tiến lại gần chỗ Mạnh Hoàng.
- Có chuyện gì cậu mau nói đi.- Mạnh Hoàng lạnh lùng lên tiếng.
- Cậu thật sự yêu Thiên Di lắm sao?
- Nếu cậu chỉ định hỏi tôi mấy điều chẳng lên quan thế này thì tôi không có thời gian cho cậu.
Mạnh Hoàng toan bước đi nhưng câu hỏi của Nam Huy đã khiến Mạnh Hoàng sững người.
- Trên đời này thiếu gì những cô gái khác tốt hơn, sao cứ nhất định phải là Thiên Di?
Mạnh Hoàng im lặng một lát rồi chậm rãi quay lại, từng câu từng chữ vang lên đầy lạnh lùng nhưng quả quyết:
- Đúng, còn rất nhiều cô gái tốt, nhưng với tôi Thiên Di là người con gái tốt nhất, hoàn hảo nhất.
- Ngược lại, tôi thấy cô ta quá tầm thường.- Nam Huy nói mà không nhìn Mạnh Hoàng.
- Cậu nói gì?- Mạnh Hoàng gằn giọng.- Tôi hỏi cậu vừa nói cái quái gì?
- Với một người như cậu thì sao có thể yêu Thiên Di một cách nghiêm túc được. Nhưng chơi đùa với cô ta như vậy thì cũng hơi quá đáng.
Một luồng hơi nóng bốc lên đầu làm Mạnh Hoàng không thể kiềm chế được nữa. Mạnh Hoàng lao đến và túm lấy cổ áo Nam Huy.
- Câm miệng! Tôi cảnh cáo cậu, nếu cậu còn dám nói về Thiên Di với những lời không sạch sẽ thế này, tôi sẽ giết cậu!
Mạnh Hoàng nói rồi hất mạnh Nam Huy ra, vẻ mặt đầy tức giận. Trước khi bỏ đi, Mạnh Hoàng ném lại cho Nam Huy một câu duy nhất: “Tôi nói là sẽ làm đấy nên đừng quên những gì tôi nói với cậu”.
***
Nam Huy trầm ngâm ngồi trên giường, khuôn mặt lo âu suy nghĩ. Chiếc gạt tàn đặt trên bàn đầy ắp những mẩu đầu lọc thuốc lá từ bao giờ. Nghĩ tới người con gái đã bên mình trong mấy ngày qua, trái tim Nam Huy chùng xuống. Một nụ cười khẽ nở trên môi mỗi lần Huy nhớ về ánh mắt, nụ cười, thậm chí là cả khi người đó đỏ mặt ngượng ngùng. Hoa đã thực sự khiến Huy cảm thấy trái tim mình đang rung động. Nhưng rồi nghĩ tới việc cần làm của mình bây giờ- một công việc mà Nam Huy không thể không tuân theo, khuôn mặt Nam Huy đanh lại. Nam Huy hít một hơi dài rồi bước ra khỏi phòng. Đã đến lúc chuyện đó phải xảy ra!- Tôi nghĩ là nên đi tới đây này. Chỗ này bán nhiều đồ lưu niệm.
Thiên Di không ngừng chỉ tay vào chỗ đã được khoanh tròn trên bản đồ. Hôm nay cả Hoa, Thiên Di và Mạnh Hoàng cùng nhau tập trung ở phòng để bàn bạc xem nên đi đâu trong ngày cuối cùng ở Nha Trang.
- Thì chỗ tắm bùn cũng có nhiều đồ lưu niệm mà. Rõ ràng đi tắm bùn hay hơn.- Hoa nhất quyết chỉ vào khu tắm bùn.
- Ở kia hay hơn!
- Mạnh Hoàng, cậu nói xem nên đi đâu.
- Sao lại là tôi?- Mạnh Hoàng mỉm cười.- Tôi nghĩ có một nơi này vừa đẹp, vừa sạch, vừa mát, lại thoải mái nữa.
- Nơi nào?- Hoa cuống quýt hỏi.
- Thì…ở khách sạn.
- Cậu đúng là…
Hoa nói rồi đấm thùm thụp vào lưng Mạnh Hoàng. Bỗng nhiên bên ngoài có tiếng gõ cửa. Cả ba người nhìn nhau rồi cuối cùng, sau một hồi đùn đẩy Hoa vẫn phải là người ra mở. Cánh cửa vừa mở thì mắt Hoa cũng tròn xoe ngỡ ngàng.
- Nam Huy?
Ánh mắt Nam Huy lướt qua người Hoa rồi không nói câu gì, Nam Huy bước vào và đứng trước mặt Mạnh Hoàng.
- Mạnh Hoàng, tôi mong cậu suy nghĩ lại lần cuối. Chia tay Thiên Di đi.
- Anh…
Hoa sửng sốt không nói được lời nào. Nó quay sang nhìn Thiên Di thì cũng thấy Thiên Di ở trong tình trạng như vậy. Khuôn mặt Mạnh Hoàng trở nên lạnh lùng một cách đáng sợ, cảm giác Mạnh Hoàng có thể giết chết Nam Huy ngay tại chỗ này.
- Tôi đã cảnh cáo cậu rồi. Đừng để tôi phải ra tay.
- Rất tiếc, vì cậu cứ ngoan cố nên tôi đành phải dùng biện pháp mạnh. Tất cả, mau vào đi!
Nam Huy vừa nói dứt lời thì ngay lập tức bốn người đàn ông trong trang phục màu đen lao vào phòng giữ lấy Mạnh Hoàng.
- Thả ra! Mấy người đang làm trò quái quỷ gì ở đây?
- Nam Huy, anh làm gì vậy? Thế này là sao?- Thiên Di sợ hãi chạy tới gần Mạnh Hoàng.
- Xin lỗi hai người, tôi cũng chỉ làm theo lời bà chủ mà thôi.- Nam Huy lên tiếng.
- Bà chủ?- Mạnh Hoàng biến sắc.
- Đúng vậy, chính bà Minh Mĩ, mẹ cậu đã cử tôi đến đây. Trách nhiệm của tôi là tách cậu ra khỏi Thiên Di và đưa cậu trở về nhà.
Như sét đánh bên tai, Hoa bàng hoàng lắc đầu quầy quậy. Nó lảo đảo lùi về phía sau vài bước, cố gắng để mình không ngã quỵ.
- Nam Huy, anh… Tại sao anh có thể làm thế? Nói đi!- Hoa gào lên, không tin người đang đứng trước ở đây là một Nam Huy vui tính và tốt bụng của mấy ngày trước.
Nam Huy quay sang nhìn Hoa bằng ánh mắt buồn rầu, đôi môi mấp máy định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Nam Huy ra lệnh cho bốn người còn lại:
- Mấy người còn chờ gì nữa? Mau đưa cậu Mạnh Hoàng ra xe!
Bốn người đàn ông cao to kia cúi đầu vâng lệnh rồi nhanh chóng kéo Mạnh Hoàng đi.
- Thả ra! Có nghe tôi nói không, mau thả ra! Nam Huy, cậu dám phản bội lại chúng tôi! Rốt cuộc bà ta đã cho cậu cái gì?- Mạnh Hoàng vùng vẫy giữa vòng tay của bốn kẻ dưới quyền mẹ mình.
- Mạnh Hoàng! Các người mau thả Mạnh Hoàng ra!
Thiên Di nức nở chạy theo nắm lấy tay Mạnh Hoàng nhưng bị một người trong số đó thô bạo đẩy ra.
- Tôi cấm các người động vào Thiên Di! Các người chán sống cả rồi sao?- Mạnh Hoàng như nổi điên, đau xót nhìn người con gái mình yêu đang dần xa khỏi vòng tay của mình.
- Mấy người kệ cô ấy đi, mau đưa cậu chủ về.
Nam Huy nói rồi cũng bước đi nhưng không hiểu sao bước chân cứ muốn dừng lại. Nam Huy quay về phía sau. Người con gái ấy đang khóc, những giọt nước mắt lăn trên khuôn mặt còn chưa hết bàng hoàng. Trái tim đau nhói, Nam Huy cắn chặt răng bước đi. Bóng của mấy người đó đi khuất cũng là lúc Thiên Di ngồi phịch xuống đất, những tiếng nức nở không ngừng vang lên trong đau xót. Mới vài phút trước đây mọi thứ vẫn tốt đẹp, Mạnh Hoàng vẫn còn ở bên cạnh nó nói cười, vậy mà tại sao…?
- Mạnh Hoàng.
Cái tên ấy cứ liên tục vang lên hòa lẫn cùng nước mắt. Mẹ của Mạnh Hoàng tại sao lại muốn chia cắt hai đứa? Cả Nam Huy nữa, tại sao? Tại sao? Từ đằng sau, Hoa cũng thất thần bước lên và ôm chặt lấy Thiên Di. Một
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm