Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Cô Dâu Mặc Váy Đen

tôi đã “gửi trứng cho ác’ rồi. Tên đấy đúng là một Mr- khó- chịu.- Thiên Di nói, tay chọc mạnh đôi đũa xuống chiếc đĩa trước mặt,ánh mắt như…phóng ra điện.

- Phen này chắc bà khó sống rồi.

- Thiên Di tôi mà lại bị đánh gục bởi một tên khó ưa như vậy hả? Bà coi thường tôi quá đấy!

Đúng lúc cả hai đang nói chuyện thì một nhóm nữ sinh ăn mặc có vẻ sành điệu, trang điểm lòe loẹt đi tới.Chỉ cần thoáng qua, Thiên Di và Hoa cũng nhận ra những người đó. Họ đều là con của mấy đại gia “mới nổi”, luôn coi thường những người nghèo hơn mình với tiêu chí : không đi chung đường- không uống chung nước- không ngồi chung bàn với “những kẻ hèn kém” và luôn tìm cách để hạ bệ người khác.Tới bàn của Thiên Di, nhóm kia dừng lại. Lê Linh – đứa được coi là thủ lĩnh, cũng là đứa có vẻ ngoài xinh đẹp nhất trong nhóm chống hai tay lên bàn rồi cười khẩy.

- Hình như đây là tiểu thư Thiên Di xinh đẹp ngây thơ của trường Đại Nam.

- Các cậu muốn gì? – Hoa nhíu mày hỏi bằng giọng không chút thiện cảm.

- Chúng tôi đâu có muốn gì, đúng không các cậu? – Lê Linh giơ tay lên ra vẻ vô tội, nhóm con gái đằng sau cũng bật cười thích thú.- Chỉ là tôi có nghe tin công ty của bố cậu đang điêu đứng vì thiếu vốn, phải không Thiên Di? Có cần tôi nói với bố tôi một tiếng để ông ra tay giúp đỡ cho bố cậu không?

Nói dứt lời, Lê Linh vênh váo lấy tay hất đổ cốc nước trên bàn. Tất cả học sinh trong căn tin đều quay lại phía bàn của Thiên Di, chờ đón một “màn kịch hay” chuẩn bị diễn ra. Hoa không kiềm chế được nữa, đứng bật dậy:

- Dừng ngay cái trò chơi xấu bạn bè lại đi, cậu tưởng mình hay ho lắm hả? Có tin tôi sẽ…

- Cậu sẽ làm gì tôi? Chạy về mách mẹ hả? – Lê Linh cười lớn.

- Cậu…

Hoa nhào tới nhưng ngay lập tức bị Thiên Di kéo tay trở lại. Nó lắc đầu, ra hiệu cho Hoa đừng làm gì rồi lên tiếng:

- Cảm ơn nhưng tôi không cần, công ti của bố tôi vẫn ổn.

- À, phải rồi. Cho con gái đi làm ô sin cho người khác để lấy tiền vốn thì tất nhiên là ổn rồi. Thì ra cậu cũng có giá quá nhỉ?

Lê Linh cùng cả nhóm cười lớn ra vẻ rất đắc ý. Thiên Di uất ức định lên tiếng thì bỗng một bóng người đứng sững trước mặt nó. Chàng trai dáng vẻ cao lớn với mái tóc màu nâu café. Thiên Di không giấu nổi nụ cười:

- Minh Long…

Minh Long quay lại nhìn Thiên Di rồi cười toe, cánh tay dịu dàng đặt lên vai Thiên Di, kéo nhẹ nó vào lòng mình. Nhưng ngay lập tức nét mặt đanh lại khi nhìn sang nhóm của Lê Linh:

- Các cậu hình như có chuyện gì với Thiên Di của tôi thì phải.

Mấy tiếng “Thiên Di của tôi” làm cả căn tin ồ lên, Thiên Di khẽ đỏ mặt. Lê Linh lùi lại vài bước tỏ ý đề phòng. Minh Long không phải con nhà “đại gia” nhưng gia đình Long có rất nhiều người nắm vị trí quan trọng trong các cơ quan cấp cao của nhà nước.Bản thân bố Long cũng là một nhà chính trị gia có tiếng. Ở trường, Long nổi tiếng vì vẻ ngoài đẹp trai và học hành rất “đỉnh”. Nhưng rồi khuôn mặt Lê Linh hiện lên vẻ thủ đoạn. Nó tiến lại gần Minh Long.

- Long à, cậu có biết chuyện gì không? Thiên Di của cậu giờ đang làm ô sin cho nhà một đại gia, nói đúng hơn là để chăm sóc cho cậu chủ của nhà đó.

Thiên Di sững người. Nó còn chưa nói với Minh Long chuyện này, nó định để vài hôm nữa, khi mọi chuyện ổn định mới nói tất cả. Thiên Di không dám nhìn vào mặt Minh Long nhưng nó có thể cảm nhận được bàn tay đặt trên vai nó đang siết chặt.

- Tôi nghĩ là có chuyện gì đó hiểu lầm ở đây. – Minh Long thản nhiên nói.- Mà cho dù Thiên Di có làm vậy đi chăng nữa thì chắc là có lí do nào đó, ít ra vẫn còn hơn những người rảnh rỗi đi kiếm chuyện vô cớ với người khác.

Lê Linh im bặt không nói nổi lời nào. Nó định làm thế để Minh Long nổi giận với Thiên Di, làm cho Thiên Di bẽ mặt trước tất cả mọi người. Nào ngờ… Thấy không đạt được mục đích, Lê Linh liền ném cho Thiên Di cái nhìn sắc lẹm rồi bực tức bỏ đi.

- Long, nói hay lắm. – Hoa phải nín nhịn từ nãy, giờ mới được hả hê.

Minh Long mỉm cười rồi nắm tay Thiên Di.

- Đi theo mình qua đây một chút.

Thiên Di cứ vậy để cho Minh Long kéo đi trong sự ngưỡng mộ và ghen tị của mọi người. Ra đến ghế đá đằng sau trường, Minh Long mới buông tay Thiên Di.

- Cậu ngồi xuống đi.

Thiên Di làm theo lời Minh Long như một cái máy, trong lòng đầy lo lắng chờ đợi phản ứng của Long. Lúc này Minh Long mới khẽ ngồi xuống bên cạnh Thiên Di.

- Chuyện Lê Linh nói lúc nãy là sao? Có thể giải thích cho mình được chứ?

- Mình… thật ra mình không có ý muốn giấu cậu mãi đâu. – Thiên Di bối rối.- Thật ra công ti bố mình gặp khó khăn về tài chính. Bố mình đã phải vay vốn từ bác Trần Bùi. Bác ấy có một người con bị bệnh tim, tên là Mạnh Hoàng, bằng tuổi bọn mình. Bác Trần đồng ý cho bố mình vay vốn với điều kiện là mình về nhà bác ấy ở, giúp bác ấy khuyên con trai làm phẫu thuật tim và động viên cậu ấy. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.ThichTruyen.VN (Thích Truyện.VN)

- Thật chứ?

- Tất nhiên, cậu không tin mình hả? – Thiên Di ngẩng đầu nhìn Minh Long.

- Đồ ngốc.- Minh Long khẽ gõ lên trán Thiên Di.- Sao mình lại không tin cậu chứ. Nhưng lần sau có chuyện gì thì nhớ nói với mình, đừng một mình cố gắng, hãy để mình cố gắng cùng cậu, được không?

Minh Long cười tươi, đôi mắt híp lại dễ thương. Nụ cười làm cho những gánh nặng của Thiên Di như biến mất, nó dựa vào vai Long, nhẹ nhàng gật đầu. Bầu trời phía trên hai người như cao và rộng hơn với những tia nắng lấp lánh.

Tan học, Thiên Di cùng Minh Long và Hoa vui vẻ bước ra cổng trường.

- Đợi mình đi lấy xe rồi đưa cậu về nhé. – Minh Long nháy mắt.

Thiên Di mỉm cười nhưng nó chợt nhìn thấy một chiếc xe sang trọng đang đỗ trước cổng trường. Không khó để Thiên Di nhận ra đó là xe của nhà bác Trần Bùi. Nó khẽ thở dài rồi quay lại nói với Minh Long.

- Xin lỗi, hôm nay mình không về cùng cậu được rồi.

Minh Long nhìn ra cổng trường, là một người thông minh nên Minh Long lập tức hiểu

Google PlusTwitter

[5/35] < 1567>

 

Wap đọc truyện » Truyện teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON

Insane