Mày tưởng mình là ai? Nhận được tình cảm của bọn con trai nên vênh váo hả? Đồ hồ li tinh không có liêm sỉ!
- Tôi không cướp ai hết, càng không phải hồ li tinh.- Thiên Di kiên cường lên tiếng.- Cậu làm ơn ăn nói cẩn thận một chút.
“Bốp!”, tiếng kêu khô khốc vang lên, khuôn mặt Thiên Di lãnh trọn một cái tát rát bỏng.
- Mày còn dám già mồm à? Xem ra hôm nay tao không đánh mày thì tao không còn là Lê Linh nữa!
Lê Linh gào lên, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận. Ngay lập tức, có thêm hai người nữa trong nhóm của Lê Linh chạy tới giữ lấy hai tay Thiên Di.
- Buông tôi ra!- Thiên Di vùng lên.
Lê Linh nhếch môi cười khẩy một tiếng, bàn tay xinh xắn nhưng chứa đựng sức mạnh của lòng thù hận và ganh ghét giơ lên cao. Nhưng Lê Linh chợt nhìn thấy chiếc dây chuyền nhỏ có vẻ cũ kĩ trên cổ Thiên Di.
- Một tiểu thư như mày mà lại đeo thứ rẻ tiền này, cũng hay ho nhỉ?
Lê Linh nói rồi chạm vào sợi dây chuyền. Thiên Di giật mình.
- Đừng chạm vào nó!
Đây là sợi dây chuyền mà trước lúc mất, bà nội đã tặng cho Thiên Di. Khi còn sống, bà là người thương Thiên Di nhất, mọi thứ tốt đẹp đều để dành cho đứa cháu gái bé bỏng. Bố mẹ thường xuyên vắng nhà, bà chính là người ngày đêm dạy dỗ, chăm bẵm Thiên Di, cũng là người mà Thiên Di không bao giờ muốn rời xa. Vào đêm cuối cùng trong cuộc đời mình, bà đã trao lại sợi dây chuyền cho Thiên Di và nói: “ Đây là sợi dây chuyền mà bà trân trọng nhất, bà hi vọng cháu cũng sẽ trân trọng nó. Nó chính là tình cảm của bà với cháu”. Vậy mà giờ đây…
- Sao hả? Tiếc rẻ à? Vậy chắc hẳn nó là một thứ rất quan trọng với mày đúng không?
Thiên Di gật đầu.
- Nếu vậy…tao càng cần phải hủy nó!
Lê Linh nói rồi tóm lấy sợi dây chuyền và giật đứt.
- Đừng bao giờ hi vọng sẽ tìm được nó.
- Không! Lê Linh, tôi xin cậu!- Thiên Di khổ sở van nài Lê Linh, đây là kỉ vật cuối cùng mà bà đã để lại cho nó, nó không thể nào làm mất được.- Cậu đừng vứt nó, tôi xin cậu đấy!
Lê Linh bỏ ngoài tai mọi lời của Thiên Di và dùng hết sức toan ném sợi dây chuyền đi. Đúng lúc Lê Linh định làm việc đó thì đột nhiên, một bàn tay to lớn tóm lấy cổ tay Lê Linh.
- Ai? Mau bỏ tay ra nếu không…
Lê Linh dữ tợn hét lên nhưng những chữ cuối cùng chưa kịp thốt ra thì nó bỗng im bặt.
- Mạnh Hoàng!- Thiên Di vui mừng nói lớn.
Trước mặt Lê Linh bây giờ là Mạnh Hoàng với khuôn mặt thiên sứ nhưng ánh mắt sắc lạnh như xuyên thủng tất cả. Bàn tay Mạnh Hoàng siết chặt khiến Lê Linh nhăn nhó.
- Sợi dây chuyền
Mạnh Hoàng cất tiếng, giọng nói lúc này không chỉ là lạnh lùng mà còn có chút gì đó đe dọa đầy đáng sợ. Lê Linh vội buông tay ra, sợi dây chuyền rơi xuống bàn tay Mạnh Hoàng đã chờ sẵn ở bên dưới.
- Tôi cảnh cáo cô, nếu còn dám gây sự với Thiên Di một lần nữa thì không chỉ cô mà cả công ty của bố cô cũng sẽ gặp rắc rối lớn đấy.- Mạnh Hoàng ghé sát vào tai Lê Linh.
- Cậu dám…
- Cô nghĩ xem tôi có dám hay không?
Mạnh Hoàng gằn giọng nhưng khóe môi lại hiện ra một nụ cười. Lê Linh sững sờ. Đúng vậy, con trai nhà họ Trần, tập đoàn nhà họ Trần, có gì mà họ không làm được chứ! Lê Linh hạ giọng:
- Buông tay tôi ra.
Mạnh Hoàng hất mạnh tay Lê Linh. Nó khẽ xoa cổ tay rồi nhanh chóng bỏ đi. Thấy vậy, cả nhóm người còn lại cũng hoảng hốt chạy mất. Mạnh Hoàng chậm rãi tiến lại gần và đặt sợi dây chuyền vào lòng bàn tay Thiên Di.
- Chắc cô rất quý sợi dây chuyền này, nhớ giữ gìn nó cẩn thận.
Thiên Di im lặng không nói, nó run run nhìn sợi dây chuyền rồi ngồi phịch xuống đất. Mạnh Hoàng cũng ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng kéo Thiên Di dựa vào vai mình.
- Đồ ngốc, còn cố tỏ ra mạnh mẽ làm gì. Nếu cô muốn thì cứ khóc đi, tôi sẽ coi như không nhìn thấy.
Thiên Di mím chặt môi nhưng rồi không kìm nén được nữa, nó òa khóc như một đứa trẻ. Đã lâu rồi nó không khóc nhiều như thế này. Những giọt nước mắt cứ rơi rơi không ngừng, ướt đẫm vai áo Mạnh Hoàng. Vậy là giữa cái giá rét của mùa đông, một bờ vai rộng lớn là chỗ dựa vững chắc và an toàn cho một bờ vai nhỏ bé hơn, một trái tim khẽ nhói đau khi thấy một trái tim khác đang đau khổ.
Thiên Di ngồi yên lặng bên hồ bơi, ánh mắt mơ màng nhìn ra phía xa xăm nào đó. Hai bàn chân thả xuồng hồ của nó tê buốt vì lạnh. Bất giác, Thiên Di đưa tay sờ lên sợi dây chuyền đang đeo trên cổ và mỉm cười. Rồi tim nó bắt đầu đập mạnh hơn khi nghĩ về cái ôm hôm đó, nghĩ về Mạnh Hoàng. Hoa nói không sai, Mạnh Hoàng quả thực đối xử rất tốt với Thiên Di và…Thiên Di cũng đã đỏ mặt khi nhìn thấy nụ cười của Mạnh Hoàng, cũng thấy lòng mình xao xuyến trước những hành động quan tâm và yêu thương của Hoàng. Nếu Minh Long rực rỡ và ấm nóng như mặt trời thì Mạnh Hoàng lại dịu dàng và đem lại cảm giác an toàn giống mặt trăng. Phải chăng Thiên Di đã…Không, không được! Thiên Di vội lắc đầu quầy quậy, bây giờ việc nó cần làm không phải suy nghĩ những điều này mà là tập trung cho kì thi tốt nghiệp và đại học sắp tới. Thiên Di khẽ thở dài: “ Rốt cuộc thì mày đang nghĩ gì vậy Thiên Di?”.
Thời gian cứ vậy trôi đi, nhanh đến không ngờ. Mới đó mà ngày thi tốt nghiệp đã gần kề trước mặt khiến đứa nào đứa nấy đều thấp thỏm như ngồi trên đống lửa. Thiên Di cũng không nằm ngoài số đó, nó ra sức ôn thi với động lực lớn nhất là trở thành tiếp viên hàng không, thực hiện ước mơ từ nhỏ của mình. Mà muốn làm được điều ấy thì đầu tiên nó phải hoàn thành tốt kì thi tốt nghiệp.
- Thiên Di, cậu không sao chứ? Nhìn sắc mặt cậu…
Minh Long lo lắng hỏi Thiên Di khi thấy khuôn mặt nó đỏ bừng, thỉnh thoảng lại gục đầu xuống bàn. Hôm nay là buổi ôn thi cuối cùng ở lớp học thêm. Ban đầu chỉ có Hoa và Thiên Di theo học nhưng sau đó có thêm cả Minh Long.
- Mình không sao. – Thiên Di mỉm cười.
- Trời, bà sốt rồi.- Hoa sờ tay lên trán Thiên Di rồi kêu lên. – Thế này mà còn nói không sao.
Nghe vậy Minh Long vội nắm lấy tay Thiên Di:
- Đứng dậy đi, mình đưa cậu về.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm