/>
- Mình không sao đâu, cũng sắp tan học rồi.
- Không được, mình không yên tâm. Nhất định cậu phải về nghỉ ngơi.
Minh Long cương quyết nói rồi đứng lên xin phép cô giáo, một tay cầm cặp sách của Thiên Di, tay còn lại kéo Thiên Di ra ngoài. Đợi Thiên Di ngồi vững, Minh Long mới nổ máy xe. Trên đường đi, chốc chốc Minh Long lại quay đầu nhìn Thiên Di với ánh mắt đầy lo lắng. Trái tim Minh Long nhói đau khi thấy bàn tay nóng bừng vì sốt của Thiên Di, càng đau hơn khi thấy đôi môi cắn chặt đầy chịu đựng ấy. Một lát sau, Minh Long đã đưa Thiên Di về đến biệt thự nhà Trần Bùi. Thiên Di bước xuống xe và cố gắng nở nụ cười tươi nhất có thể để Minh Long yên tâm:
- Cảm ơn cậu nhé. Này, đừng có nhìn mình bằng ánh mắt thế chứ, mình ổn mà. Cậu xem, mình vẫn khỏe đấy thôi, mình…
Thiên Di chưa kịp nói hết câu thì Minh Long đã kéo nó vào lòng, cánh tay vươn ra ôm chặt lấy nó.
- Có biết mình yêu và lo cho cậu thế nào không? Đừng cái gì cũng cố gắng chịu đựng một mình nữa, hãy để mình là người bảo vệ cho cậu, được chứ?
Không gian xung quanh đều im lặng như thay cho câu trả lời của Thiên Di nhưng đột nhiên có tiếng nói cất lên từ phía sau: “Hai người đang làm trò gì trước cửa nhà tôi vậy?”, Thiên Di và Minh Long giật mình quay lại. Thiên Di vội vã thoát ra khỏi vòng tay của Minh Long và nhìn Mạnh Hoàng. Hoàng đứng ở ngay phía cánh cổng, ánh mắt đỏ ngầu tức giận.
- Tôi…- Thiên Di ấp úng.
- Là Thiên Di không khỏe nên tôi đưa Thiên Di về.- Minh Long bước lên phía trước, giọng nói cũng không hề vui vẻ chút nào.
- Vậy à? Cậu có vẻ tốt bụng nhỉ?- Mạnh Hoàng nhếch môi cười.
- Có vấn đề gì sao? Thiên Di là người yêu của tôi nên tôi có trách nhiệm phải làm những việc này.
Mạnh Hoàng gằn giọng:
- Là người yêu nên cũng có trách nhiệm phải ôm ôm ấp ấp nhau thế này hả?
- Mạnh Hoàng, anh dừng lại được rồi đấy.- Thiên Di lên tiếng.
- Các người cũng hay ho thật đấy.- Giọng nói của Mạnh Hoàng bắt đầu trở nên sắc lạnh- Nhưng rất tiếc, đây là cửa nhà tôi chứ không phải là công viên hay khách sạn.
- Cậu đi quá xa rồi đấy!- Minh Long sấn lại gần Mạnh Hoàng.
- Thôi đi, hai người cãi nhau đủ chưa? Là tôi sai hết, được rồi chứ?
Thiên Di quát lớn rồi quay người chạy vào bên trong, bỏ lại Mạnh Hoàng và Minh Long vẫn đang nhìn nhau đầy khó chịu.
***
Sáng sớm, tiếng chuông đồng hồ báo thức trên đầu giường kêu vang. Thiên Di mệt mỏi vươn cánh tay ra định tắt nhưng tay nó lại rơi phịch xuống giường. Thiên Di nhăn mặt, nó thấy toàn thân mỏi nhừ, đầu óc váng vất. Những cơn sốt kéo đến làm nó quay cuồng như không còn chút hơi sức. “Dậy thôi, mình nhất định phải dậy”, Thiên Di thầm nghĩ rồi gắng gượng ngồi dậy. Hôm nay là ngày thi tốt nghiệp của nó. Truyện Teen
***
Mấy tiếng đồng hồ ngồi trong phòng thi, dù người sốt hầm hập nhưng Thiên Di vẫn cố gắng tập trung làm bài. Trống hết giờ, Thiên Di nộp bài rồi bước ra khỏi phòng thi. Mạnh Hoàng, Minh Long và Hoa đều chờ sẵn ở ngoài cửa, vừa thấy Thiên Di, Hoa đã hớn hở chạy lại.
- Thế nào? Bà làm được bài không? Tôi làm sai mất một câu rồi. Mà sao mặt mũi bà lại trắng bệch thế kia?
Thiên Di lắc đầu định lên tiếng nhưng nó thấy đầu óc choáng váng, chân tay bủn rủn. Dường như bài thi vừa rồi đã rút nốt chỗ năng lượng còn lại trong cơ thể Thiên Di. Mọi thứ trước mắt nó tối sầm lại, Thiên Di lịm đi.
- Thiên Di! Thiên Di! Cô sao vậy?
Mạnh Hoàng hốt hoảng chạy tới đỡ lấy Thiên Di. Hoa cũng sợ hãi không kém, miệng không ngừng gọi tên Thiên Di.
- Đừng ở đây nói nhiều nữa, mau đưa Thiên Di vào phòng y tế!
Minh Long nói rồi bước tới toan đỡ lấy Thiên Di nhưng Mạnh Hoàng đã bế bổng Thiên Di lên và nói:
- Không cần, tôi sẽ đưa Thiên Di về nhà.
Minh Long siết chặt tay:
- Cảm ơn nhưng cậu đừng bận tâm chuyện này, giao Thiên Di cho tôi là được rồi.
- Dù gì thì Thiên Di cũng đang sống ở nhà tôi, tôi cũng phải có trách nhiệm.
- Cậu…
- Hai người điên cả rồi à? Đây là lúc hai cậu cãi nhau sao? Mạnh Hoàng, tôi nghĩ tốt nhất cứ đưa Thiên Di về nhà cậu đi, dù sao cũng có cả cô giúp việc ở nhà. Lát nữa tôi sẽ qua đó thăm Thiên Di.
Mạnh Hoàng gật đầu rồi nhanh chóng bế Thiên Di ra xe. Minh Long nhìn chiếc xe bên trong có người con gái mình yêu đang khuất dần và ngồi phịch xuống đất.
- Đừng nghĩ ngợi nhiều, sức khỏe của Thiên Di là quan trọng nhất mà. – Hoa nhẹ nhàng an ủi.
- Đúng thế.- Minh Long cười chua xót, nụ cười chứa đựng cả sự đau khổ từ tận sâu đáy lòng.- Nhưng đáng lẽ ra người đưa cậu ấy về, người chăm sóc cho cậu ấy phải là mình. Vậy mà mình lại ngồi đây nhìn kẻ khác làm vậy với người mình yêu, mình đúng là thằng vô dụng!
Minh Long nói rồi ôm lấy đầu. Bên ngoài, những giọt mưa đầu tiên đã rơi xuống nền đất…
- Cậu chủ, cô Thiên Di…- Cô Sang lo sợ hỏi Mạnh Hoàng khi thấy Mạnh Hoàng vội vã bế Thiên Di lên tầng hai.
- Thiên Di đang sốt cao. Cô Sang, cô mau chuẩn bị mấy thứ cần thiết đến đây, nếu cần thì gọi luôn cả bác sĩ đến.
Mạnh Hoàng nói với cô Sang rồi vội ngồi xuống bên cạnh Thiên Di, khuôn mặt lộ rõ vẻ bất an. Một lát sau cô Sang đã mang đầy đủ mọi thứ đến và dẫn theo cả vị bác sĩ riêng của Mạnh Hoàng. Bác sĩ sau khi khám xong bắt đầu truyền nước cho Thiên Di. Mạnh Hoàng theo dõi mọi thứ một cách chăm chú như thể không muốn bất kì một điều không hay nào xảy ra với Thiên Di. Truyền hết chai nước biển, Thiên Di đã dần dần hạ sốt. Lúc này Mạnh Hoàng mới thở phào nhẹ nhõm nhưng bàn tay nắm lấy tay Thiên Di thì nhất định không rời.
- Cậu chủ, đến giờ ăn rồi. Cậu ăn chút gì đi.- Cô Sang rón rén mang đồ ăn lên và đặt trên bàn.
- Cô cứ ăn rồi đi nghỉ đi, ở đây đã có tôi rồi.- Mạnh Hoàng nói mà mắt không hề rời khỏi Thiên Di.
- Đúng là giống nhau quá.- Cô Sang khẽ lắc đầu
- Giống nhau?
- Đúng vậy. Cậu chủ còn nhớ hôm cậu chủ bị ngất xỉu chứ? Cũng chính cô Thiên Di là người đã ngồi bên cạnh
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm