Duck hunt
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Tình yêu Bang chủ

Nhật Bản. Thế nhưng...

-“Nhà hàng sushi Ishihara” ? “Ishihara” ? Chẳng phải là họ của mình sao ?

Nó tiến gần tới nhà hàng, với sự ngạc nhiên trong lòng. Định mệnh một lần nữa lại trêu đùa số phận của những con ngừơi…với những câu trả lời, những đáp án mà họ không thể nào ngờ tới được…
CHAP 13: DỐI LÒNG (2)

“Điều đau lòng nhất trên Thế Giới này, không phải là khi mất đi người mình thương yêu…
Mà là khi ở bên cạnh anh , em không nhận ra rằng…
Anh là người em yêu…”

Trời một tối dần trên đại lộ Re-vơ, khu vực của Hắc Long Bang. Ở đó, người ta có thể tìm thấy mọi thứ, quyền lực, địa vị, cả sự chết chóc, nhưng không bao giờ tìm thấy tình yêu…

-Đã lâu không thấy sảng khoái như vầy !– Calvin tựa người vào gốc cây với bộ mặt say xỉn , trong khi ngay dưới chân mình là những kẻ đã bị hắn đánh bại.

-Thằng này mạnh quá!-Tên cầm đầu vừa ca cẩm vừa ôm vết thương của mình-Chạy đi tụi bây!-Hắn giục những tên còn lại rồi cố chạy thật nhanh, bỏ lại “anh tiểu thư” đang đứng nhìn từ xa…

-Oh My God! Đẹp trai quá=__=”!-Anh thốt lên rồi khẽ mỉm cười.

Không gian một lần nữa lại trùng xuống. Ngoài đường, ngừơi ngừơi vẫn qua lại, nhưng không ai dám lại gần hắn, họ nhìn hắn chỉ với nửa con mắt và có chút gì đó sợ hãi…

-Mẹ ơi! Anh kia đang chảy máu kìa…-một cậu bé chỉ tay vào hắn.

-Đừng nhìn…đi thôi con! Thứ dân giang hồ như thế tốt nhất là đừng lại gần…-Bà mẹ khẽ nói vào tai con rồi nhanh chóng bước đi. Nhưng đủ để hắn nghe thấy tất cả. Những cơn gió của trời đêm thổi nhè nhẹ vào mái tóc ai kia. Một cơn mưa bất chợt vụt đến, “chôn” vùi đi những giây phút yếu lòng của con ngừơi, đưa họ trở lại với thực tại.

-Mưa lớn như thế này…trời lại tối…Satomi sẽ làm sao đây ? …- Hắn đứng phắt dậy, dùng tay gạt đi vết máu ở khóe miệng rồi nhanh chóng phóng xe đi.

”Đứng trong mưa
Cố quên mọi thứ nhưng vô ích
Vẫn nghe thấy tiếng trái tim mình đập
Giữa phố xá đông người
Có bao nhiêu người trên thế gian này
Nhưng tôi có thể tìm được một người như em ở đâu ?”
-------------------------

*BuGui

-Trà chanh của em này! Uống xong rồi ta sẽ tìm tiếp!-Bu đưa cho Gui, không quên nở một nụ cười thân thiện.

-Anh..vẫn còn nhớ sao ?-Cô thắc mắc.

-Làm sao anh có thể quên được ! – Bu khẳng định rồi bước vào xe, trong sự ngỡ ngàng, và có chút cảm động của con bé.

-Cũng muộn rồi! Chúng ta tìm tiếp đi, em nghĩ Satomi chỉ ở gần đây thôi!-Cô lảng sang chuyện khác.

-Uhm!-anh miễn cưỡng lái xe đi, trong lòng có gì đó luyến tiếc.

“Có gì đó thì thầm bên tai và nói với anh rằng
Anh đang cô đơn phải không?
Anh không cô đơn, em sẽ ở đây với anh
Tuy chúng ta ở xa cách nhau
Tâm hồn em luôn ở bên cạnh anh

Anh đang cô đơn phải không?
Em đang ở đây với anh
Tuy chúng ta đã xa nhau
Trong tim em luôn luôn có anh
Anh đang cô đơn phải không?

Đơn độc
Ôi, tại sao?”
-------------------------

*Satomi

-Xin lỗi cô ! Nhà hàng chúng tôi đã đóng cửa…-Chưa kịp dứt lời, “anh phục vụ” hết sức ngạc nhiên khi thấy nó-Là em à..Satomi ?

-Đại…sư Danson ?-Nó mỉm cười khi nhận ra anh, chàng trai mà nó gặp ở vườn hoa hôm nọ.

-Bạn con hả ?-Mẹ anh bước ra hỏi.

-Vâng! Đây là người bạn đầu tiên ở trường mới của con !-Anh giới thiệu.

-Chào bác, cháu là Satomi !-Nó lễ phép cúi chào.

-Sa..tomi ?-Bà tỏ vẻ sửng sốt.
-Vâng !

-Danson ! Con vào cho mẹ hai tách trà đi!-Bà giục.

-Vâng!-Anh trả lời.

Ngay khi Danson vừa bước đi, bà bắt đầu dò hỏi con bé.

*Mẹ Dan* Con là người Nhật, có phải không ?

*Satomi* Vâng…thế bác cũng là người Nhật à ?

*Mẹ Dan* Uhm!

*Satomi-vui sướng* Thật ạ ? Không ngờ giữa nơi xứ lạ quê ngừơi như thế, con lại gặp đồng hương…

*Mẹ Dan-thắc mắc* Thế... con sang Đài Loan cùng gia đình à ?

*Satomi* Không ạ ! Con là du học sinh ! Vừa mới đến Đài Loan gần một tháng thôi!

*Mẹ Dan-cười* Con thật đáng yêu, bác cũng đã từng có một đứa con gái bằng tuổi con như thế!-Nói đến đây, lòng bà chạnh buồn.

*Satomi-ngạc nhiên* Đã từng ?

Bíp..bíp…-tiếng chuông điện thoại của nó bỗng vang lên, cắt ngang cuộc đối thoại.

-30…cuộc gọi nhỡ ?-Nó ngạc nhiên-Anh Jiro…sao mình không biết thế này ? [lúc buồn thì còn biết gì nữa =__=”">. Nó lẩm bẩm rồi vội gọi cho Jiro-Xin lỗi anh..em không biết…em ở đâu hả..à…

*Mẹ Dan-thắc mắc* Có chuyện gì sao ?

*Satomi-bối rối* Xin lỗi…bác ! Cháu phải về ngay ạ ! (đứng phắt dậy)

*Danson-cười* Uống rồi hẳn đi, cô bé!

*Satomi* Uhm... dạ thôi được rồi ! Xin lỗi đã làm phiền hai người ! (cúi chào)

*Mẹ Dan* Vậy chừng nào rảnh thì con ghé sang chơi nhé !

*Satomi* Vâng ạ !-Nó nhanh chóng bước đi, mà quên mất lý do mà mình đến nhà hàng đó, một nơi xa lạ mà vô cùng thân thuộc với con bé...

-Cô bé đó học cùng lớp với con à ?-Mẹ Dan hỏi.

-Dạ không ! Là đàn em dưới lớp của con ! Sao vậy mẹ ?

-Không! Không có gì…mà ngày mai …buổi tiệc của Genie có lẽ mẹ không đi được, mẹ sựt nhớ mình có một việc rất quan trọng, con đi một mình được không ?

-Vâng !-Anh miễn cưỡng đáp rồi quay đi. Nhìn con bé từ xa, lòng bà bỗng dấy lên một nỗi niềm kì lạ. Một tình cảm , sự luyến tiếc và thương nhớ, bỗng vụt đến…-"Trời ơi...không lẽ...con bé chính là..."

-----------------------

Công viên

*Jiro-lo lắng* Satomi à! Từ chiều tới giờ anh tìm em mãi, em đi đâu vậy ?

*Satomi-cười* Dạ ...em đi dạo !

*Jiro* Vậy à ? Thôi muộn rồi…anh đưa em về nhé! (khởi động xe)

*Satomi* Không…xin anh! Đừng đưa em về đó…em không muốn!- Nó năn nỉ.

*Jiro* Có chuyện gì sao ?-Jiro thắc mắc hỏi, nhưng con bé không trả lời-Vậy…anh đưa em về nhà anh…và Gui nhé!-Anh gợi ý.

*Satomi-gật đầu* -…-

Chiếc xe phóng nhanh trong màn đêm. Ngược chiều với xe Jiro , là một chiếc xe màu đen,

Google PlusTwitter

[24/35] < 1242526>

 

Wap đọc truyện » Truyện teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON