chưa?- Nam Huy gãi đầu gãi tai.
- Biết vậy là tốt. Mà này, sao anh không đi làm thám tử nhỉ?
- Trước đây tôi cũng có ý định này rồi nhưng lại không thành.- Nam Huy lắc đầu ngán ngẩm.
- Thật hả?
- Tôi đùa đấy!
Nam Huy phá lên cười đầy sảng khoái khiến Hoa cũng bật cười theo. Xa xa, những con sóng vẫn liên tục xô bờ khiến trái tim Hoa cũng như gợn sóng.
Trời đã về khuya, những giọt sương đang bắt đầu trĩu nặng trên lá. Mạnh Hoàng ngồi trầm tư bên cốc café đã nguội ngắt từ lâu, khuôn mặt lạnh lùng nhìn vào chiếc điện thoại trên tay. Cuộc điện thoại buổi tối của cô Sang làm Hoàng có chút bận tâm. Cô Sang nói rằng mấy ngày nay bà Minh Mĩ liên tục gọi điện hỏi Mạnh Hoàng đã về chưa bằng một giọng nói không mấy dễ chịu. Bà Minh Mĩ còn nói đã gọi cho Mạnh Hoàng nhưng không thấy cậu nghe máy. Mạnh Hoàng uống nốt chỗ café như muốn thứ nước đó sẽ giúp mình cuốn trôi đi tất cả những dòng kí ức đang kéo về. Hoàng còn nhớ rất rõ, trong suốt quãng thời thơ ấu của mình, những ngày được cùng mẹ đón sinh nhật, được mẹ bên cạnh vỗ về chăm sóc quả thực vô cùng hiếm hoi. Tuy là phụ nữ nhưng mẹ Mạnh Hoàng lại rất cầu toàn và sắc sảo, thậm chí còn có chút sắc đá, vô tình. Mạnh Hoàng hiểu rõ tính khí của mẹ, lần này bà có thái độ như vậy hẳn đã có chuyện gì đó. Bỗng nhiên hình ảnh của Thiên Di lướt qua trong đầu Mạnh Hoàng. Chẳng lẽ là vì Thiên Di? Một cảm giác bất an trào lên khiến đôi lông mày của Hoàng nhíu lại. Mạnh Hoàng nắm chặt chiếc điện thoại trong tay. Không được, nhất định Mạnh Hoàng sẽ không để bất kì chuyện gì xảy đến với Thiên Di, Mạnh Hoàng không muốn Thiên Di phải đau khổ hay rơi nước mắt. Bằng mọi giá phải bảo vệ và chở che cho người con gái ấy, nhất định là vậy.
***
- Sao hôm nay cô bỗng nhiên hẹn tôi ra đây vậy?
Nam Huy lơ đãng hỏi Hoa, tay phải vẫn không ngừng giật giật sợi dây nối với con diều. Nửa tiếng trước, Huy đang ngồi ở quán café mà có lần từng đi chung với Hoa thì thấy Hoa gọi điện rủ ra bãi biển thả diều. Ra đến nơi đã thấy trên tay Hoa là hai con diều lớn màu xanh và đỏ. Hôm nay Hoa mặc chiếc quần sooc cùng áo phông bản rộng, mái tóc búi gọn phía trên trông rất dễ thương và xinh xắn.
- Tôi đã nói rồi mà, gọi anh ra thả diều.- Hoa hậm hực nhìn chiếc diều của Nam Huy bay tít trên cao còn diều của mình vẫn là là ở bên dưới.
- Đơn giản chỉ có vậy thôi hả?
- Vậy anh muốn nó phức tạp thế nào chứ?
- Nhưng Mạnh Hoàng và Thiên Di đâu rồi mà không thấy đi cùng cô?
- Đừng nhắc tới họ nữa.- Hoa xua xua tay.- Mạnh Hoàng thì đi biến đâu từ sáng, còn Thiên Di đang làm nốt mấy việc, giờ vẫn đang ở trong khách sạn.
Câu chuyện đang dở dang thì bỗng trời nổi gió, diều của Hoa liệng vài vòng trên không trung rồi mắc vào diều của Nam Huy.
- Á, chết rồi!
Hoa giật mình nhìn chiếc diều rồi vội vã chạy sang phía của Nam Huy, hi vọng gỡ được sợi dây để tách hai con diều ra. Vừa chạy vừa nhìn lên chiếc diều nên Hoa vấp phải chân của Nam Huy lúc nào không biết: “Cẩn thận! Chân cô…”- Nam Huy kêu lên nhưng không kịp nữa, Hoa mất đà chúi xuống phía trước khiến cả hai người ngã ra bãi cát. Hoa hoảng hốt ngồi bật dậy khi thấy mặt mình đang kề sát vào khuôn mặt Nam Huy.
- Tôi…tôi xin lỗi!- Hoa đỏ mặt rối rít.
Nam Huy cũng bối rối không kém, vụng về quay mặt đi nơi khác. Như chợt nhớ ra điều gì đó, Nam Huy bật cười:
- Kì lạ thật, tôi với cô hình như rất có duyên với mấy vụ va vào nhau hoặc vấp ngã thế này. Lần trước cũng vậy!
Câu nói của Nam Huy làm cho không khí ngại ngùng tan biến hết khiến Hoa cũng mỉm cười. Cả hai người cùng nhau ngồi nhìn ra phía biển, Nam Huy lên tiếng:
- Cô đáng yêu như vậy chắc có bạn trai rồi?
- Sai bét!- Hoa cười lớn.- Chẳng ai dám động đến người như tôi đâu.
- Tại sao vậy?
- Thứ nhất, tôi là người không có gì nổi bật: gia cảnh bình thường, mặt mũi bình thường, học hành cũng bình thường nốt. Thứ hai, tôi không hề đáng yêu như anh nói.
- Điều thứ nhất thì tôi không biết, nhưng…- Nam Huy thoáng chút đỏ mặt.- Điều thứ hai thì tôi chắc chắn là tôi không sai.
Bãi biển đông nghịt nhưng dường như chỉ còn nghe thấy tiếng trái tim của hai con người hòa vào với tiếng sóng vỗ rì rào. Trên cát, hai con diều vẫn nằm im lìm, đoạn dây mắc vào nhau vẫn chưa hề được gỡ…
***
Thiên Di đứng trên sân thượng của khách sạn, khuôn mặt vui vẻ thoải mái nhìn ra xa. Bầu trời buổi tối lấp lánh những ánh sao đang tỏa sáng, ngôi sao nào cũng đẹp lung linh, huyền ảo. Mấy ngày ở Nha Trang, Thiên Di luôn cảm thấy như mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Có một người yêu luôn bên cạnh chăm sóc, chở che; có một người bạn tốt bụng, hết lòng vì mình.
- Liệu mình còn mong muốn gì nữa nhỉ?- Thiên Di khẽ nói.
- Tất nhiên là mong có anh bên cạnh ngắm cảnh cùng em rồi.
Mạnh Hoàng đã đứng bên cạnh Thiên Di từ lúc nào mà nó không hề hay biết. Hoàng quàng tay qua vai Thiên Di và gõ nhẹ lên trán nó:
- Sao lên đây mà không gọi anh?
- Em định gọi anh rồi nhưng sợ anh có việc gì đó.
- Anh biết rồi, em lén hẹn tên nào đó ra đây tâm sự đúng không?- Mạnh Hoàng tỏ vẻ giận dỗi liếc nhìn Thiên Di.
- Anh thông minh đấy.- Thiên Di vênh mặt lên như thách thức.- Và…tên đó ở đây này!
Nói rồi nó lao tới Mạnh Hoàng định “hành hung” nhưng Mạnh Hoàng đã tránh kịp, vừa co chân chạy vừa nói:
- Giờ còn tính giết anh để bịt đầu mối hả? Đừng mơ nhé.
Thiên Di và Mạnh Hoàng cùng nhau cười lớn làm cho những ngôi sao trên trời cũng như nhảy múa vui mừng cho tình yêu của họ. Đột nhiên cánh cửa sân thượng lại được mở ra, lần này là Nam Huy.
- Xin lỗi đã làm phiền hai người.
- Nam Huy? Sao anh lại ở đây?- Thiên Di ngạc nhiên.
- Tôi đến định rủ mấy người đi chơi. Thiên Di, tôi có thể nói chuyện riêng với Mạnh Hoàng một chút được không?
- Ừ. Vậy em đi nhé.
Thiên Di mỉm cười rồi bước đi, không quên nói sẽ chờ hai người ở dưới sảnh. Đợi Thiên Di đi khuất, Nam Huy mới
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm