mẹ đang khuất dần, Minh Long đã lẳng lặng che ô cho nó và nói : “ Ngốc à, bố mẹ cậu đã có thể ở nhà trong một ngày mưa gió thế này, nhưng họ lại chọn công việc. Không phải vì tiền, càng không phải vì họ mà vì cậu, vì muốn cậu có một cuộc sống tốt đẹp nhất. Có thể cậu nghĩ rằng bố mẹ đã quên mất mình nhưng nếu nhìn vào mắt của bố, nghe giọng nói âu yếm của mẹ cậu sẽ hiểu rằng : chưa một phút giây nào cậu bị lãng quên”. Hôm đó Thiên Di đã dựa vào vai Minh Long mà khóc như một đứa trẻ, nếu không có cậu ấy thì chắc đến bây giờ Thiên Di vẫn còn oán trách và không hiểu rõ tấm lòng của bố mẹ mình.
Thiên Di quay sang Mạnh Hoàng, cảm thấy Hoàng như cũng đang trôi theo dòng cảm xúc hay kí ức nào đó. Thiên Di muốn mặc cho Hoàng như vậy nhưng chợt nhận thấy đã gần nửa đêm, nó từ từ đứng dậy.
- Được rồi, giờ thì về nhà thôi.
- Cô về đi.
- Còn anh? – Thiên Di ngạc nhiên.
- Tôi không muốn về đó.
- Anh có biết suy nghĩ không hả? Giờ đã muộn lắm rồi, không về nhà thì anh đi đâu?
- Tại sao cô cứ luôn xen vào chuyện của tôi thế? Mặc kệ tôi!
Mạnh Hoàng nói rồi đứng vụt dậy và băng qua đường. Đột nhiên một chiếc taxi từ xa lao tới.
- Mạnh Hoàng! Cẩn thận!
Thiên Di hét lớn và không kịp suy nghĩ, nhanh như cắt nó chạy tới đẩy Hoàng vào lề đường. Tiếng phanh xe rít lên làm mặt đường như tóe lửa. Thiên Di đẩy được Mạnh Hoàng ra nhưng lại không tránh kịp, cơ thể nó bị hất tung lên rồi rơi xuống mặt đường. “Khôngggggg…!!!”. Mạnh Hoàng hét lên rồi chạy bổ tới chỗ Thiên Di. Thiên Di nằm bất động, máu chảy lênh láng… Vừa nâng đầu Thiên Di dậy, Mạnh Hoàng vừa điên cuồng nói với tài xế taxi bên cạnh – lúc này khuôn mặt cũng đang trắng bệch sợ hãi:
- Gọi cấp cứu! Mau gọi cấp cứu! Nhanh lên!
***
Tiếng còi xe cấp cứu hú lên inh ỏi như xé nát màn đêm. Trong xe là một cô gái có khuôn mặt xinh đẹp nhưng trắng bệch đang thở oxy, hơi thở yếu ớt như muốn ngừng lại. Mạnh Hoàng ngồi bên cạnh nắm chặt lấy tay Thiên Di, miệng lên tục lẩm bẩm: “ Cố lên, nhất định cô phải sống. Đồ ngốc, cô sẽ không sao đâu. Cô phải sống”.
Sau một hồi phóng như bay, cuối cùng chiếc xe cấp cứu cũng dừng lại trước cổng bệnh viện Việt Đức. Các bác sĩ và y tá đã chờ sẵn vội đẩy chiếc giường của Thiên Di vào trong. Nhanh chóng, hối hả…
- Anh không được vào, xin anh ngồi chờ ở đây.
Một cô y tá trẻ ngăn Mạnh Hoàng lại, nhẹ nhàng nhưng nghiêm nghị. Chiếc giường đi khuất vào phòng cấp cứu, đèn bật sáng. Hoàng ngồi phịch xuống chiếc ghế ở ngoài hành lang, hai bàn tay đan chặt vào nhau. Toàn thân Mạnh Hoàng run bần bật khi nhớ lại những giây phút kinh hoàng vừa rồi. Mọi thứ diễn ra quá nhanh! Nếu như Thiên Di có chuyện gì…Không, nhất định không được! Nhất định là sẽ ổn! Nhưng…thật sự sẽ ổn chứ? Hoàng đã thấy rất nhiều máu… Hoàng lắc mạnh đầu, cố gắng quên đi cảnh tượng ấy. Có lẽ trong đời Mạnh Hoàng, chưa khi nào Hoàng cảm thấy sợ thế này.
Một lát sau, bố mẹ Thiên Di, Hoa và cô Sang chạy đến.
- Bác sĩ, con gái tôi đâu? Nó đâu rồi? Nó thế nào rồi?
Mẹ Thiên Di lay mạnh ông bác sĩ vừa bước ra, khuôn mặt hoảng sợ nhuốm đầy nước mắt. Giờ đây bà không phải là bà chủ sang trọng của một chuỗi các trung tâm làm đẹp, cũng không phải một người phụ nữ mạnh mẽ, thành đạt trên thương trường mà là một bà mẹ đau đớn đứt từng khúc ruột khi biết con gái mình đang ở giữa ranh giới của sự sống và cái chết.
- Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.Xin gia đình cứ bình tĩnh. – Ông bác sĩ già nói rồi bước trở vào phòng cấp cứu, vội vã như lúc bước ra.
Mẹ Thiên Di khóc không thành tiếng, gục ngã trên bờ vai của chồng – người đàn ông tuy không khóc nhưng cổ họng nghẹn đắng, đôi lông mày nhíu lại càng làm cho khuôn mặt trở nên tiều tụy và khổ sở đến đáng thương. Hoa thì liên tục đi lại trước cửa phòng cấp cứu, từng giọt nước mắt chảy ra và rơi xuống nền nhà. Mới chiều nay Thiên Di còn đến nhà của Hoa chơi, vậy mà… Cô Sang ngồi bên cạnh Mạnh Hoàng, miệng không ngừng cầu nguyện cho Thiên Di.
Mạnh Hoàng sau một hồi thất thần, đứng lên và cúi gập mình trước mặt bố mẹ Thiên Di:
- Cháu xin lỗi. Tất cả là tại cháu. Tại vì cứu cháu nên Thiên Di mới…
“Bốp!” – âm thanh chát chúa vang lên. Cái tát vừa rồi không phải của bố mẹ Thiên Di mà là của Hoa.
- Cậu còn có tư cách đứng ở đây xin lỗi ư?- Hoa gào lên, những tiếng nức nở vẫn không ngừng bật ra.- Tại sao cậu luôn làm Thiên Di tổn thương? Tại sao chứ? Thiên Di luôn đối xử tốt với cậu, luôn cố gắng làm mọi thứ vì cậu. Chỉ vì quá tốt bụng nên mới không muốn cậu buồn. Còn cậu, cậu đã hại Thiên Di ra thế này.
Mạnh Hoàng im lặng. Đúng vậy, Thiên Di luôn dẽ thương và tốt bụng như vậy. Tại sao giờ Hoàng mới chịu hiểu và chấp nhận sự thật ấy? Đúng lúc đó, đèn của phòng cấp cứu vụt tắt, tất cả mọi người ùa lại cửa phòng– nơi chiếc giường của Thiên Di vừa được đẩy ra.
- Bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch nhưng mất máu nhiều và còn rất yếu. Giờ chúng tôi sẽ chuyển bệnh nhân về phòng hồi sức. Gia đình có thể yên tâm.
Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, có lẽ với họ, Thiên Di là một món quà quý giá mà không ai muốn mất đi. Đêm nay là một đêm dài
- Cậu nói sao?
Tiếng Minh Long vang lên giữa phòng tập của trường, lớn đến nỗi tất cả thành viên của câu lạc bộ bóng rổ đều quay lại nhìn. Nghe Hoa nói trong điện thoại rằng Thiên Di gặp tai nạn và đang ở trong bệnh viện, chân tay Minh Long rụng rời. Long cúp máy và chạy vụt đi mặc cho hội trưởng gọi với theo:
- Mai là trận chung kết rồi! Cậu đi đâu vậy?
Bỏ ngoài tai tất cả, bây giờ trong đầu Minh Long chỉ có Thiên Di. Tại sao lại bị tai nạn? Tại sao lại nặng đến nỗi hôn mê trong bệnh viện? Thế rồi Minh Long không nghĩ được gì nữa, vội vàng leo lên chiếc taxi ở gần đó.
Mười lăm phút sau, Minh Long đã đến trước cổng bệnh viện. Trên người vẫn mặc nguyên bộ quần áo của câu lạc bộ. Mồ hôi đầm đìa, Long nhanh chóng tìm đến số phòng mà Hoa
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm