The Soda Pop
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Tình Yêu Bên Trái

chỗnào cũng đèn xanh đèn đỏ nhấp nháy, khắp nơi tràn ngập nam thanh nữ tú, âm nhạcmở đến cực điểm, thanh âm to quá mức khiến người ta váng hết cả đầu, đau nhức.



Cô tắt đèn, rúc vào trong chăn, cố mỉm cười,nhưng chẳng biết tại sao, mắt bỗng nhiên ướt sũng, tựa hồ như lệ muốn tuôntrào. Chiếc chăn mỏng nhẹ vô cùng mà sao cô cảm thấy nó giống như ngàn cân vậy,nặng nề đè xuống người cô, đến ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn. Nhữngngón tay của cô gắng sức bấu chặt lấy chiếc chăn, nhưng nước mắt không kìm đượcnữa, hối hả tuôn rơi. Vốn cho rằng, có thể quên đi, nhất định có thể quên tất cả.



Nhưng tất cả, quen thuộc đến mức đáng sợ như thếnày.



... ...



Cô mơ màng quay trở về thời đại học, trên sân vậnđộng vô số người, anh đứng trên đài, trước chiếc microphone lớn tiếng nói:“Trình Gia Mỹ, anh thích em, làm bạn gái của anh có được không?” Bao nhiêu ánhmắt đổ dồn lên người cô, cô ngẩn người như con gà gỗ, đang đợi để phản ứng lại,nhưng anh đã đứng trước mặt cô, nói: “Anh thích em, làm bạn gái của anh nhé”.



Phản ứng đầu tiên của cô là thưởng cho anh mộtquả đấm, sau đó trừng mắt, giận dữ nói: “Anh nói lại một lần nữa xem nào!”



Anh nói lại tiếng càng to và dõng dạc hơn: “Anhthích em, anh thật sự thích em”.



Cô tạo thế chuẩn bị tiếp tục đánh cho anh cái nữa.



Anh vội xua tay liên tiếp: “Anh nói đùa thôi,người anh em, đừng giận nữa. Chỉ là nhìn thấy em chẳng có ai theo đuổi, nên an ủitâm hồn bị thương tổn của em một chút thôi mà. Đừng có mà tưởng thật là anhthích em đó nha, thực là oan uổng”.



Cô chân tay lạnh buốt, nghiến chặt răng “hừ” mộttiếng. Anh vội vàng an ủi: “Đừng có buồn, mất cả vui. Chỉ là đùa một chút thôimà. Em cũng thật là....cho dù là cao thủ Taekwondo, thì cũng đừng túm anh làm tấmbia chứ”.



Cô giận phừng phừng nói: “Không tìm anh, thì tìmai?”



Anh lập tức mỉm cười: “Tìm hòa thượng Thiếu LâmTự, đồ ngốc ạ”



“Đáng chết!”. Cô co chân phi thẳng đến chỗ anh,anh vội vàng xua tay nói: “Em đừng như thế, anh không nói nữa, thực là khôngnói nữa”. Cô giơ tay lên, anh hai tay ôm lấy đầu, cô nhịn không được cất tiếngcười thật to, lúc này trên mặt anh lộ rõ vẻ đắc ý đối với các bạn nam xungquanh nói: “Ta đã nói là sẽ khiến cho cô ấy cười được mà, mau cầm tiền lạiđây.”...



Những kí ức ấy như một thước phim, chậm chậm diễnra trước mắt. Mấy năm gần đây, cô luôn nghĩ, nếu có một ngày nào đó, anh lạinói với cô một câu: Anh thực sự thích em. Lúc ấy cô sẽ làm gì nhỉ? Sẽ dùng hếtsức gật đầu, hay lại nắm tay tiếp tục tặng cho anh một quyền như trước đây? Cônghĩ, cô nhất định sẽ gật đầu, liên tục gật đầu, gật đến khi nào anh nhìn thấymới thôi. Nhưng...anh đã bày tỏ rất nhiều lần, còn cô thì hết lần này đến lầnkhác đã đánh mất đi những cơ hội ấy.



Có thể anh không thật sự thích cô, theo lời anhnói: “Anh chỉ là đùa một chút mà thôi, em đừng có nghĩ đó là thật nhé!”



Hết lần này đến lần khác anh đều nói như vậy. Hếtlần này đến lần khác, cô đều cự tuyệt như vậy!



Tiếng chuông điện thoại lại vang lên, cô vẫn gốiđầu trên gối, đưa tay với chiếc điện thoại, nhìn màn hình hiển thị, trong lòngđột nhiên có một tia hy vọng mong chờ như thiêu đốt. Tiếng của cô vô cùng bìnhtĩnh, vừa cười vừa hỏi: “Hách Gia Tuấn, anh làm gì mà ầm ĩ thế, không muốn đểngười khác ngủ sao? Đã hơn nửa đêm rồi mà sao gọi điện thoại liên tục vậy?”





“Anh thật sự thích em!”. Anh nói một cách giảnđơn và rõ ràng, cô toàn thân chợt run rẩy, hơi thở có phần gấp gáp hơn, mạnh mẽgật đầu. Cô định mở miệng nói, bỗng ở đầu điện thoại bên kia truyền đến một giọngcười vô cùng nồng nhiệt: “Trình Gia Mỹ, lại khiến em lay động rồi sao? Em đừngtưởng rằng là anh chân thật nhé. Anh chưa từng chân thật, em biết rồi đấy”.



“Chết đi”. Cô nghiến chặt hai hàm răng, dùng hếtsức ném chiếc điện thoại qua cửa sổ. Tức giận ngùn ngụt, phải một lúc lâu sau mớiđịnh thần trở lại, chạy ra phía cửa sổ, kêu lên: “Điện thoại của tôi!”. Cô tứcgiận đến nỗi giậm chân giậm cẳng: “Trứng rùa thối, đừng để tôi nhìn thấy mặtanh, nếu không tôi nhất định sẽ khiến anh sống được chết không xong”.



Điện thoại trong phòng khách lại liên tục đổchuông, cô lao thẳng ra, cầm ống nghe lên nói: “Hách Gia Tuấn, bắt đền điện thoạicho em”.



“Được thôi, em đến bên anh đi, ở cùng anh mộttháng, anh sẽ đền cho em, còn đích thân đưa em đi mua nữa”.



“Tiền không phải là tất cả”.



“Đúng, tiền không phải là tất cả, nhưng không cótiền thì tuyệt đối không thể”.



“Chết đi.” Cô giận đùng đùng, gác điện thoại,điên thoại lại tiếp tục đổ chuông. Cô cầm lên, hét to: “Có chuyện gì mai gặp rồinói!”



“Ngày mai anh phải đi làm”.



“Đồ ngốc, đi làm thì cũng phải ăn cơm chứ”.



“Ừ, vậy thì ngày mai anh đến đón em”.



“Tạm biệt!”, cô chẳng chút do dự cúp máy cái rụp,ngẩn người một lúc, cuối cùng nhịn không được cười khì khì.



Ngày hôm sau, Gia Mĩ cố căng mắt để đi đến vănphòng luật sư, đồng nghiệp nhìn thấy cô, chỉ thân tình hỏi tối qua làm gì vậy,cô vừa nghe thấy lời này, sắc mặt bỗng nhiên thay đổi, lắc đầu nguầy nguậy, thẳngthừng nói: “Có làm gì đâu, đừng có mà nghĩ linh tinh”.



“Theo tin mới nhất nhận được, công tử Hách GiaTuấn của tập đoàn Hách Thị và một nhân vật thiên kim quan trọng trong chính phủsắp đính hôn”. Đồng nghiệp cầm tờ báo ồn ào đi quá. Cô vội giật lấy tờ báo, mắtnhìn trừng trừng vào những dòng chữ.



Trên trang nhất của tờ báo in dòng chữ đó, rấtto, rõ ràng, màu đỏ

Google PlusTwitter

[10/52] < 1101112>

 

Wap đọc truyện » Truyện teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON