nó cũng đang tìm kiếm ai đó…nhưng là trong vô vọng…
…[vừa nói vừa lái xe">…
-Cám ơn anh!-Nó khẽ nói vào tai Jiro.
-Nếu muốn cám ơn anh, thì em làm..bạn gái anh nhé ! – Jiro đỏ mặt.
-Sao cơ ?-Nó ngạc nhiên, như thể không tin vào điều mình vừa nghe thấy.
-Anh nghiêm túc đấy !-Jiro khẳng định trước sự lúng túng của con bé. Satomi biết, nếu làm bạn gái của anh, con bé sẽ là ngừơi con gái hạnh phúc nhất trên thế gian này. Nó biết điều đó hơn ai hết. Thế nhưng…tình yêu đâu chỉ đơn giản như thế, nhất là khi trái tim của nó đã bị ai kia cướp đi mất rồi.
-Cám ơn anh, Jiro ! Cám ơn anh vì đã yêu mến em, luôn ở bên cạnh che chở..bảo vệ em những lúc đau khổ, buồn bã nhất ! Nhưng…em xin lỗi…em không thể dối lòng mình !-Nó cười buồn. Con bé nghĩ rằng, đây chính là lúc thích hợp để nói ra điều này, vì nó không muốn làm tổn thương đến anh, chàng trai tốt bụng, dịu dàng nhưng đã đặt trái tim không đúng chỗ. Đối với nó, anh đơn thuần chỉ là một người anh trai mà thôi.
-Sa..tomi…- Anh sửng sốt. Lòng chợt đau thắt khi nghe lời từ chối của con bé – Là Calvin..người bạn thân nhất của anh, có phải không ?-Jiro dò hỏi, anh đủ thông minh để nhận ra điều đó. Trong phút chốc, khuôn mặt anh bỗng trở nên lạnh lùng đến đáng sợ. Nhưng con bé không trả lời, vì nó biết đó là sự thật mà mình không muốn để ai biết được, nhất là anh. Cả hai không nói thêm một lời nào nữa khi chiếc xe lăn bánh đến biệt thự nhà họ Gui. Mưa vẫn rơi. Gió vẫn thổi. Nhưng hôm nay sao lại làm đau xót lòng người đến như vậy ?
“Cám ơn thượng đế đã ban cho con ngừơi anh trai tốt bụng ! Cầu xin người hãy cho anh ấy được hạnh phúc! Jiro à, nếu không có Hiyo…không có Calvin …thì có lẽ em đã yêu anh rồi!”
Nó đắm chìm vào những suy nghĩ mong lung. Đêm nay nó bỗng nhớ ai kia thật nhiều. Nó muốn nghe giọng nói ngang tàng, muốn nhìn thấy vẻ mặt kiêu ngạo, muốn nép mình trong vòng tay ấm áp của anh-Người con trai mang đến cho nó hạnh phúc, niềm vui và cả sự đau khổ …nhưng dù là quá khứ hay hiện tại, thì cũng chẳng ai có thể thay thế được, vị trí của hắn trong tim nó …Nói ghét hắn. Nói hận hắn. Điều đó chỉ là dối lòng mà thôi…
CHAP 14: Quá khứ của Hiyo
[Trích theo lời kể của Calvin, nên chap nì nhân vật sẽ xưng là-tôi">
-----
Gần tám năm về trước…tại một vùng quê Nhật Bản…
-Này cháu bé ! Cháu có muốn trả thù cha mình không ?
-Sao …
-Chỉ cần nói có…hay là không !
Một người đàn ông đã nói với tôi như thế. Với sự non nớt của một đứa trẻ chưa trưởng thành, một đứa trẻ vừa mất mẹ và bị người cha bỏ rơi, nơi xứ lạ quê người suốt hai tháng trời, tôi đã đưa ra câu trả lời-mà cả đời phải chịu sự dằn vặt của bản thân-Tất nhiên là có !-tôi đáp.
-Được ! Ta sẽ giúp cháu ! Chỉ cần ngoan ngõan nghe lời của ta !-Người đàn ông khẽ mỉm cười nham hiểm, bộ ria mép của ông ta khẽ rung lên. Tôi không biết ông là ai, vì sao ông lại biết lai lịch của tôi, nhưng tôi chỉ hiểu một điều đơn giản-ông thực sự là một kẻ xấu.
-Nhưng dù sao…ông ấy cũng là ba của con…-Tôi đắn đo.
-Đây chỉ là một sự trừng phạt thôi ! Chúng ta sẽ dựng nên một vụ bắt cóc giả, để ông ta hỏang sợ một lúc thôi…chỉ cần con chịu hợp tác !
Tôi khẽ gật đầu khi ông dứt lời. Lòng chợt có một chút do dự, nhưng cơn giận, nỗi đau bị ngừơi khác bỏ rơi, đã lấn áp tất cả. Và người đàn ông xa lạ đó, đã lợi dụng sự ngây thơ của một đứa trẻ như tôi.
-Ngoan lắm, cháu bé ! -ông nhếch mép.
-------------------------------------------------------
-Anh đang đùa đấy à ?-Ông Chun-ba tôi hét vào điện thoại.
-Tôi không đùa đâu…con trai ông đang ở chúng tôi! Không tin thì nghe này…….
…ba ơi! Cứu con!-Tôi la lớn.
Sau khi xác nhận đó là sự thật, ba tôi liền biến sắc, chân như không thể đứng vững…nhưng vẫn giữ được bình tĩnh…
-Anh muốn gì ? Tiền phải không…bao nhiêu tôi cũng cho anh! Chỉ cần tha cho con trai của tôi!
-Cái tôi muốn không phải là tiền, mà là ông! Hãy đến ***! Chỉ một mình! Nếu không đến trong vòng 24h tới, tính mạng con trai ông sẽ không được bảo đảm đâu! Nhất là không được báo cảnh sát! Hahahah..tút..tút-Vừa dứt lời, tên bắt cóc tắt ngay điện thoại…mỉm cười gian xảo-“Mạng của Bang Chủ Thổ Long Bang và con trai, cũng đáng giá lắm chứ!”
-Alô..alô..alô…-Ông Chun cố kêu gọi, nhưng không ai trả lời. Không gian trùng xuống căn phòng là một nỗi hoảng sợ-lần đầu tiên của một ngừơi đàn ông gan dạ. Và có một ngừơi phía bên kia cánh cửa..đã nghe thấy tất cả…
-Bang Chủ! Xin lỗi tôi không cố ý nghe trộm! Chỉ là…-Người đàn ông tên Jimmy-phó BC Thổ Long Bang, cố gắng thanh minh.
-Tôi hiểu! Cậu định rời khỏi tôi đúng không ?- Ông Chun bước tới, lấy đơn nghỉ việc khỏi tay Jimmy-Được rồi! Cậu đi đi-Ông lạnh lùng nói tiếp.
-Tôi không thể rời bỏ ông ngay trong lúc này! Cal..có chuyện gì đúng không ?
-Chuyện này không liên quan đến cậu! Cậu hãy đi đi…giành lấy hạnh phúc của chính mình!-Ông Chen quát lớn.
Nghe tới đây, Jimmy quỳ xuống một cách thành khẩn:
-Xin ông! Hãy cho tôi theo ông…được phục vụ ông…lần cuối cùng!
Trước người thuộc hạ-người bạn trung thành, đang van xin này nỉ…đương nhiên là Ông Chen đồng ý.
--------------------------
*Nhà của Jimmy
-Anh đã hứa với em rồi cơ mà ? Hôm nay chúng ta sẽ đón con, sau đó đến một nơi…không ai biết đến sống một cuộc sống hạnh phúc…giờ sao anh lại…-Ely nói.
-Đây là lần cuối cùng anh làm việc cùng Bang Chủ, em à! Con trai ông ấy đang gặp nguy hiểm…anh không thể làm ngơ được…Anh hứa xong việc…anh sẽ đón em và con …đi đến một nơi chỉ riêng chúng ta!-Jimmy khẳng định rồi vội quay đi, thực hiện nhiệm vụ cuối cùng của mình…bỏ lại ngừơi anh yêu thương trong nỗi lo sợ…với bờ mi long lanh nước...
-Em đã hy sinh cả cuộc đời...vì sự nhu nhược...tương lai của anh...cam tâm làm người tình cho lão già họ Yan...sinh con cho lão...mất đi tiền bạc và địa vị...rồi giờ lại chấp nhận bỏ rơi Bu...vậy mà anh lại nỡ lòng đối xử với
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!
Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm