Disneyland 1972 Love the old s
Wap Đọc Truyện Online
( zTruyenteen.Wap.Sh )
» Tình Yêu Bên Trái

thì cả hai người đều có những ưu thếriêng của mình, không thể phân biệt trên dưới. Nhưng bàn về năng lực thì hắnkhông thể nào bằng Hà luật sư được. Hắn ngoài việc suốt ngày dựa dẫm vào gia tộcra thì cả ngày chỉ siêng ăn nhác làm, chẳng làm được trò trống gì cả.



Ai da, cô lắc lắc đầu thở dài, người với người,sao lại khác biệt lớn như vậy?



Kì thực, cô cố nghĩ nghiêm chỉnh một chút, xemHách Gia Tuấn có những ưu điểm gì xứng đáng để cô yêu, nhưng nghĩ trái nghĩ phải,nghĩ dọc nghĩ ngang, thằng cha ấy thực giống như một con heo vậy!



Thực chẳng có chút ưu điểm gì, hắn kiếp trước nhấtđịnh là con heo!



May còn có thể làm một con heo đàn ông, cũng xemnhư là ưu điểm vậy!



"Em cười ngớ ngẩn gì vậy?" Hách Gia Tuấnmặt lạnh, "Thôi đi, có cái gì mà cười như vậy? Lại còn cười nữa à, cơmkhông cần ăn sao". Gia Mĩ xoa xoa bụng, cười đến chảy nước mắt: "Anhcảm thấy buồn cười không?".



"Nhảm nhí!" Hách Gia Tuân ném tờ giấysang một bên: "Em chỉ chẳng qua là muốn nói, anh giống như con heo vẽ trêngiấy này chứ gì". Nói rồi anh lại chỉ vào mình, một gương mặt thật tuấntú: "Anh có chỗ nào giống heo chứ? Em thực chỉ muốn cùng với mọi người nóixấu anh thôi."



"Em nào có cùng với mọi người nói anh giốngheo đâu, ....." rồi lại chỉ con lợn béo được vẽ trên tờ giấy. "Anhxem, nhìn trái nhìn phải, thật là giống anh". Cô lại hỏi: "Có chỗ nàokhông giống? Anh xem, thần thái biếng nhác này, thật là bàn tay thần kỳ! Em vẽcó đẹp không?".



Anh đem cơm bỏ sang một bên, gọi phục vụ cầm mộtchiếc bút đến, vẽ một quả bầu ở bên cạnh con heo, rồi cười đắc ý: "Đây làem, mẹ lợn béo. Anh vẽ có giống không?".



Cô giật lại tờ giấy, giơ cao lên, cẩn thận nhìn:"Nào có giống mẹ đâu? Chỉ giống bố thôi, lẽ nào anh lại sinh một heo conbên cạnh?",



Hách Gia Tuấn giật thật mạnh cướp lại tờ giấy, ởphía dưới bụng con heo vẽ thêm rất nhiều những chấm nhỏ.



Anh đắc ý hỏi: "Lần này thì giốngchưa?".



"Anh là một thằng cha rất rất ngu đần!",nói rồi cô cúi thấp đẩu, bắt đầu ăn cơm. Anh vẫn nhìn bức tranh, nói:



"Em vẽ thật đúng, cơ thể này của anh hơi cóchút béo mập, sẽ thường xuyên tập luyện hơn, có muốn xem da thịt của anh không,thực sự là rất khỏe đẹp đấy".



Cô "Hừ" một tiếng, cũng chẳng buồn ngẩngđầu, trong mồm vẫn nhai cơm. "Em vẽ thật đẹp, vẽ anh béo phì, điều này thểhiện anh cũng thừa nhận mình là một con heo rồi nhé".



Hách Gia Tuấn cầm tờ giấy cuộn lại, trề môi nói:"Tờ giấy này anh quyết định giữ lại, nói kiểu gì thì em cũng là một nữ họasĩ tài giỏi!".



Cô lườm anh một cái mắng: "Đồ biếnthái". Anh hít một hơi thật dài, dồn lực vào đôi đũa kẹp chặt lấy đũa củacô: "Không cho ăn nữa, anh có việc cần nhờ em giúp". Cô lại lườm anhmột cái: "Nhanh! Có lời mau nói, ăn cơm là việc quan trọng nhất trong cảngày đấy!".



Ánh mắt anh sáng rực, tựa như có ngọn lửa đang hừnghực cháy. "Anh sắp phải làm lễ đính hôn, nhưng.., anh thực không thích ngườicon gái ấy, em có thể giúp anh một lần được không".



Cô khẽ giật mình, định thần lại, cười hết cỡ:"Cô ấy có chỗ nào không tốt? Gia thế hiển hách, dung mạo cũng vô cùng xinhđẹp. Người khác muốn cầu mà cầu không được, anh lại muốn chối từ ư?" Anh lắcđầu: "Anh từ trước đến giờ chưa cầu xin em điều gì...".



Cô cười như nắc nẻ: "Anh còn chưa cầu xinqua? Hồi đầu năm thứ hai đại học, là ai gắng gượng cầu xin em nghe "Sự mêmuội ấm áp" của Hầu Tương Đình, em không nghe anh còn ném viên đạn bọc đườngqua cho em.



"Em còn không biết xấu hổ mà nhắc đến".Anh đột nhiên tức khí đập tay xuống bàn ăn cơm, "Anh mua cho em MP4 để emdùng, cho em thẻ để em có thể thoải mái chi tiêu. Kết quả... đến tận giờ em vẫncòn chưa nghe qua! Còn nói gì đến việc được ăn kẹo bọc đường, hãy mang kẹo ấytrả lại cho anh. Cái gì cũng ngụy biện!".



"Sau này, anh hát cho em nghe nhé, không đượcquên đâu đây. Em có thể ở KTV nghe anh hát hết cả buổi tối. Cả buổi tối chỉnghe một bài hát ấy thôi cũng được. Ai da, thật là một con quạ đen mù mắt!".Cô cười rạng rỡ, cô còn nhớ, anh chỉ thích nghe "Sự mê muội ấm áp" củaHầu Tương Đình. Giọng của anh rất mộc mạc, có chút hiền từ yêu thương dễ làmxúc động lòng người, khi anh hát lên có phong vị của một ca sĩ chuyên nghiệp.



Nhưng, cô chẳng thích tán dương anh, anh chàngnày, nêu được tán dương thì giống như đưa anh ta lên tận chín tầng mây vậy.



Việc ấy thực đắc ý a!



"Vì ca từ mà thích". Ánh mắt của anhnóng bỏng, cô theo bản năng vội tránh ánh mắt ấy. Anh hừm nhẹ một tiếng:"Anh vẫn mãi mong chờ, có một tia nắng mơ hồ ấm áp. Mỗi lần đứng ở đầuthành phố này, cô đơn và yêu thương giống như phù vân. Hợp rồi tan."



"Ha ha, nói anh thật giống con quạ đen mà,còn muốn hát nữa". Cô cố ý làm tổn thương anh. Anh cúi đầu thất vọng,"Thật sự không hay sao?". Cô gật đầu nghiêm túc, anh thở dài:"Chúng ta quay trở về việc ban đầu nói nhé, em rốt cuộc có giúp anh haykhông?".





"Lại muốn có vệ sĩ miễn phí đây! Hừm!"cô chau mày bướng bỉnh, anh chắp hai tay, bái cô một bái: "Giúp một lầnthôi, đừng có thấy chết mà không cứu có được không? Chúng ta là huynh đệ mà,dân gian có câu thực hay, đời này có thể là huynh đệ, cũng là do duyên phậnmà".



Cô chun mũi: "Em là nữ nhi mà, kiếp sau làmnam tử sẽ cùng anh kết bái nhé".



"Này!" anh cao giọng, "Em thựckhông giúp sao?".



"Thêm một điều kiện", cô thò một ngóntay ra, anh tựa hồ như hiểu được điều cô muốn nói, bí mật rút từ trong túi áora một chiếc điện thoại mới. "Biết em để mắt đến chiếc điện thoạinày".



"Làm sao anh biết được?" Cô giật lấy,đặt trong lòng bàn tay, hai mắt từ từ sáng lấp lánh. Anh nhún

Google PlusTwitter

[12/52] < 1121314>

 

Wap đọc truyện » Truyện teen

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ!

Truyện Teen Hay|Truyện Tiểu Thuyết|Truyện Ngôn tình|Truyện tình cảm

wap đọc truyện, truyện teen hay, tiểu thuyết,truyện tình cảm, ngôn tình
Design by Nguyễn Minh Thanh
U-ON