Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Cô Dâu Mặc Váy Đen

cười nhìn con gái, còn bố nó khuôn mặt không giấu nổi nỗi đau khổ đang giày vò. Ông nói, giọng nghẹn ngào.

- Bố là một người cha bất tài, phải không con? Vì bố mà con mới phải như vậy, chính bố đã đẩy con vào chuyện khó xử này.

- Đúng vậy, tất cả là do anh! Chính anh đã ép con bé.

Mẹ Thiên Di giận dữ nói lớn, nỗi uất ức khiến khuôn mặt xinh đẹp ấy tái đi, những giọt nước mắt bắt đầu rơi lã chã.Thiên Di vội chạy lại ôm chặt lấy bố mẹ mình, nó lắc đầu.

- Không phải như vậy đâu. Bố đừng tự trách mình nữa, mẹ cũng đừng như vậy.- Rồi nó nở nụ cười rạng rỡ.- Con sẽ ổn thôi mà. Ở nhà bác Trần Bùi cũng không có gì là không tốt cả, vả lại đâu phải con sẽ ở đấy mãi chứ. Nên bố mẹ đừng buồn nữa, dù thế nào con cũng sẽ cố gắng. Có chuyện gì mà Thiên Di của bố mẹ lại không làm được.”

Nghe Thiên Di nói, khuôn mặt bố nó đã giãn ra đôi chút, những giọt nước mắt trên má mẹ cũng không còn. Mẹ Thiên Di đứng dậy, đích thân vào bếp chuẩn bị cơm cho cả nhà. Sau bữa ăn, Thiên Di xin phép về phòng sắp xếp đồ đạc. Ngoài những vật dụng cần thiết, nó chỉ mang theo hai bức ảnh nhỏ - một bức chụp cả gia đình và bức còn lại là ảnh của Minh Long. Thật sự nó sẽ phải rời xa ngôi nhà này, sẽ phải đến ở trong một ngôi nhà khác với những con người hoàn toàn xa lạ sao? Đây là chiếc tủ quần áo do chính tay mẹ thiết kế, kia là con gấu bông to bự mà nó với Hoa suốt ngày chí chóe tranh nhau,…Bỗng mắt Thiên Di cay xè, bao nhiêu sự mạnh mẽ mà lúc nãy nó cố thể hiện cho bố mẹ thấy giờ đã tan biến hết. Nó kìm nén không cho nước mắt chảy ra rồi nhanh chóng đứng dậy như thể không muốn lưu luyến quá nhiều. Thiên Di bước ra khỏi phòng, từ từ đóng nhẹ cánh cửa. Nó hít mạnh một hơi rồi bước xuống nhà.

***

- Vớ vẩn! Bố tôi lại bày ra trò gì vậy?

Vừa bước chân đến cửa nhà bác Trần, Thiên Di đã nghe tiếng nói lớn vọng ra. Trước lúc về nhà, chính tay bác Trần đã đưa cho nó một chiếc chìa khóa nhà. Thiên Di đi nhanh vào nhà thì thấy cô giúp việc tên Sang đang đứng thở dài, ánh mắt buồn bã.

- Cô à, có chuyện gì vậy? – Thiên Di ngạc nhiên hỏi.

- Dạ, cậu chủ vừa xuống hỏi chuyện. Khi biết ông chủ đưa cô Thiên Di về nhà làm bạn với cậu chủ, cậu chủ đã rất giận dữ. Ngoài ra, ông chủ cũng dặn dò tôi nhắn với cô là ông chủ có chuyện gấp phải ra nước ngoài, bà chủ đang bận quản lí công ty trong thành phố Hồ Chí Minh nên thời gian này chỉ có tôi ở nhà cùng cô và cậu chủ. Cô Thiên Di có gì cứ sai bảo. – Cô giúp việc cúi đầu đầy kính cẩn.

- Cháu hiểu rồi.

- Phòng của cô ở là phòng đầu tiên trên tầng hai, bên cạnh phòng cậu chủ. Cô có cần tôi đưa cô lên sắp xếp đồ đạc không?

- Thôi không cần đâu, cháu có thể tự làm được. Cô cứ làm việc của mình đi.

Thiên Di nói rồi kéo chiếc vali lên cầu thang. Dừng chân trước căn phòng, nó vặn tay nắm cửa. Bên trong phòng, mọi thứ đều được bày trí vô cùng sang trọng và gọn gàng. Chiếc giường gỗ thiết kế kiểu công chúa với màn che bao quanh được trải ga trắng tinh. Đồ đạc chủ yếu là màu trắng và xanh nước biển, tạo cảm giác nhẹ nhàng ,thoải mái. Đặc biệt, bên cạnh giường ngủ còn có một phòng tắm đứng được trang trí đơn giản nhưng hiện đại. Thiên Di thích thú tiến lại gần cửa sổ, từ đây, nó có thể nhìn thấy vườn hoa và một đài phun nước nhỏ đằng sau biệt thự. Bỗng Thiên Di giật mình vì tiếng đổ vỡ phát ra từ phòng bên cạnh. Nó băn khoăn một lát rồi quyết định sang đó. Đứng trước căn phòng, Thiên Di ngập ngừng nhìn vào bên trong.

- Cô có thấy mình vô duyên lắm không, kẻ tò mò?

Thiên Di đưa mắt tìm nơi phát ra tiếng nói. Ngồi trước bàn học là một bóng người quay lưng về phía cánh cửa nơi Thiên Di đang đứng. Dưới nền nhà, cách người ấy một đoạn là vô số những mảnh vỡ của chiếc bình hoa, những bông hoa tội nghiệp vương *** khắp nơi.

- Ra ngoài.- Giọng nói lại lạnh lùng cất lên.

- Hả?

- Tôi nói cô ra ngoài. Ngay lập tức! Cô điếc hả?

Mặt Thiên Di từ đỏ bừng bắt đầu chuyển sang tím tái đầy giận dữ. Nó nắm chặt tay rồi chạy lại chỗ bàn học.

- Này anh, ăn nói cho cẩn thận nhé.

Nói rồi Thiên Di quay chiếc ghế xoay 180 độ, khiến nó và người kia từ “mặt đối lưng” trở thành “mặt đối mặt”. Là chàng trai đứng trước cửa kính mà lần trước Thiên Di đã nhìn thấy. Nó ngỡ ngàng! Thì ra người đó chính là Mạnh Hoàng- con trai bác Trần Bùi. Thế nhưng lần này, tiếp xúc ở khoảng cách gần như vậy nó mới thấy rõ vẻ đẹp của Hoàng. Hàng lông mày dài, đen nhánh, đôi môi khép nhẹ hờ hững, làn da trắng càng nổi bật dưới mái tóc màu ánh đỏ được cắt tỉa cẩn thận. Khuôn mặt Mạnh Hoàng thoáng chút ngạc nhiên nhưng ngay lập tức trở lại vẻ lạnh lùng và bất cần.

- Thì ra bố tôi lại mang về cái nhà này một kẻ tùy tiện như vậy. Chẳng lẽ ông ấy muốn tôi chết sớm đi vài ngày. – Nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi Mạnh Hoàng.

“Bốp”, âm thanh vang lên làm cho căn phòng như đóng băng. Một bên má của Mạnh Hoàng đỏ bừng, in hằn vết của năm đầu ngón tay, bàn tay của Thiên Di cũng bỏng rát.

- Cô….

- Cái tát này không phải vì tôi, vì anh đã xúc phạm tôi mà vì bác Trần! Anh dám nói những lời như vậy về bố mình, một người luôn lo lắng cho anh đến mất ăn mất ngủ sao? – Thiên Di hét lớn – Đừng nghĩ anh đang bị bệnh mà tôi không dám đánh anh. Cũng đừng dựa vào bệnh tật mà cho mình cái quyền làm tổn thương người khác. Nếu ngày mai anh có phải chết, thì ngày hôm nay cũng hãy sống cho tốt đi!

Thiên Di nói rồi quay lưng bước ra khỏi phòng. “Đồ đốn mạt! Nhưng...liệu mình có hơi quá đáng không nhỉ” – Nó nghĩ bụng. Bên trong phòng, một ánh mắt vốn đã lạnh lùng giờ đây như đóng băng. Mạnh Hoàng đấm mạnh xuống bàn, hai hàm răng cắn chặt. “Cô nghĩ cô là ai? Hãy chờ đấy!”Trong căn tin trường, Thiên Di và Hoa ngồi ở chiếc bàn màu vàng bên cạnh cửa sổ - chỗ ngồi yêu thích của cả hai. Trong khi Thiên Di vẫn đang ăn suất cơm của mình một cách ngon lành thì Hoa đã cất tiếng:

- Mọi việc thế nào rồi? Có ổn không vậy?

- Lần này thì đúng là bố

Google PlusTwitter

[4/35] < 1456>

 

Wap đọc truyện » Truyện teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON