nhủ rằng: Họ cố ý ngồi hai xe riêng để tránh bị lộ việc họ có gian tình, giấu đầu hở đuôi.
Xuân Phàm vốn định ngồi ở ghế trước, nhưng tài xế đã nhanh chân xuống xe, mở cửa ghế sau mời cô nên cô đành phải thuận theo ý tốt của sếp mà làm.
Dương Lập Hân đã thay trước một bộ Âu phục màu đen ở công ty, bữa tiệc tối nay mà anh phải tham dự là tiệc mừng thọ tám mươi tuổi của một vị quan trọng trong trong giới thương nhân. Nghe đâu hơn một nửa những nhân vật có máu mặt trong giới thương nhân đều được mời tới dự tiệc.
Anh ngồi thẳng, đôi mắt sáng ngời đang ngắm nhìn cô trong bộ váy thanh lịch. “Rất hợp với em.” Lần trước cô trang điểm gợi cảm cũng đẹp, nhưng không thể phủ nhận rằng anh đã quen và còn thích dáng vẻ hòa nhã này của cô hơn.
“Cảm ơn. Ngày mai tôi sẽ mang đi giặt là rồi gửi lại cho Bella.”
Anh bật cười, “Váy của em có vấn đề gì mà phải gửi lại cho Bella, tôi thích nhìn em mặc trong những bộ đồ cao cấp, đắt tiền như thế này.”
Trong lòng Xuân Phàm bỗng dậy lên một gợn sóng phức tạp mà cô cũng không hiểu nổi, “Tổng giám đốc, anh bị nhầm lẫn rồi. Tôi phải nhắc nhở anh rằng tôi không phải người tình mà anh bao dưỡng, anh đừng can thiệp vào cách ăn mặc và trang điểm của tôi.”
Anh thu lại khuôn mặt tươi tắn, “Em cứ coi như đây là phí quần áo mà công ty cung cấp khi đi tiếp khách cùng tôi.”
“Vậy thì được!” Cô đoan trang mỉm cười.
Quả thật cô nàng này không đáng yêu một chút nào! Dương Lập Hân cẩn thận ngắm nhìn lại khuôn mặt được trang điểm tinh tế của cô, trên đó không có chút biểu cảm, anh hỏi: “Xuân Phàm, em có tâm sự gì à?”
“Tổng giám đốc, bữa tiệc hôm nay ắt hẳn rất quan trọng, nếu không anh sẽ không tham dự mà còn dẫn theo ba nhân viên. Anh đã làm việc cả ngày rồi, có muốn chợp mắt nghỉ ngơi một chút không?”
Cô lại dựng lên bức tường ngăn cản anh! Anh kêu Xuân Phàm, vậy mà cô lại trả lời anh bằng giọng điệu lễ phép đối với cấp trên. Anh bảo cô tới chỗ Bella để sắm sửa cùng Phạm Ti Ti, cô không những phá bỏ bức tường đó mà còn gia cố cho nó vững chắc hơn.
“Xuân Phàm, rốt cuộc là em…” Anh đưa tay ra, nắm lấy tay cô, vậy mà cô lại né tránh.
“Tổng giám đốc, tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường, không phải Ảnh hậu Kim Mã, không thể cứ một tí là lại thay đổi vai diễn của mình. Tôi đang cùng anh đi làm việc công, thế nên anh hãy gọi tôi là “Thư kí Nhạc”! Như vậy sẽ phòng tránh việc tôi quên mất thân phận của mình mà ở trước mặt mọi người gọi tên không hay của anh.”
Tên không hay của anh là gì? Người ngoài hành tinh ư?
Thấy cô đang đánh trống lảng, khuôn mặt lại lộ ra vẻ cười như không khiến Dương Lập Hân đột nhiên nổi giận.
“Tài xế Vương, đỗ xe lại ven đường.” Anh ra lệnh rành mạch, đợi tài xế dừng xe lại, “Anh xuống xe chờ một chút.”
Tài xế Vương lập tức xuống xe, đóng cửa lại, đi ra chỗ khác đứng chờ. Sa Chấn cùng Phạm Ti Ti đi phía sau cũng dừng xe lại, tài xế Vương thấy vậy liền đi tới, ngăn không cho bọn họ tới xe của tổng giám đốc để hỏi thăm.
Cũng may là đang đi trên con đường qua khu biệt thự cao cấp chứ không phải là khu trung tâm thành phố.
Xuân Phàm bị anh dọa cũng hơi sợ, “Anh đang làm gì thế? Anh rất ghét phải đến muộn mà.”
Sắc mặt Dương Lâp Hân tối lại, lạnh như bang: “Rốt cuộc là tôi đã là gì khiến em giận dỗi? Em không nói rõ ràng cho tôi thì cả tối nay, thậm chí đến đêm cũng ở đây.”
“Tôi không giận dỗi gì cả. Để tôi đi gọi tài xế Vương… A! Đau đấy!”
Anh dùng lực nắm lấy cánh tay của cô, kéo cô lại gần anh. Cô đang ngồi sát cửa, vậy mà loáng một cái mặt cô đã kề cận khuôn mặt anh tuấn của anh, trong mắt anh còn lóe lên tia lửa giận dữ khiến lưỡi cô cứng đơ lại.
“Anh… Anh…” Anh ta bị ai chọc giận thế?
“Nói, em đang nghĩ gì?”
“Anh buông tay ra đi! Tôi sẽ bị đau đấy!” Cô đáng thương giơ lên cánh tay trái hằn rõ năm ngón tay của anh.
“Sợ đau thì nói nhanh!” Tuy vẫn hung dữ với cô nhưng anh đã giảm lực nắm lấy tay cô. Đây là lần đầu người con gái mà anh đang cặp kè khiến anh nổi giận như vậy. Mỗi khi ở gần cô, mọi thứ xung quanh anh như đảo lộn, không thể đoán trước được.
“Anh muốn tôi nói gì đây? Anh là ma đầu, là người tàn nhẫn, tự nhiên đánh tôi.” Cô nổi giận, giơ nắm tay phải lên trước mặt anh, không phát hiện ra cô còn bạo lực hơn cả anh lúc này. “Tôi đã làm gì nên tội mà anh lại dám hành hung tôi? Tôi chẳng qua chỉ là nhắc nhở anh rằng anh là “tổng giám đốc”, đừng để cho người ngoài phát hiện ra chuyện anh có một tình nhân lén lút trong bóng tối, tránh làm ảnh hưởng đến việc liên hôn trọng đại của anh.”
“Cái gì mà liên hôn trọng đại?” Anh bắt lấy cái tay phải đang muốn gây sự của cô. Xem ra đúng là cô đang dồn muốn đánh anh thật!
“Tổng giám đốc thông minh cơ trí à, chắc hẳn anh chưa biết đến một trường hợp đặc biệt trong những buổi tiệc trọng đại như thế này rồi. Những gia đình giàu sang có con gái đạt tiêu chuẩn là thục nữ, tam tòng tứ đức chỉ cần nhìn trúng anh là sẽ tự động mai mối, giới thiệu người đẹp cho anh, anh không cần phải làm cao quá đâu, mau mau chọn rồi giữ lấy một cô đi!” Xuân Phàm tốt bụng nhắc nhở anh, cô cũng tự nhắc nhở chính bản thân mình rằng cô không nên dây dưa lâu dài với anh để nảy sinh tình cảm , bằng không đến lúc anh trở thành chú rể tươi cười vui vẻ bên cô dâu, người sẽ chịu đau khổ cuối cùng chỉ là cô.
Qua những chuyện mà mẹ đã từng trải, cô hiểu một điều rằng không đáng để đau khổ vì đàn ông.
Dương Lập Hân gầm nhẹ. “Em lấy đâu ra cái tin tôi muốn liên hôn hả? Em sợ chuyện giữa tôi và em mập mập mờ mờ, đến lúc đó sẽ là rắc rối sao? Yên tâm, so với em tôi càng ghét những chuyện không rõ ràng, nhất là kiểu mối quan hệ mập mờ kéo bùn dắt nước!” Nói rồi anh dứt khoát buông tay, lạnh lùng quay đầu nhìn ra phía khác, hoàn toàn không để ý đến cô nữa.
Bỗng nhiên bầu không khí trong xe trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ.
Anh không
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm