cô sẽ không thể trụ hết một ngày làm việc quần quật ở công ty mất.
“Hình tượng đâu! Hình tượng! Xin cậu chú ý tới hình tượng của bản thân một chút được không? Nếu muốn ngáp thì phải làm duyên che miệng nhỏ lại, để lộ ra chút lười biếng mà vẫn quyến rũ…” Ti Ti đóng vai người mẹ đoan trang, nói không ngừng.
“Dao gọt hoa quả đâu? Cậu giấu dao đi đâu rồi?”
“Nào nào, cà phê tới đây, tới ngay đây.” Ti Ti cô còn đang trẻ đẹp, lại còn sở hữu một thân hình chữ S hoàn hảo, chưa hết ham chơi nên còn rất yêu đời, chưa muốn chết. Ti Ti nhấc bình pha cà phê đang nóng hầm hập lên, rót cà phê vào tách với bộ dạng đầy duyên dáng, sau đó lại lấy từ trong lò nướng ra một ổ bánh mì
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm