Pair of Vintage Old School Fru
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Nói rồi, không kết hôn đâu

/> “Mình biết mà! Cậu là kiểu người “Ăn ba bát làm nửa chén” (1), đâu có để ý đến mấy chuyện vặt này.” Phạm Ti Ti vừa cười vừa trưng ra dáng vẻ đáng yêu, dễ thương. Ban đầu khi biết chuyện Dương Lập Hân đã leo được lên giường Xuân Phàm, cô suýt chút nữa ngất lịm. Xuân Phàm không kết hôn, OK cô ủng hộ; cô ấy muốn giữ mình đến già, OK; nhưng câu phải con cá ăn thịt người ma đầu rồi cho lên giường, chuyện này sốc khỏi bàn!



(1) “Ăn ba bát làm nửa chén: Đài ngữ, ý nói ăn hại nhiều hơn làm việc.



Người có thể khiến Phạm Ti Ti chịu cúi mình bái phục, chỉ có thể là Nhạc Xuân Phàm.

Xuân Phàm chỉ cười rồi tiến về bàn ăn, cô tự ý thức mình hôm nay tới đây chỉ là phụ kiện đi kèm của sếp, đóng vai trò làm bình hoa (2) thôi.



(2) Bình hoa: Chỉ những cô gái xinh đẹp nhưng ngốc, lười biếng, ăn bám các đại gia.



Lão doanh nhân này quả thật là người có tiếng tăm lừng lẫy, đến cả Dương Lập Hân cũng phải nể trọng ông Lâm mấy phần. Bữa tiệc mừng thọ đã được tổ chức long trọng tại khách sạn lớn nhất thành phố từ trưa, buổi tối lại mở tiệc rượu thiết đãi khách quý tại biệt thự tư gia. Việc phục vụ cũng rất chuyên nghiệp, mỗi bàn ăn đều có người phục vụ giúp khách khứa lấy đồ ăn, trong hội trường còn có bảy, tám nhân viên luân phiên đi lại mời khách đồ uống hoặc điểm tâm.

Xuân Phàm coi như mình là người tàng hình, tốt nhất là không ai chú ý đến cô. Còn gì thú vị hơn khi thoải mái hưởng thụ thú vui nhấm nháp đồ ăn ngon của nhà giàu, xem cảnh người ngoài sau khi đấu khẩu với nhau còn cụng ly rượu, không quên nặn ra nụ cười giả tạo.

Cô nhón một miếng pho mát tròn tròn từ một cái khay vào trong miệng, ngậy ngậy thơm thơm, mùi hương thật đậm đà. Bên cạnh có một chiếc khay bạc khác bày chocolate được làm thủ công, đây là thứ mà cô khoái khẩu nhất nên nhón thêm một miếng chocolate rượu vang bỏ vào miệng, cứ như thiên đường trong miệng vậy, cô không khách khí nữa mà “xử” thêm ba miếng chocolate. Bánh brownies hạt dẻ cũng thật tuyệt vời, chỉ là ăn quá nhiều điểm tâm đồ ngọt cũng không hay lắm nên cô quyết định đổi sang món mặn. Ở đây phục vụ cả bánh mì bơ sữa và bánh mì bơ tỏi kiểu Pháp, chỉ nhìn qua thôi mà đã ứa nước miếng…

“Xuân Phàm! Sao em lại ở đây?” Một người đàn ông trẻ tuổi phong thái nho nhã bước tới trước mặt cô, nhẹ nhàng hỏi.

Giọng nói cùng khuôn mặt sáng sủa đầy lôi cuốn của người đó khiến cô bất ngờ, Xuân Phàm không dám tin vào mắt mình nữa, cứ đứng đó mà nhìn chằm chằm vào anh. Hà Dân Tuấn, người con trai luôn có nụ cười tươi tắn, ấm áp như ánh nắng Mặt Trời đang đứng trước cô, nhưng nét ngây ngô của thời còn học Đại học không còn trên khuôn mặt anh nữa mà thay vào đó là sự quyến rũ của một người đàn ông từng trải, ngoài ra anh dường như không thay đổi chút nào.

Hà Dân Tuấn là đàn anh hơn cô một tuổi thời còn học Đại học, cũng là mối tình đầu của cô.

Người con trai luôn nở nụ cười hiền lành như ánh dương rực rỡ đó, thật ra đã từng đối xử rất tàn nhẫn với cô.

Tất nhiên anh ta sẽ không nghĩ vậy mà chỉ đứng đó nhìn cô, không quên nở một nụ cười tươi tắn đầy mê hoặc.

“Anh không nghĩ sẽ gặp em trong trường hợp này, thật bất ngờ.” Hà Dân Tuấn đắc chí nhìn quanh bữa tiệc như ngầm ám chỉ anh ta là chủ nhân của nơi này. “Ông Lâm là ông ngoại của vợ anh, cô rất yêu anh nên anh nói gì cũng nghe theo. Đúng rồi, em được mời đến đây sao?” Câu cuối ẩn chứa sự hoài nghi.

Mắt cô tối lại, Xuân Phàm đang tự mắng bản thân, sao tim cô lại có thể đập như trống khi nhìn thấy anh ta chứ, thật nực cười. Đầu óc cô luôn minh mẫn và rất lý trí, trong nháy mắt đối mặt với anh ta lại trở nên hoàn toàn trống rỗng. Chuyện này là sao?

Không được, chuyện cũ chỉ là mây bay gió thoảng, giữa họ chẳng còn gì nữa.

Cô nhìn thẳng vào anh, nở một nụ cười nhẹ, “Tôi không được mời nhưng sếp em nhận được thư mời.”

“Sếp của em là…?”

“Tổng giám đốc Dương Lập Hân, tôi là thư kí của anh ấy.”

Ánh mắt Hà Dân Tuấn đang nhìn cô bỗng có chút kì lạ. “Nhiều người bảo anh ta là vị tổng giám đốc đẹp trai tuấn tú nhất, nhưng bà ngoại anh luôn bảo xét về bề ngoài, anh không thua kém hắn ta chút nào. Em nghĩ sao?”

Cô có thể nghĩ gì đây?

Xuân Phàm khẽ nhướn mày, “Anh Hà, anh và tổng giám đốc của tôi hoàn toàn khác nhau, anh ấy không để ý đến bề ngoài, chỉ chú trọng năng lực làm việc.”

Hà Dân Tuấn khẽ cười: “Mọi người truyền tai với nhau rằng anh ta là người cuồng công việc, đến cả thời gian tìm bạn gái cũng không có, mới đây chỉ có thể tiêu tiền cho một con hồ ly tinh làm tình nhân, cô ta chính là Phạm Ti Ti – bạn thận của em – đúng không?”

“Không ngờ anh Hà cũng biết rõ mấy chuyện đồn đại kiểu này.”

“Xã hội thượng lưu có gì là bí mật?” Anh ta đắc ý tự nhận mình là người trong giới thượng lưu.

Đúng là không có bí mật gì, chỉ có truyền nhau những lời nhảm nhí thôi.

Trong cô tự nhiên xuất hiện cảm giác trống rỗng. Không phải là khi bất ngờ gặp lại mối tình đầu, tim người ta hay đập thình thịch, nhất thời bị rung động bởi người cũ sao? Có lẽ cô không nên kì vọng quá cao vào con người này.

Nghĩ lại thì, cô cần phải tìm một cái gương để tập biểu cảm khuôn mặt cho tốt.

Không còn mấy hứng thú, Xuân Phàm tự suy nghĩ viển vông một chút. Cô đã từng nghĩ mãi về cái ngày cô và Hà Dân Tuấn chạm mặt, cô sẽ nói gì, làm gì với anh, khi những thứ mà cô muốn làm cùng anh trở thành sự thật, cô sẽ không bám lấy anh mà ngược lại còn tránh xa khỏi anh ta.

Tiếc rằng tính cách của cô quá kiêu ngạo, cô rất tự tin nên không dễ nhận mình thua.

Xuân Phàm tiếp tục thưởng thức chocolate, thuận tay vơ một nắm kẹo. Ừ, khả năng hấp dẫn phụ nữ của anh chàng này ngày càng nâng cao, có thể nói những lời khiến phụ nữ cảm thấy ngọt ngào.

“Xuân Phàm, Xuân Phàm!” Người tự xưng là mỹ nam Hà Dân Tuấn cất giọng nhẹ như gió ấm mùa xuân gọi cô, muốn quyến rũ cô

Google PlusTwitter

[23/32] < 1232425>

 

Wap đọc truyện » Tình cảm teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON