XtGem Forum catalog
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Cô Dâu Mặc Váy Đen

độ gì. “Tuy không ưa tôi nhưng ít nhất tôi và anh cũng là người cùng một nhà mà.” – Thiên Di nghĩ bụng rồi khẽ thở dài trước sự sắt đá của Hoàng. Bỗng nhiên chiếc điện thoại ở góc phòng đổ chuông, cô Sang vội đặt nốt hai cốc sữa lên bàn rồi nhanh chóng chạy ra nghe máy.

- Cậu chủ, là điện thoại của bà chủ.

“Bà chủ”? Là mẹ Mạnh Hoàng? Đây là lần đầu tiên Thiên Di thấy mẹ Hoàng gọi điện về nhà. Nó chưa từng gặp mặt bác ấy, cũng chưa nghe cô Sang nói mẹ Hoàng là người thế nào. Mạnh Hoàng tiến lại gần chiếc điện thoại, thoáng chút chần chừ:

- Alo, là con.

Đầu dây bên kia nói gì Thiên Di không rõ, chỉ thấy khuôn mặt Mạnh Hoàng dần biến sắc.

- Lại là tiền? Con không cần tiền! Lần nào gọi điện về mẹ cũng chỉ hỏi con có thiếu tiền không, tiền tiêu xài còn nhiều không, tại sao mẹ không hỏi sức khỏe con thế nào? Thứ con cần không phải là tiền, mẹ hiểu chứ!

Mạnh Hoàng nổi giận cúp máy, khuôn mặt lúc này vừa đáng thương lại vừa đáng sợ. Đôi mắt lạnh lẽo và u uất giống như một làn sông băng nhưng đôi môi lại mím chặt đầy kìm nén. Thiên Di cảm thấy như các mạch máu trên cơ thể Hoàng đang căng ra, đang cố gồng mình để ép cho bản thân trở nên mạnh mẽ. Nó bước đến bên cạnh và khẽ đặt tay lên vai Mạnh Hoàng:

- Anh ổn chứ?

Bất chợt Mạnh Hoàng tóm chặt lấy tay Thiên Di, mạnh đến nỗi Thiên Di cảm thấy như xương mình chuẩn bị vỡ vụn ra. Tuy Mạnh Hoàng đối xử với Thiên Di không tốt, nhưng cố tình làm đau hay làm Thiên Di bị thương thì chưa bao giờ. Nó nhăn mặt đau đớn.

- Tôi không cần cô thương hại! Tôi nhắc lại lần nữa, tránh xa tôi ra!

Nói rồi Hoàng hất mạnh tay Thiên Di và bước ra khỏi nhà. “Cậu chủ, cậu chủ đi đâu vậy?” – Cô Sang hớt hải gọi với theo nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, cô lại quay sang Thiên Di.

- Cô Thiên Di không sao chứ?

Thiên Di lắc đầu nhìn theo bóng Mạnh Hoàng mà quên mất cổ tay đang đỏ rực, nóng bừng.

***

Hôm nay quả là một ngày dài với Thiên Di. Học xong nó theo Hoa đến nhà thăm bà ngoại của Hoa vì bà đang ốm. Nhà Hoa khá nhỏ, cũng không lấy gì làm dư dả lắm nhưng đó không phải là những gì Thiên Di quan tâm. Nó chơi với Hoa vì thích tính cách của Hoa, thích sự hết mình vì bạn bè, không ngại khó khăn của Hoa. Còn Hoa, biết rằng Thiên Di là một tiểu thư, đã quen ở trong những ngôi biệt thự sang trọng và lộng lẫy nên khi Thiên Di nói sẽ đến nhà thăm bà ốm, Hoa cảm thấy rất bối rối. Nhưng khi thấy Thiên Di không ngại ngùng xắn tay áo giúp Hoa nấu cơm, lau nhà, vui vẻ giúp bà ăn cháo thì mắt Hoa ươn ướt, Hoa biết mình đã có được người bạn tuyệt vời nhất. Điều ấy khiến Hoa càng thêm trân trọng, nể phục và yêu mến Thiên Di. Đến khi Thiên Di chào tạm biệt mọi người để đi về thì cũng đã gần tám giờ. Về tới nhà, chưa kịp bước vào trong,Thiên Di đã thấy cô Sang vội vã chạy ra.

- Cô Thiên Di, cậu chủ giờ này vẫn chưa về, tôi không gọi được cho cậu chủ.

- Anh ta đi từ sáng vẫn chưa về sao?- Thiên Di sửng sốt hỏi lại.

- Đúng vậy, tôi cố gắng liên lạc với cậu chủ nhưng vô ích. Nếu xảy ra chuyện gì thì tôi biết ăn nói thế nào với ông bà chủ đây.

Cô Sang sợ hãi đến mức toàn thân run bần bật. Thiên Di khẽ nắm lấy tay cô Sang, nhẹ nhàng trấn an:

- Cô cứ bình tĩnh, cháu tin là không có chuyện gì xảy ra với Mạnh Hoàng đâu. Chúng ta cứ kiên nhẫn đợi thêm một lát nữa đã.

Nghe Thiên Di nói, cô Sang cảm thấy bớt lo lắng đi phần nào. “Vậy để tôi đi dọn cơm cho cô Thiên Di”. Không đợi Thiên Di trả lời, cô Sang lại vội vã đi vào bếp. Thiên Di rút chiếc điện thoại ra và bấm số. “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”. Thiên Di nắm chặt chiếc điện thoại, nói với cô Sang là vậy nhưng bản thân Thiên Di lại bắt đầu cảm thấy lo lắng. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (Thích Truyện.VN)

***

Thiên Di nằm trên giường, mắt không rời chiếc đồng hồ treo trên tường còn tai thì cố gắng lắng nghe xem Mạnh Hoàng đã về nhà chưa. Đã hơn mười giờ, nó sốt ruột gọi điện liên tục nhưng vẫn không liên lạc với Mạnh Hoàng. “Rốt cuộc thì anh đang ở đâu vậy hả?”. Không thể tiếp tục ngồi một chỗ chờ đợi, Thiên Di với tay lấy cái áo khoác mỏng trên ghế rồi bước ra khỏi phòng.

***

Mạnh Hoàng ngồi lặng yên ở bến xe buýt. Tất cả ánh mắt của mọi người đi đường đều đổ dồn về phía chàng trai có khuôn mặt đẹp như những diễn viên, ca sĩ thường thấy trên ti vi. Chàng trai ấy ngồi một mình, khuôn mặt lạnh lùng cao ngạo khiến người ta có cảm giác như không thể chạm tới cái thế giới của con người này.

- Đồ hèn nhát, anh ngồi đây làm gì hả?

Mạnh Hoàng ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Thiên Di đã đứng bên cạnh Hoàng từ bao giờ, khuôn mặt vừa vui mừng vừa giận dữ, những giọt mồ hôi vẫn đang chảy trên trán mặc dù buổi tối mùa thu khá lạnh. Chứng tỏ Thiên Di đã đi một đoạn đường xa và rất vất vả để đến được đây.

- Nhiều chuyện!

- Ha, anh còn dám nói thế hả? Anh có biết tôi đã tìm anh bao lâu rồi không, đi hết những nơi mà tôi nghĩ anh có thể tới.

- Sao cô biết tôi ở đây? – Mạnh Hoàng hỏi, cố giấu vẻ tò mò.

- Vì trước đây tôi cũng đã từng muốn chạy trốn khỏi tất cả mọi thứ như anh, cũng từng cảm thấy như mình bị bỏ rơi.

- Cô ư?

Mạnh Hoàng quay hẳn sang phía Thiên Di, đây là lần đầu tiên Hoàng nhìn thẳng vào mắt Thiên Di khi nói chuyện với nó. Bỗng nhiên Thiên Di cảm thấy có chút bối rối.

- Tất…tất nhiên! Anh nghĩ cùng làm việc, cạnh tranh trên thương trường mà bố mẹ anh đi suốt ngày còn bố mẹ tôi được thảnh thơi ở nhà sao?- Rồi nó ngước mặt lên trời.- Lúc đó tôi cũng nghĩ bố mẹ không cần tôi, thứ họ cần chỉ là công việc và những bản hợp đồng làm ăn. Nhưng lúc đó đã có một người giúp tôi hiểu và vượt qua được mọi chuyện.

- Là một chàng trai?

- Ừm…

Thiên Di mỉm cười, hình ảnh Minh Long hiện ra trong đầu nó. Thiên Di còn nhớ đó là một ngày mưa, khi thấy Thiên Di một mình đứng trước cửa nhà dưới cơn mưa, mắt nhìn theo chiếc xe của bố

Google PlusTwitter

[11/35] < 1111213>

 

Wap đọc truyện » Truyện teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON