Ring ring
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Ông chồng Ma Cà Rồng

để ý đến thái độ ngạc nhiên của Mẫn mẫn, quay sang Tư Vân:

“Vân nhi, đây là Tuyết Mẫn, Dương Tuyết Mẫn, là chị dâu của con đó.”

“Chị ta ư??”

Tư Vân nhìn dò xét Mẫn mẫn từ đầu đến chân, thôi xong, Mẫn mẫn trước giờ rất ghét những ánh mắt dò xét, xoi mói, Mẫn mẫn khó chịu với ánh mắt đó, kiếm cớ:

“Vân nhi, rất vui được biết em, mau rằng sau này chúng ta sẽ sống cùng nhau thật tốt ^^~”

Mẫn mẫn mở một nụ cười thánh thiện, hồn nhiên, và “vô cùng” thiện cảm nhìn Tư Vân, Vân vân thôi không nhìn Mẫn mẫn nữa, cô lạnh lùng:

“Tôi không hề thích sự có mặt của cô”

Lời nói của Tư Vân như cứa vào sự kiêu ngạo vốn có của cô, cô tức giận, bà Mạc giật mình vì câu nói của con gái, Tư Vân không để ý, thoắt cái đã đi mất, bà Mạc cười gỡ rối, kéo tay Mẫn mẫn đi, vừa đi vừa giải thích:

“Mẫn nhi, Vân nhi là vậy đó, con đừng để bụng, từ bé nó không quen tiếp xúc với người ngoài, nên chưa hiểu chuyện, nể mặt ta hãy bỏ qua cko nó”

“Vâng”

Mẫn mẫn miễn cưỡng đáp, thôi nể tình khuôn mặt đẹp như tiên cá của bà ta mà tha cho nhỏ đó vậy, còn bé mà chẳng biết phép tắc gì cả. Được rồi, sau này ta sẽ dạy dỗ sau. Mẫn mẫn mỉm cười, rồi tiếp tục quan sát kiến trúc trên đường đi.

“Mẫn mẫn, đây là phòng của con và Vũ nhi, chồng con, thế nào, con có thấy đẹp không?”

Bà Mạc hạnh phúc chỉ vào căn phòng, woa, đúng là thiết kế của Hunder, thật đẹp quá đi. Mẫn mẫn đang sung sướng, nhưng chợt nhận ra điều lạ, vội dừng lại, ngạc nhiên nhìn bà Mạc

“What....bà vừa...à không...mẹ, mẹ vừa nói gì vậy? Phòng của con và ai cơ?”

“Vũ nhi, Mạc Tư Vũ, con trai của ta. Chồng của con.”

“Chuyện...chuyện gì vậy???? Sao lại thế này? Chẳng phải đã nói rằng đến khi con đủ tuổi mới nhập phòng hay sao???”

“Đúng vậy”

“Vậy....vậy chuyện này….”

“Mẫn nhi, chỉ là chung phòng thôi mà, giường rất rộng, 2 đứa có thể nằm thoải mái. Ngủ chung thôi mà, ta tuyệt đối sẽ không để Vũ nhi làm gì vượt mức với con đâu.”

Câu nói của bà nhưng 1 tiếng sét đấm thằng vào Mẫn mẫn.

“Bố...không những bán con gái, bố còn lừa con gái hay sao? Bố được lắm” Mọi người trong gia đình này thật lạ, đối với cô thì rất vui vẻ, nhưng không khí gia đình vô cùng trầm mặc. Vừa chỉ cho cô nhà, sắp xếp mọi thứ, ông Mạc và vợ đã đi mất, bữa cơm cũng được mang lên phòng của cô và người đó ( người đó là người ai cũng biết là ai rồi đấy, hehe). Không những thế, cô em chồng Tư Vân quái đản kia cũng không thấy đâu, và cả ông chồng Tư Vũ chưa từng được gặp mặt của cô xuất hiện nữa. Mẫn mẫn vô tư ăn xong rồi chuẩn bị quần áo và bước vào phòng tắm:

“ Hừ, mùi gì thế này?”

Tư Vũ lạnh lùng bước vào phòng,hắn nhăn mày lại, nhìn xung quanh, nhận thấy 1 bộ quần áo của con gái để trên giường, Tư Vũ nhấc lên xem xét:

“Chẳng nhẽ có trộm? Tiếng gì vậy nhỉ?”

Tư Vũ nghe thấy tiếng nước chảy, từ từ đặt quần áo xuống, bước vào phòng tắm.

“Lalala....”

Mẫn mẫn đang tắm, vô tư hát mà không để ý rằng 1 bóng đen đang đứng trước cửa, tay nắm cửa từ từ được mở, nghe thấy tiếng động, Mẫn mẫn quay ra:

“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA”

Thấy có kẻ lạ mở cửa phòng, lại còn là cửa phòng tắm, hơn nữa lại còn là con trai, và hơn thế nữa là trên mồm anh ta còn dính đầy máu, Mẫn mẫn sợ hãi hét ầm lên, nhưng là phòng cách âm nên không ai nghe thấy. Mẫn mẫn vớ vội chiếc khăn tắm chùm vào người, sợ hãi nhìn bóng người đó, tên đó là ai??? Sao lại vào phòng cô, lại còn...

“Anh...anh là ai? Tại sao lại vào đây???? Mau đi ra, tôi....tôi có võ, tôi đã học judo 7 năm...anh mà không...”

“Cô là ai?”

Người đó dựa lưng vào cửa phòng tắm, điềm tĩnh lạnh lùng hỏi, mắt không thèm để ý đến bộ dạng sợ sệt của Mẫn mẫn, cắt lời cô:

“Tôi là Tuyết Mẫn, là .... là vợ của CẬU CHỦ CÁI NHÀ NÀY!!!!”

Mẫn mẫn sợ hãi đến nỗi phải hét lên cái câu mà cô ghét phải nói nhất cho tên đó sợ hãi và bước đi, nhưng không, tên đó quay lại nhìn cô bằng ánh mắt tức giận, hắn tiến lại chỗ cô, hằn càng tiến cô càng thở gấp, đằng sau cô đã không còn chỗ lùi, trời ơi cái áo tắm chết tiệt, sắp tuột đến nơi rồi. Hắn ta đặt tay lên tường, ép cô vào giữa khoảng cách 2 tay hắn. Mẫn mẫn sợ hãi, cô chưa gặp phải tình huống này bao giờ. Chưa tên nào dám đối xử với cô như thế này. Mẫn mẫn ngước lên, nhìn vào người lạ đó.... “OMG, đẹp trai quá” Mẫn mẫn đơ người, nghĩ thầm (Lp: trời ơi trong hoàn cảnh này mà còn hám zai được :-
“Anh...anh…anh định làm gì???”

Mẫn mẫn tuy mê trai đẹp, nhưng cũng đã nhanh chóng tỉnh táo lại, trong trường hợp này, không thể để vẻ đẹp kia làm nguy hiểm cô được. Tư Vũ vẫn lạnh lùng, không có biểu cảm, nhìn chằm chẳm cô, dí sát mặt vào cô, Mẫn mẫn sợ quá, khua khua tay, chiếc áo sắp tuột rồi, anh ta định làm gì cô cơ chứ:

“Rào....”

Mẫn mẫn gạt vào van nước nóng, nước xả xuống ngay người Tư Vũ làm hắn ta vội vàng co người lại, tránh ngay ra, tranh thủ lúc đó, Mẫn mẫn kéo áo lên, buộc chặt dây thắt ở eo, rồi chạy vội ra ngoài.

“Cô định đi đâu???”

Mẫn mẫn đang định mở cửa phòng để chạy trốn thì bị Tư Vũ kéo lại, 1 lần nữa Mẫn mẫn lại bị giữ giữa 2 cánh tay của Tư Vũ, lúc này Mẫn mẫn đỡ sợ kẻ đứng trước mặt hơn:

“Cô là Tuyết Mẫn?”

“Đúng”

“Là con gái Dương chủ tịch?”

“Đúng”

“17 tuổi?”

“Đúng”

“Là vợ của tôi?”

“Đúng...Hả, anh vừa nói cái gì cơ??????????”

“Tôi hỏi cô là vợ của tôi có phải không?”

Google PlusTwitter

[3/34] < 1345>

 

Wap đọc truyện » Truyện teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON